Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu
Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341895
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1895 lượt.
tốt, trước kia đã từng cảm thấy phiền muộn, bây giờ nghe thấy, mỗi một câu đều ấm áp như vậy!
Qua Nguyên Đán, trò chơi bắn súng được Cố Hàm Ninh đặt tên là《 bảo vệ cừu 》liền ra lò, tuy rằng hình ảnh tổng thể rất đơn giản, nhưng cũng rất chịu chơi, phía dưới một con cừu đi tới đi lui, phía trên càng không ngừng có các loại cấp bậc sói xám tới gần, người chơi phải điều khiển súng gác ở phía trước con cừu, không ngừng bắn phá, sau khi tích điểm thật cao, còn có thể thăng cấp làm súng laser, vân vân.
Chờ đến khi Triệu Thừa Dư đem tác phẩm cuối cùng đã hoàn thành giao cho thầy chủ nhiệm, Cố Hàm Ninh mới thực sự yên lòng.
Cuộc thi cuối kỳ đối Cố Hàm Ninh mà nói, đã là chuyện thật xa xôi trước kia rồi, xa đến mức không hề có ấn tượng gì với đề thi lúc này.
Trước cuộc thi chính thức, Cố Hàm Ninh không nhịn được bắt đầu căng thẳng, nhất là toán học cùng tin học, thật lòng không có chỗ tựa lưng là không được rồi, may mắn còn có học sinh mũi nhọn khoa học tự nhiên, bạn học Triệu Thừa Dư ở đây, mấy ngày liền học tập, Cố Hàm Ninh miễn cưỡng xem như củng cố cơ sở.
Cuộc thi cuối kỳ cuối cùng, thi một ngày nghỉ ngơi vừa tới hai ngày, cũng xem như trường học cho vài người cơ hội nước đến chân mới nhảy, Cố Hàm Ninh chỉ đối với môn khoa học tự nhiên có chút e sợ, những môn chuyên ngành khác lại nghe vô cùng nghiêm túc.
Thi xong một môn, đại khái qua chừng hai ngày, sẽ công bố thành tích cuộc thi.
Trừ ra hai môn toán học cùng tin học đại học, không quá bảy mươi điểm, còn lại thành tích đều là ưu tú.
Môn cuối cùng là môn chuyên ngành Cố Hàm Ninh vô cùng chắc chắn, còn chưa bắt đầu thi, Cố Hàm Ninh liền bắt đầu chuẩn bị hành lý trở về nhà.
Triệu Thừa Dư năm thứ nhất đại học môn học ít, tự nhiên sớm vài ngày đã thi xong.
Vé tàu đã mua xong, chỉ còn chờ Cố Hàm Ninh thi xong, giữa trưa liền đi về.
Hành trình lần này, chỉ có hai người Cố Hàm Ninh cùng Triệu Thừa Dư.
Cố Hàm Ninh không hỏi, Bạch Vũ Hân cũng không nói, nhưng là Cố Hàm Ninh vẫn là từ miệng Thôi Hà Miêu biết rõ, Bạch Vũ Hân muốn ở lâu mấy ngày.
Môn thi cuối cùng, Cố Hàm Ninh kiểm tra một lần, liền nộp bài thi sớm.
Loại tâm tình khẩn cấp vội vã muốn về nhà này, làm cho lúc nộp bài thi cô có loại cảm giác nhiệt huyết sôi trào!
Loại cảm giác mong đợi sung mãn này, rất tốt đẹp!
Ra khỏi phòng học, Cố Hàm Ninh cười nghênh đón Triệu Thừa Dư đã giơ lên hành lý của hai người, đợi ở cửa phòng học.
Cùng nhau, về nhà!
Nghỉ đông
Nghỉ đông thông thường đều bận rộn hơn những ngày nghỉ khác, trước tết, bận bịu mua bộ đồ mới, mua hàng tết bố trí quét tước, khi tết đến, bận đi tới nhà họ hàng thân thích ăn cơm. Dựa theo ký ức từ trước của Cố Hàm Ninh, thông thường phải qua mồng tám tháng giêng, mọi thứ mới có thể ổn định, cô mới có thể an tĩnh hưởng thụ thời gian nghỉ đông không nhiều lắm này.
Mùng một tháng giêng, Cố Hàm Ninh mặc áo bông màu đỏ rực rỡ, đi giày màu đỏ, quàng khăn quàng cổ và đeo gang tay, đi theo ba mẹ đi đến nhà ông bà nội chúc tết.
Ăn cơm trưa, Cố Hàm Ninh bị chị họ cứng rắn lôi kéo đi dạo phố, lúc tuyết lớn bay tán loạn ngồi lên xe buýt vào nội thành, nhịn không được liền cầm điện thoại, tìm tới số điện thoại của Triệu Thừa Dư
Từ hôm thi xong về nhà tới nay, hai người đã 12 ngày không có gặp mặt.
“Mìnhchỉ tới gặp cậu một chút. Chúng ta đã thật lâu không gặp mặt.”
Câu chữ màu đen, không có độ ấm, nhưng trong đầu Cố Hàm Ninh lại hiện lên khuôn mặt Triệu Thừa Dư, rõ ràng như đang ở trước mắt.
Thôi, dù sao, thật ra, cô cũng rất nhớ cậu.
Cùng chị họ đi dạo một hồi, Cố Hàm Ninh vừa nhìn điện thoại di động vừa có chút nóng vội khó nhịn.
Lúc chị họ lại thử quần áo, Cố Hàm Ninh dứt khoát trực tiếp rời đi.
“Chị, em đi cửa hàng sách mua quyển sách, chị đi dạo trước, lát nữa em tới tìm chị!” Cố Hàm Ninh bước nhanh đi ra ngoài, liền cúp điện thoại, cũng không quản người ở đầu bên kia điện thoại oa oa kêu.
Triệu Thừa Dư nói cậu chờ ở trước quán KFC của quảng trường Vạn Hối.
Cố Hàm Ninh đi vài bước, liền bắt đầu chạy chậm.
Tuyết lớn đã chuyển tuyết nhỏ, từng phiến tuyết nho nhỏ bay lơ thơ dính ở trên tóc mái, mang theo chút cảm giác man mát, lại kém với sự ấm áp dưới đáy lòng Cố Hàm Ninh.
Thật xa, Cố Hàm Ninh liền thấy Triệu Thừa Dư mặc áo khoác lông xù, lẳng lặng đứng quay lưng với mình.
Cố Hàm Ninh không kiềm được khóe môi cong lên, chạy nhanh bổ nhào qua, đưa tay ôm lấy eo Triệu Thừa Dư.
“Triệu Thừa Dư!” Tiếng nói chôn ở sau lưng có chút mơ hồ, mang theo nồng đậm ý mừng.
Triệu Thừa Dư thật nhanh xoay người, cười kéo Cố Hàm Ninh vào lòng, đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ tuyết rơi trên tóc Cố Hàm Ninh.
“Có lạnh không? Thế nào không đội mũ?”
“Cậu đợi đã lâu rồi đi?”
Hai người đồng thời mở miệng, dừng một chút, không nhịn được nhìn nhau nở nụ cười.
Tim đập nhanh, lại ấm áp như đang nằm trong lòng bàn tay đối phương, nhẹ vuốt tê dại pha lẫn ngọt ngào thấm lòng người, khiến người thoải mái!
“Triệu Thừa Dư!” Cố Hàm Ninh dựa