Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341768
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1768 lượt.
hà thông tin cách phòng ngủ của cậu, lại là xa xôi như vậy!
Giày vò
Triệu Thừa Dư nắm tay Cố Hàm Ninh thật chặt, một đường đi nhanh, cho đến khi người trên đường nhiều hơn, lúc này mới thoáng chậm lại bước chân.
Cố Hàm Ninh nhìn mặt Triệu Thừa Dư căng thẳng, một luồng nóng rực giày vò con người, giống như là truyền thẳng từ trong lòng bàn tay cậu tới trên mặt cô. Khuôn mặt Cố Hàm Ninh hơi hơi nóng lên, trong lòng lại vui thích, trên mặt cố gắng duy trì nụ cười ôn nhu yếu ớt, theo Triệu Thừa Dư bước nhanh đi lên lầu sáu.
Vừa mở cửa phòng ngủ ra, đầu tiên Triệu Thừa Dư nhòm vào trong phòng tắm, lại chạy nhanh đến ban công đóng cửa và rèm che lại, vừa quay đầu lại, đã thấy Cố Hàm Ninh đang yên ổn dựa vào bàn viết của cậu, nhàn rỗi lật giở quyển sách chuyên ngành cậu đặt trên bàn.
Cậu bước đi đến trước người Cố Hàm Ninh, để quyển sách trong tay cô xuống, tùy ý quăng tới góc bàn, đưa tay ôm hông của cô, trong tiếng hét nhỏ của cô, một tay nâng cô lên đặt ở mép bàn, lập tức hơi cúi đầu, nặng nề hôn xuống.
Lần này không kiềm chế như ở thư viện, trực tiếp tàn phá đến lưỡi Cố Hàm Ninh cũng có chút phát đau, hai tay chống ở trước ngực Triệu Thừa Dư, rầm rì mơ hồ kháng nghị. Đáng tiếc, tất cả tiếng kháng nghị đều bị Triệu Thừa Dư nuốt vào trong bụng.
Cố Hàm Ninh cắn chặt môi dưới, đến cuối cùng không chịu được đè nén thở gấp liên tục, trong sự cố ý giày vò của Triệu Thừa Dư, chỉ cảm thấy trong đầu trống rỗng, khó nhịn cắn bờ vai Triệu Thừa Dư, kiềm chế tiếng rên rỉ run rẩy của mình.
Triệu Thừa Dư ôm Cố Hàm Ninh đã bủn rủn thành nước đang rên rỉ run rẩy, lại nặng nề đụng chạm mấy cái ở trong đường hầm mềm mại trơn nhẵn, lúc này mới ôm người yêu bé nhỏ mềm mại vào trong ngực gầm nhẹ xuất ra!
Hai người thở dồn dập ôm chặt nhau một lúc lâu, lúc này Cố Hàm Ninh mới hơi đẩy lồng ngực Triệu Thừa Dư, thấp giọng nói: “Mau ra đi. . . Em muốn đi rửa một chút. . .”
Triệu Thừa Dư khẽ cười hôn nhẹ lên trên trán cô, lúc này mới thoáng lui ra phía sau một bước, tiện tay rút mấy tờ khăn giấy, vén váy cô lên, thoáng dùng lực kéo chân của cô ra, cúi đầu cẩn thận xoa xoa nơi mềm mại vừa mới tiếp nhận mình, rồi mới đỡ cánh tay của cô, dìu cô bước xuống bàn viết.
Cố Hàm Ninh đỏ mặt, vừa xuống đất, liền cảm thấy toàn thân càng thêm mỏi nhừ, bắt lấy cánh tay Triệu Thừa Dư, ngừng một lát, lúc này mới bước nhanh vào phòng tắm.
Dù sao cũng là phòng ngủ chung, không phải trong phòng tắm cá nhân, Cố Hàm Ninh chỉ dùng nước nhẹ nhàng rửa, mày nhíu lại thật sâu, cúi đầu sờ sờ quần lót thế mà bị chất lỏng của ai đó thấm ướt, vỗ vỗ làn váy, bất đắc dĩ đi ra. Vừa đi ra khỏi phòng tắm, cô liền trợn mắt trừng Triệu Thừa Dư đang nhìn mình khẽ cười không ngừng, mím môi, đẩy cậu vào phòng tắm.
Dọc theo bàn viết, cùng với trên gạch men, cũng có một vài vết tích ướt át. Cố Hàm Ninh nhíu mày lại, rút khăn giấy, nhanh chóng lau lau một phen, tuy rằng còn có chút vết tích, nhưng không nhìn kỹ, cũng sẽ không phát hiện, cùng lắm, nói là Triệu Thừa Dư làm đổ cốc nước đi.
Không đợi Cố Hàm Ninh an tâm thở phào nhẹ nhõm, tiếng mở khóa cửa vang lên, trong lòng cô nhảy dựng, chột dạ quay đầu nhìn qua, liền nhìn thấy Cao Thần vừa vặn mở cửa đi vào.
Nhìn thấy Cố Hàm Ninh xinh xắn đứng ở trong phòng ngủ của mình, trên mặt Cao Thần lộ ra tia ngoài ý muốn vừa vui mừng tươi cười.
“Cố Hàm Ninh! . . .”
Cậu vừa dứt lời, ánh mắt vừa nhìn qua liền thấy Triệu Thừa Dư đang bước nhanh ra từ trong phòng tắm, sắc mặt liền sa sầm, có vẻ nghĩ một đằng nói một nẻo.
“Thừa Dư, thì ra là cậu ở đây a. . .”
Cao Thần cười cười, xoay người, lôi kéo cô gái đứng ở phía sau cậu đi vào.
Vừa rồi cửa chỉ mở ra một góc rất nhỏ, Cố Hàm Ninh tự nhiên không nhìn thấy cô gái bị Cao Thần che ở phía trước, hiện tại người vừa tiến vào, cô tự nhiên nhìn thêm vài lần.
Chiều cao sấp sỉ cô đi, đi giày cao gót rất nhọn, hợp với chiếc váy liền thân, khuôn mặt trang điểm nhẹ, nhìn chung mà nói, là một cô gái rất xinh đẹp.
Chỉ là, Cố Hàm Ninh cảm thấy, mình rất không thích cặp mắt cô nàng kia đang nhìn về phía mình, ánh mắt có chút hùng hổ doạ người.
Cố Hàm Ninh khe khẽ mỉm cười, nghĩ thầm có lẽ là chuyện Cao Thần từng thích mình cô nàng cũng biết, cho nên mới phải dùng ánh mắt nửa xem xét nửa khiêu khích nhìn mình như vậy. Nếu như nguyên nhân cô ta khiêu khích, là Triệu Thừa Dư, có lẽ cô nhất thiết sẽ trừng trả lại, nhưng hôm nay, lại là vì Cao Thần, căn bản là cô không có lòng dạ so đo với cô gái ngu ngốc như vậy. Cho nên, cô chỉ thờ ơ dời ánh mắt, nhìn sang Triệu Thừa Dư đang cau mày từ phòng tắm đi ra, hơi hơi híp mắt, mím môi cười.
Cô liền thích xem bộ dáng Triệu Thừa Dư ghen vì mình!
Người đàn ông này cũng nên có cảm giác nguy cơ, cũng đừng cho rằng đã ăn mình vào bụng sạch sẽ, thì kê cao gối ngủ không lo lắng nữa, đây là sai lầm cực lớn!
Cố Hàm Ninh miệng cười nhẹ nhàng nhìn Triệu Thừa Dư vội vàng đi ra ngoài từ trong phòng tắm, tâm trạng xán lạnh như ánh m