Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1737 lượt.
n khen ngợi em, nói em rất có năng khiếu.” Cố Hàm Ninh hơi hơi vểnh khóe môi lên, trong lòng suy nghĩ có nên vẽ thêm một đám mây trắng, thêm cả mặt trời nữa, chỉ tiếc là không có bút màu nước, không thể nào tô màu lên được.
“Xong rồi! Anh thấy thế nào?” Cố Hàm Ninh dừng bút, đứng dậy, hơi hơi hất cằm lên, cười híp mắt mà chỉ chỉ thạch cao bên ngoài cái chân bị thương của Triệu Thừa Dư.
“Ơ. . .” Triệu Thừa Dư cúi đầu, nhìn tranh vẽ và chữ viết mới thêm vào, khẽ nhíu mày, trong lòng buồn rầu suy tư, “Em viết là ‘Chúc bạn học Triệu sớm bình phục!”
Cố Hàm Ninh gật đầu, cười đến mặt mày đều cong cong: “Đúng. Em nói là vẽ tranh, như thế nào? Anh thấy sao?”
“Hửm. . . Cái em vẽ là con chó sao? À không phải. . . Đó là con mèo nhỏ? Hơ. . . Là con vịt nhỏ? . . .” Triệu Thừa Dư nhìn Cố Hàm Ninh liên tục lắc đầu, tươi cười trên khuôn mặt dần phai nhạt, cuối cùng trừng mắt nhìn anh, cúi đầu nỗ lực nhìn chằm chằm bức họa đơn giản trên chân mình, trong lòng lo lắng mà phân biệt.
Còn có động vật nhỏ nào chưa nghĩ tới sao?
“Con thỏ! Là con thỏ nhỏ! Anh không thấy con thỏ nhỏ có hai lỗ tai thật dài sao? Đến con thỏ anh cũng không nhận ra sao?” Cố Hàm Ninh tức giận bĩu môi, phồng hai má, ra sức đưa tay chỉ chỉ con thỏ nhỏ mà bản thân cô cảm thấy rất hài lòng.
“A! Đúng đúng đúng, là con thỏ nhỏ, mới vừa rồi là anh nhất thời không nghĩ ra, hiện tại nhìn kỹ lại, đúng là con thỏ nhỏ.” Triệu Thừa Dư rất nghiêm túc chỉ vào con thỏ nhỏ trên chân, rất khẳng định nói, sau đó nở nụ cười, kéo tay Cố Hàm Ninh, “Vẽ rất đẹp, là anh không có năng lực đánh giá tranh vẽ.”
“Hừ. Để em cho anh xem, bộ dạng của con chó nhỏ, con mèo nhỏ như thế nào.” Cố Hàm Ninh bỏ tay Triệu Thừa Dư ra, một lần nữa ngồi xuống, say mê vẽ vẽ xóa xóa trên thạch cao.
Thời gian
Triệu Thừa Dư tỏ vẻ đau khổ, cố gắng hết sức ép bản thân mình lờ đi.
Được rồi, được rồi, dù sao thì cũng không đau không ngứa, cùng lắm là trước khi được tháo thạch cao ra, anh không đi ra ngoài một bước nào là được rồi. Ừ, ngày đi bệnh viện tháo thạch cao, anh có thể tìm cái gì đó che thạch cao này đi.
Cố Hàm Ninh tô tô vẽ vẽ một lúc lâu, lúc này mới ngẩng đầu, hài lòng đánh giá: “Ừ, kiệt tác!”
Triệu Thừa Dư nhìn sang, những vị trí vốn còn trống đa phần đều đã được lấp đầy, những “con chó nhỏ, con mèo nhỏ” như lời Cố Hàm Ninh nói, và có lẽ còn có những con vật nhỏ khác theo anh thấy, dường như hình dáng cũng không khác gì nhau mấy, cố lắm thì có thể lờ mờ trông ra các bộ phận tứ chi và đuôi gì đó, chẳng qua là lần này cậu đã thông minh hơn, bình luận ngắn gọn lại không đắc tội.
“Ừ, rất không tệ, so với bức anh Hầu vẽ thì đẹp hơn nhiều.”
“Mình về phòng học trước.” Bạch Vũ Hân rút khăn giấy ra, cẩn thận lau tay, cười cười vẫy tay với Cố Hàm Ninh.
Cố Hàm Ninh đóng vòi nước, nhìn bóng Bạch Vũ Hân biến mất sau cửa phòng vệ sinh, khe khẽ thở dài.
Kiếp này, quỹ đạo cuộc đời của cô xảy ra thay đổi cực lớn, mà Cao Thần và Bạch Vũ Hân dường như vẫn tương tự như kiếp trước nhưng cũng lại không giống như vậy.
Cố Hàm Ninh tự giễu cười cười, có lẽ ở trong lòng Cao Thần, cô thật đúng là tình yêu đích thực. Cho nên kiếp trước, là ở đại học hay là tiến vào xã hội, ở bên ngoài, Cao Thần đều chỉ có cô đóng vai trò là bạn gái và là vợ công khai, nhưng hôm nay cô cũng thật không rõ, sau này trừ Bạch Vũ Hân ra, Cao Thần rốt cuộc có còn qua lại với những người con gái khác hay không. Lén lút qua lại, hoặc nếu như có cơ hội thì đùa bỡn, chắc cũng sẽ không thiếu.
Nhưng ít ra, đối với Bạch Vũ Hân, Cao Thần ngay từ đầu còn có thể ít nhiều suy nghĩ đến tấm lòng của cô ta, cho nên anh ta căn bản sẽ không tiếp nhận Bạch Vũ Hân. Mà Bạch Vũ Hân, có lẽ cũng có một quá trình suy nghĩ phức tạp, giãy dụa, do dự, dao động, thầm mến bạn trai của bạn tốt, thậm chí muốn dùng hành động tranh đoạt, Bạch Vũ Hân hẳn là không phải là hạ quyết tâm ngay từ đầu.
Mà cả kiếp này, cô đã tách khỏi Cao Thần và Bạch Vũ Hân từ rất sớm, Cao Thần xuất sắc như vậy, lại thoải mái yêu đương chơi bời, tận tình hưởng thụ quyền lợi của người trẻ tuổi. Mà trong lòng Bạch Vũ Hân sẽ không có bất kỳ gánh nặng và áp lực nào, chỉ cần tích cực đuổi theo bóng dáng người trong mộng.
Người tạo ra dấu ấn thân mật ở trên cổ Bạch Vũ Hân, trừ Cao Thần ra, sẽ không còn có người khác, nếu không Bạch Vũ Hân sẽ không có vẻ mặt như thế.
Mà cô gái xinh đẹp Cố Hàm Ninh đã gặp trên sân bóng rổ kia dù không phải là người yêu của Cao Thần, thì cũng đích thực là bạn gái đang mập mờ tán tỉnh, hai người họ vốn đã không thèm che giấu thái độ thân mật với nhau.
Nghe nói buổi tiệc mừng thành công tối hôm qua, rất nhiều người uống đến say mèm. Cũng không biết lúc ấy Cao Thần tỉnh táo nhiều hơn hay là mơ hồ nhiều hơn.
Bạch Vũ Hân, chúng ta đều đã trưởng thành, tất cả kết quả đều do nguyên nhân trước kia, là đắng hay là ngọt, tương lai cũng chỉ có tự bản thân mình gánh chịu mà thôi.
Mỗi một cô gái mơ mộng hão huyền, đều cảm thấy mình sẽ là người tình cuối cùng