Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344201

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/4201 lượt.

ếu động ham chơi. Có một lần ham đuổi theo một con gấu, cha đã lọt vào rừng rậm Hắc sơn, đi mãi cuối cùng lạc đường, đành lần theo tiếng suối chảy mà đi. Không lâu sau nhìn thấy một khe núi, có nước nguồn từ trong chảy ra. Cha đi vào trong khe, bên trong là một thung lũng nhỏ, trăm hoa đua nở, cảnh đẹp như chốn đào nguyên. Cha nghĩ, nếu có một ngày có thể cùng người tri kỷ đến đây, chắc sẽ hạnh phúc vô cùng. Đáng tiếc, mẹ con mất sớm, vậy là cha mãi chưa viên tròn ước nguyện. Con có thể đưa A La đến đó thử xem, nhất định nó sẽ thích”.
Lưu Giác mắt rớm lệ: “Con bất hiếu! Làm liên lụy đến cha”.
An Thanh vương giơ tay đỡ chàng đứng lên, mỉm cười: “Con hơn cha nhiều, đi đi!”.
Lưu Giác ôm lấy ông, An Thanh vương vỗ vai chàng: “Bọn họ đang đợi con ở Tùng phong đường”.
Lưu Giác trở về Tùng phong đường, có bốn người từ trong vạt rừng nhỏ đi ra, chàng cười: “Thì ra các ngươi cũng bảnh trai ra trò”.
Huyền Y, Xích Phong, Minh Âm, Thanh Ảnh sau khi bỏ khăn bịt mặt nhìn nhau cười. Thanh Ảnh lẩm bẩm: “Thanh Ảnh này vừa lộ mặt đảm bảo gái Phong thành say như điếu đổ! Đàn ông cũng quyết không tha, tất thảy cho gục hết”.
Lưu Giác lơ đãng: “Thế này vậy, ngày mai ta sẽ ngã giá với má mì phường Thanh Ngọc, để các ngươi treo biển đón khách”.
Thanh Ảnh tái mặt: “Không được, sao có thể để những cao thủ văn võ song toàn đi treo biển đón khách?”.
“Ngươi vừa nói muốn cho đàn ông, đàn bà Phong thành đổ gục hết còn gì! Bản vương nghĩ mãi, chỉ có thanh lâu lớn nhất Phong thành mới xứng để các ngươi trổ tài!”.
Thanh Ảnh ngây người, mặt khổ sở: “Chúa thượng, thuộc hạ nói chơi mà”. Huyền Y, Minh Âm, Xích Phong cúi đầu nén cười.
Lưu Giác cũng bật cười. Cười đùa một lát, chàng nhìn bốn thuộc hạ: “Lần này nhất định không thể sơ sẩy!”.
Bốn người thôi cười, mặt nghiêm túc: “Chúa thượng yên tâm, đã bố trí đâu vào đó, Lưu Anh đã đưa Tiểu Ngọc đi trước, chỉ đợi tiểu thư sức khỏe khá lên là sẽ hành sự”.
Khuôn mặt như ngọc tạc của Lưu Giác lộ vẻ nghiêm trang: “Nói là không để sơ suất, nhưng tai vách mạch rừng, các ngươi phải bảo vệ lão vương gia chu đáo!”.
“Tuân lệnh!”.
“Bảy ngày nữa, sứ thần các nước sẽ đến Phong thành chúc mừng tân vương, vương thượng không thể rời đi đâu. Hôm đó chúng ta sẽ hành động!”.
“Vâng!”.
Mắt Lưu Giác lộ vẻ xúc động, quỳ một gối trước bốn người, các thuộc hạ kinh ngạc, nhất tề quỳ xuống nói: “Chúa thượng không thể như vậy!”.
Lưu Giác chậm rãi nói: “Chúng ta cùng nhau lớn lên, tình như thủ túc, Lưu Giác bất tài mà lại có được nhiều huynh đệ sinh tử không rời như thế! Hôm nay lại vì một một người con gái khiến anh em rơi vào hiểm nguy, Lưu Giác hổ thẹn xiết bao! Các người đứng dậy nhận lạy này của ta!”.
Bốn người không nhúc nhích, Huyền Y giọng khẩn thiết: “Được gia nhập Ô y kỵ đi theo chúa thượng là vinh hạnh của bọn thuộc hạ. Chúa thượng là người chí tình chí nghĩa, Ô y kỵ xin thề sống chết theo chúa thượng!”.
Lưu Giác đứng lên đỡ bốn người, trầm giọng nói: “Ám Dạ sẽ thu xếp để toàn bộ tinh binh Ô y kỵ giải tán, trở về cuộc sống bình thường. Nhưng lực lượng công khai vẫn còn, số này sẽ do lão vương gia thu xếp. Với lực lượng ngầm của các ngươi, ta cũng nhắc nhở, không nên để người khác phát giác các ngươi không còn. Trong bốn ngươi, Minh Âm theo ta, ba người còn lại hành sự theo kế hoạch!”.
“Tuân lệnh!”.
A La bắt đầu ăn uống trở lại, lòng âm thầm buồn bã, bốn cung nữ ngày đêm không rời nàng một bước. Nàng nằm trên giường cạnh cửa sổ, nhìn sắc xuân bên ngoài. Sức sống màu xanh chỉ cách lần khung cửa, mà như cách cả biển Thái Bình Dương, xa thẳm không thể nào với tới.
Tử Ly cũng đang nhìn cảnh sắc bên ngoài ô cửa. Lòng A La không còn là mùa xuân nữa, lòng nàng đã đóng băng trước chàng. Chàng không thể hiểu, chàng đã thua Lưu Giác tự lúc nào, cho dù chàng xóa bỏ hậu cung chỉ cần mình nàng, A La cũng không động lòng. Chàng đối với nàng không đủ tốt hay sao? Chàng đã giày vò tấm thân mình, moi tim ra để nàng mặc sức giày vò. Chàng là hoàng đế Ninh quốc! Vậy mà A La vẫn không màng, vì nàng, chàng đã phải chịu cực hình long biện, nàng không hề biết. Tử Ly cúi đầu than: “Tại sao? A La, ta đã đối với muội như vậy! Tại sao?”.
Chàng hận bản thân mình không đành từ bỏ! Tử Ly nghĩ đến những lời chàng đã nói với A La đêm hôn lễ của chàng, mắt A La vời vợi nỗi đau: “Ta đúng là tự làm tự chịu. Ngày đó rồi sẽ đến. Ngày ta thực sự chứng kiến muội yêu người đàn ông khác”.
Lấy ra cây tiêu ngọc, Tử Ly vọt lên sà ngang Ngọc Long cung, thổi khúc nhạc ngày xưa từng hòa tấu với A La. Ngày đó chàng cô đơn biết mấy, thường thơ thẩn dạo chơi ven sông chợt nghe thấy tiếng sáo dìu dặt từ hậu viên tướng phủ vẳng ra. Tiếng sáo không hẳn cao minh, nhưng chàng nhận ra nỗi cô đơn thấm trong đó. Bên trong bức tường kia có một người cũng có nỗi lòng như chàng sao? Chàng không tìm biết đó là ai, chỉ muốn hòa tấu với tiếng sáo đó. Tiêu sáo hòa tấu, tựa như hai con chim lạc tổ cuối cùng đã tìm được bạn, hai đôi cánh cùng vẫy, cùng khích lệ nhau bay lên.
Chàng nghĩ đến cảnh A La cải nam t