Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344114
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4114 lượt.
định thay ta. Ta khát khao gia đình hơn bất cứ ai. Lúc năm tuổi ta đã khá hiểu biết, cha ta là người đọc sách, cha chưa bao giờ nhắc đến mẹ, duy nhất một lần trước khi qua đời, ông nói, mẹ ta là người đàn bà đẹp nhất thiên hạ, ánh mắt ông tràn ngập yêu thương lưu luyến: “Một người vợ như thế, chồng sao không phục”. Yêu cầu của ta đối người vợ tương lai đương nhiên khá cao, Lý Thanh Phỉ từ ngoại hình đến khí chất cũng là lựa chọn hàng đầu, nhưng ta vẫn hy vọng được tự mình lựa chọn.
Nhưng ta không muốn trái ý vương gia. Mặc dù ta biết, ông muốn ta tiếp cận thái tử, trụ vững ở Đông cung. Đến khi trong bữa tiệc của thái tử, Thanh Phỉ vì tiền đồ của ta, bất chấp lương tâm vu oan hãm hại muội muội, ta mới thực sự chú ý đến nàng ta. Kiểu tình yêu một lòng một dạ bất chấp tất cả vì ta khiến ta một lần nữa cảm động. Những người đàn bà bất chấp đạo lý hãm hại muội muội như Thanh Phỉ, có thể nhiều người không ưa, nhưng nàng lại là người ta muốn nhất, bởi vì trong lòng nàng chỉ có ta, ta hầu như rất vui mừng cưới nàng làm vợ, quả nhiên lần đầu tiên ta cảm nhận được không khí ấm áp gia đình, ta hạnh phúc đến ngỡ ngàng.
Ta hỏi An Thanh vương: “Tại sao vương gia biết nàng ấy hợp với thuộc hạ?”.
Ông cười khà khà: “Bởi vì ta quá hiểu những người nhà Lý tướng, cũng hiểu ngươi”.
Ta cười khúc khích. Ta biết tiểu vương gia, chủ nhân của ta yêu muội muội Thanh Phỉ, huynh đệ sẽ là anh em rể với ta, cảm giác gia đình càng thêm mãnh liệt.
Không lâu sau, cục diện Phong thành trở nên căng thẳng. Bộ Lễ lại rất nhàn, tổ chức xong mấy hôn lễ, ta liền theo lệnh triển khai bố trí lực lượng ngầm ở các nơi. Đội quân bí mật cài cắm ở các thành trì trong nước và bốn nước đều do ta bố trí cai quản, các nguồn tin gửi đến ta chỉ báo cáo với một mình An Thanh vương, tiểu vương gia muốn biết tin gì ta cũng cho biết, nhưng chưa bao giờ lộ mặt. Ly thân vương đi Biên thành thay thế An Thanh vương, lúc đó ta mới thường xuyên gặp ông. An Thanh vương không cho Lưu Giác trở về Phong thành, tất cả tình cảm ông đều dồn cho ta, điều này khiến ta có phần cảm thấy áy náy với Lưu Giác.
Ba năm sau, Ninh vương lâm trọng bệnh, ta cáo bệnh tranh thủ đi Biên thành đưa thư. Ly Thân vương cũng như Lưu Giác đều yêu tiểu muội Thanh La của Phỉ Nhi, điều đó khiến ta bất an, nghĩ tới bổn phận sau này phải đảm bảo cho Ly thân vương kế vị, nghĩ đến Lưu Giác, ta đã bí mật đưa không ít lực lượng riêng vào vương cung đồng thời tiếp cận hơn với thái tử, trở thành người chủ chốt của phe cánh thái tử. Vương thái úy rất tin ta, giao cho ta phụ trách bố phòng của vương cung. Khi ra vào cung, ta phát hiện ra địa cung của Vương Yến Hồi, mấy lần thăm dò, suýt trúng bẫy, cuối cùng tìm ra hệ thống cạm bẫy của địa cung.
Lão vương gia bảo ta tiếp tục ủng hộ thái tử, bảo vệ A La. Ta vốn định cứu muội ấy sớm hơn, nhưng lão vương gia đã dặn muốn ta ra tay vào lúc quan trọng nhất, nên ta lại không hành động. Ta không hiểu ý vương gia, đến khi loại trừ được hiểm bẫy, trốn trong địa cung nghe được câu chuyện của Tử Ly và Vương Yến Hồi, một lần nữa càng khâm phục lão vương gia. Nếu ta ra tay sớm hơn thì đã không biết, thì ra Ly Thân vương còn có quân cờ Vương Yến Hồi. Mấu chốt bí mật khiến Ly Thân vương thuận lợi tiếp quản vương cung thì ra chính là điểm này.
Ta tưởng rằng Lưu Giác có thể suôn sẻ lấy Thanh La như ta lấy Thanh Phỉ. Không ngờ, Vương Yến Hồi dùng độc dược Thất hồn đối với muội ấy, loại độc dược mật truyền của Hạ quốc phía tây nam. Lão vương gia rất áy náy, ta cũng tự trách mình, chúng ta không thể bảo vệ muội ấy. Sau khi biết ta là Ám Dạ, Lưu Giác luôn tìm ta uống rượu, muốn mượn rượu quên Thanh La. Những ngày đó, nhìn Lưu Giác ta rất đau buồn. Mặc dù cùng tuổi với nhau, ta lại luôn coi chàng ta như tiểu đệ. Lưu Giác là người nối dõi duy nhất của An Thanh vương, nhiều lúc cha con họ vui đùa như trẻ nhỏ, ta thích những người như vậy. Nếu ruột thịt cũng phải e dè giữ ý với nhau cuộc sống sẽ mệt mỏi thế nào.
Lưu Giác quyết định đưa A La bỏ trốn. Ta ủng hộ, đích thân đưa A La ra khỏi cung, ta hy vọng hai người cao chạy xa bay, nhưng An Thanh vương lại nói với ta, “Bọn chúng không chạy được bao lâu, cho nên ta mới bố trí cho chúng đi đến thung lũng”.
“Tại sao? Tại sao không để họ đi thật xa? Với sắp xếp của chúng ta, họ tuyệt đối có thể mai danh ẩn tích!”. Ta băn khoăn.
“Tư Duyệt, nếu có ngày, ngươi cũng đối diện tình huống như vậy, ngươi sẽ hiểu. Có một số việc ngươi nhất thiết phải đối diện”. Khi lão vương gia nói câu này, nét mặt thâm trầm của ông đầy vẻ lưu luyến.
Ta không hiểu, nhưng ta biết, có một số việc đến giờ ông cũng chưa nói với ta. Ông cảm thấy lúc nào nên nói, ta sẽ biết, ta lựa chọn không hỏi.
Có lúc ta nhìn Phỉ Nhi lại nhớ đến Lưu Giác và A La, hai người đó mệnh còn khổ hơn ta. Lưu Giác là con ruột An Thanh vương, tình yêu An Thanh vương dành cho cho ta không kém dành cho Lưu Giác, nhưng thời gian ông ở với ta nhiều hơn. Lúc nhỏ như thế, trở về Phong thành ta lại còn chiếm hữu ông ba năm. Ta càng thương Thanh Phỉ, nàng đã mang cốt