Tổng Tài Phúc Hắc: Không Nên Yêu Anh
Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344116
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4116 lượt.
thôi, trước mặt chàng ta chỉ như món ăn ngon dâng tới miệng. Ta trăm mưu ngàn kế, nhưng lại bỏ qua thù hận, cho nên ta chỉ có thể đi theo kết cục thứ hai, đó là chết! Ta vốn có thể dựa vào thế lực họ Vương, quyết đấu với họ một phen, nhưng dù vậy cũng có nghĩa gì? Thắng rồi, ta cũng chỉ chết già trong vương cung, ngồi trên ngôi hoàng hậu để một bầy nữ nhân đua nhau ghen ghét, đố kỵ, viễn cảnh đó không phải điều ta muốn. Ta lựa chọn tác thành cho Tử Ly, cho dù ta chết, chàng cũng phải thực hiện ước mộng của ta.
Ta thức suốt đêm viết cho Tử Ly bức thư, chỉ có hai câu: “Họ Vương có thể ly tán, tặng thêm chàng Bắc quân, đổi lấy tính mạng cả họ tộc ta!”.
Ta rất hiếu kỳ, hiếu kỳ tại sao chàng không yêu Cố Thiên Lâm dịu dàng hiền thục, cũng không yêu ta, mưu lược hơn người có hùng khí tranh bá thiên hạ, có thể sánh vai với chàng, lại đi yêu vị hôn thê của Bình Nam vương?
Mỗi nữ nhân đều có giấc mơ riêng. Ta chỉ nhiều hơn một thứ: chinh chiến nơi sa trường. Trong những tướng quân ta gặp trong quân doanh và năm vị công tử Phong thành, chỉ có Tử Ly xứng với ta nhất. Nhưng chàng không yêu ta, thật đáng tiếc.
Cha ta bị An Thanh vương đập tan nhuệ khí bên ngoài Đông môn, lặng lẽ vào cung, ta bảo với ông đại thế đã qua, nếu còn ủng hộ thái tử chẳng có ý nghĩa gì, chúng ta trấn thủ vương cung cũng không thể giữ được quá lâu, đằng nào thái tử cũng đã ở trong tay Tử Ly, chúng ta chỉ có thể giữ được bản thân. Cha ta khi nghe ta nói ông phải cáo lão về quê bảo toàn tính mệnh, mắt ông nảy lửa hét lên: “Yến Hồi, chính con đã trao Hữu quân vào tay Lưu Phi, rút cục con có ý đồ gì?”.
Ta quỳ trước mặt cha, rơi lệ. Ông đột nhiên hiểu ra, người sụp xuống. Ta rất thương cha, khó khăn lắm cha mới có cơ hội đánh một trận lớn, cuối cùng vẫn không thành, binh lực nuôi dưỡng bao năm, phút chốc tan tành. Giấc mộng chinh phục thiên hạ, thay thế họ Lưu của ông hoàn toàn tiêu tan bởi tay ta. Ta nói với cha những những lời năm xưa ông đã nói với ta: “Cha là tộc trưởng, nếu cha một mực cố chấp là không nghĩ đến gia tộc”.
Ông thở dài: “Con rút cục vẫn là nữ nhân!”.
Tôi cười: “Cha à, Vương tộc ta đời nào cũng có nhân tài, nhất định có ngày xuất hiện một đại tướng quân dấy binh đánh trận, chấn hưng Vương tộc!”. Cha nhìn ta, ánh mắt lại lóe sáng, sinh động, đó là tia hy vọng duy nhất trước cục thế bất lực hiện tại.
Hôm xảy ra cuộc chiến, ta đưa Lý Thanh La vào cung, nàng ta vẫn vô cùng bình tĩnh. Ta ngồi trước mặt, ngắm nàng ta, Lý Thanh La quả thật rất đẹp, nhất là đôi mắt, lóng lánh dưới ánh sáng ảm đạm, khiến cả khuôn mặt đẹp nổi bật rỡ ràng. Ta thở nặng nề, trấn tĩnh. Chẳng trách đàn ông thích mỹ nhân, bởi vì chính ta cũng nhận ra ngắm nhìn mỹ nhân thật dễ chịu, ta không thể rời mắt khỏi khuôn mặt nàng ta.
Nàng ta đòi nọ đòi kia, muốn ăn muốn uống gì ta đều thỏa mãn. Nghe nàng ta nói, đàn ông thích quyền lực, tiền bạc và mỹ nữ, nhưng họ yêu mỹ nữ hơn cả, ta không hoàn toàn tán thành, có lẽ đại đa số đàn ông đều như thế. Cái mà Vương Yến Hồi ta muốn là một người đàn ông thích ta, có thể sánh vai cùng ta, Tử Ly không như thế.
Ta nghe nàng ta kể chuyện, về một người đàn bà làm hoàng đế, ta xúc động vô cùng, nếu đây là thời đại đó, triều đại đó, có thể cho phép đàn bà trở thành hoàng đế một nước, thì tốt biết bao! Đáng tiếc lại không phải, ở đây đàn ông bá chủ thiên hạ, dẫu có ngày ta trở thành hoàng hậu khống chế được hoàng đế, cũng chỉ có thể buông rèm nhiếp chính.
Lý Thanh La thực sự có tài kể chuyện, nàng ta là loại nữ nhân không chỉ có vẻ đẹp bên ngoài, nữ nhân có học thức như vậy quả rất hiếm. Có lẽ Tử Ly và Bình Nam vương đều yêu nàng ta bởi sự khác thường đó.
Ta chắc chắn không cam lòng. Không thể để tất cả hóa thành mây khói. Ta lựa chọn cái chết. Ta sẽ không cùng thái tử chịu đựng cuộc sống giam cầm.
Nhưng cho dù chết, ta cũng có thể khiến Tử Ly, khiến mọi người nhớ đến ta. Ta nói cho Thanh La biết mật ước giữa ta và Tử Ly, tin là nàng ta sẽ giữ kín trong lòng. Ta cũng nói với nàng ta, Tử Ly ba năm bỏ mặc Cố Thiên Lâm là vì ta. Bởi vì nếu nói vì nàng ta, Thanh La có lẽ sẽ mềm lòng, bởi vì như thế tình của Tử Ly với ta sâu đến mức nào! Chỉ dựa vào điểm này, Lý Thanh La sẽ không chấp nhận Tử Ly, Tử Ly vĩnh viễn không có được nàng ta! Để đảm bảo, ta đã cho Thanh La ngửi Thất hồn ngọc dẫn hương, khiến Lưu Giác và Tử Ly đau khổ, tốt nhất nên để hai người đánh nhau một trận. Cho dù không đánh cũng không sao, độc dược này có được là do mối quan hệ đã lâu của họ Vương với hoàng đế Hạ quốc. Ta cũng ngờ rằng độc dược cô ta đầu độc mẫu thân Tử Ly cũng lấy từ Hạ quốc. Thái tử cho dù thất thế, Hạ vương cũng sẽ liên hệ với chàng. Ninh quốc chắc chắn đại loạn, chỉ có đại loạn mới có thể xuất binh!
Ta cũng sẽ không giết Lý Thanh Lôi, để nàng ta cùng thái tử sống ở Tây phương cực lạc. Những người không liên quan đến ta, trước sau ta chẳng quan tâm.
Tử Ly cuối cùng đã đến, ta ngoan ngoãn phục dưới chân chàng. Rõ ràng biết sự lợi dụng của chàng, quyết định của chàng, ta vẫn cho chàng cơ hội cuối cùng.
Chàng nói