Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341741
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1741 lượt.
ối hôm qua Cao Thần cũng uống nhiều quá, cậu ấy vốn chính là một người rất thích náo nhiệt, còn Bạch Vũ Hân thì sao? Là cùng nhau đi chung, hay vẫn một mực chờ Cao Thần?
Cố Hàm Ninh nghĩ như vậy nhưng thật ra trong lòng lại hi vọng tối hôm qua không có chuyện gì, nhưng Bạch Vũ Hân một đêm không trở về, trừ người trong cuộc ra, sợ rằng bây giờ ai cũng không nói rõ được rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
“Cậu cũng đừng lo lắng, cậu ấy đã lớn như rồi, trên người cũng có mang theo tiền, sẽ tìm được nơi để ngủ, có thể là quá muộn, ký túc xá đã đóng cửa, cậu ấy không muốn để cho dì quản lý biết, cho nên ngủ ở nơi khác.” Cố Hàm Ninh nhẹ giọng an ủi Thôi Hà Miêu.
Bạn cùng phòng cũng được, bạn học cũng được, bạn bè cũng được, Thôi Hà Miêu quan tâm Bạch Vũ Hân cũng là rất bình thường. Tuy rằng Bạch Vũ Hân thỉnh thoảng không có ở trong phòng ngủ, kỳ thật quan hệ giữa ba người còn lại thân thiết, gắn bó hơn một chút, thế nhưng cũng không có nghĩa là Thôi Hà Miêu cùng Thịnh Mạn Mạn sẽ không quan tâm đến Bạch Vũ Hân.
Cố Hàm Ninh cũng không có tâm trí đi quan tâm chuyện Bạch Vũ Hân nhiều hơn, giữa trưa học xong, cô vội vàng ăn cơm trưa, trước hết đi chợ mua rau, chọn xương bò thật tươi, cùng một ít thịt heo, lại mua này mua nọ được hai túi đồ to, cố hết sức xách trở về chỗ Triệu Thừa Dư.
Mở cửa là chị Tống, Cố Hàm Ninh liền biết ngay anh Bùi cũng ở đây.
“Ôi, em gái à, hôm nay em muốn nấu một bữa tiệc lớn sao?” Tống Minh Huyên nhận lấy một cái túi trên tay Cố Hàm Ninh, nở nụ cười đi vào.
“Vâng, em muốn nấu xương hầm canh.” Cố Hàm Ninh cũng không khách khí, đem một cái túi giao cho Tống Minh Huyên, hai người mang đồ vào phòng bếp.
Xương bò là cô muốn hầm canh, còn thịt heo là để nấu thịt kho tàu cho bữa tối. Cố Hàm Ninh đem xương bò đặt vào nồi áp suất rồi đun lên, từ trong phòng bếp đi ra, liền thấy Triệu Thừa Dư đang đứng dựa vào bên cửa, cười nhìn cô.
“Ôi, sao anh lại đi ra đây? Mau trở về nằm đi.” Cố Hàm Ninh vội vàng bước nhanh đi qua, đỡ lấy cánh tay Triệu Thừa Dư.
“Đã nằm hơn nửa ngày, anh cảm thấy xương cốt cũng đã bắt đầu tê rần. Bác sĩ cũng chỉ nói là cần phải chú ý chỗ bị thương, những chỗ khác thì không sao mà.” Triệu Thừa Dư cười cười, bên trong nụ cười kia thế nào cũng thấy có ý lấy lòng.
Cố Hàm Ninh vừa trừng mắt, vừa cố gắng đỡ lấy anh, muốn đưa anh trở về phòng: “Bị thương gân cốt thì phải điều dưỡng một trăm ngày, nghe nói qua không? Anh mới chưa tới một ngày mà đã không nằm được sao? Chí ít mấy ngày nay không thể cử động, anh đừng cho rằng chân không để xuống đất là được, anh dùng chân sau để nhảy lò cò, cũng sẽ lôi kéo cơ bắp cùng dây thần kinh trên cái chân đang bị thương đấy.”
“Được được, anh biết.” Làm bệnh nhân chỉ có cách nghe lời, ít nhất, ở trước mặt bạn gái cần phải ngoan ngoãn nghe lời, Triệu Thừa Dư đưa tay ra, sờ sờ gò má Cố Hàm Ninh, thuận theo ngồi trở lại trên giường, tùy ý Cố Hàm Ninh đem cái chân đang bị thương của anh để lên trên giường, lại để thêm đệm dựa sau lưng anh.
“Giữa trưa em không tới cũng không sao, bọn anh Bùi đã thương lượng, trong thời gian anh dưỡng bệnh, mỗi ngày bọn họ sẽ cho một người ở lại chăm sóc anh.” Triệu Thừa Dư nắm tay Cố Hàm Ninh, dùng sức một chút, lôi kéo cô cùng ngồi xuống bên giường.
Cố Hàm Ninh cười liếc anh một cái: “Em là muốn giữa trưa ninh xương bò trước cho anh, nếu không buổi tối sẽ rất lâu mới chín. Anh không phải là chê em nói nhiều, không muốn thấy em đi?”
“Làm sao có thể! Anh hận không được ở bên em thời thời khắc khắc!” Triệu Thừa Dư trợn mắt, nói rất nghiêm túc, loại chuyện như vậy, nhất định phải lập tức làm rõ.
Cố Hàm Ninh mím môi cười đứng dậy.
Trước kia đúng là không phát hiện ra Triệu Thừa Dư là một người không ngồi yên, bình thường vẫn hay ngồi ở thư viện mấy giờ liền, nếu như không thể không nghỉ ngơi, bảo anh nằm một lúc cứ như là trên người có con gì bò lên.
“Anh nhất định phải nghỉ ngơi nhiều, không được làm loạn, ít nhất phải chờ đến lúc bỏ thạch cao ra, bác sĩ kiểm tra xong nói không có vấn đề mới có thể xuống đất. May mắn là thời tiết bây giờ cũng không nóng, bị bó thạch cao cũng sẽ không quá khó chịu.” Cố Hàm Ninh cười cúi đầu quan sát vết thương trên chân của anh, lúc này mới phát hiện ra trên thạch cao có một ít hình vẽ và chữ viết nguệch ngoạc, cô cẩn thận nhìn lại, thì ra đều là kiệt tác của ba đàn anh sống cùng với Triệu Thừa Dư.
Cố Hàm Ninh vui vẻ, cũng tìm bút đánh dấu trên bàn, ngồi xuống bên giường, cúi đầu viết lung tung.
“Hàm Ninh", sao em cũng nghịch ngợm như vậy. . .” Triệu Thừa Dư thật không biết làm sao, ba đàn anh vẽ xấu lên mặt thạch cao, anh đã miễn cưỡng lắm mới có thể tiếp nhận, bây giờ bạn gái mình tự nhiên cũng như vậy, anh khó mà cự tuyệt được.
“Anh đừng động, em xong ngay đây.” Cố Hàm Ninh cúi đầu rất chăm chú mà viết vẽ lung tung, “Em từng học qua vẽ tranh.”
“Ơ, lúc nào vậy?” Triệu Thừa Dư có chút nghi ngờ, anh chỉ biết là Cố Hàm Ninh có học qua đàn dương cầm, cũng chưa từng nhìn thấy cô vẽ tranh.”
“Ừ, lúc tiểu học, thầy giáo mỹ thuật thường xuyê