XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Tới Là Anh

Duyên Tới Là Anh

Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341767

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1767 lượt.

Ninh tươi cười xán lạn, chỉ biết gật đầu.
“Đúng! Không sai!”



Tự học
Cố Hàm Ninh chống má, cười híp mắt nhìn người đối diện khẽ nhíu mày, mặt Triệu Thừa Dư nghiêm túc, ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào, đã dẫn theo chút hơi thở ngày mùa hè, người phơi nắng có chút chói mắt.
Dưới bàn, Cố Hàm Ninh đang duỗi chân, đá đá bắp chân Triệu Thừa Dư, một bộ dạng muốn ồn ào làm cậu không được yên ổn. Nghiêm túc xem sách hơn một giờ, cô quyết định buông lỏng một chút, điều tiết tâm trạng một chút.
Non nửa lòng dạ của Triệu Thừa Dư nỗ lực đặt trên quyển sách, hơn nửa lòng dạ còn lại đã sớm dời đến dưới gầm bàn, cảm giác được chân Cố Hàm Ninh có xu thế chậm rãi đi lên, nhẹ giọng than thở, ngẩng đầu bất đắc dĩ cười nói: “Không muốn xem sách nữa, nếu không chúng ta đi nội thành dạo phố?” Trong lòng cậu có chút ngứa ngáy, nhìn Cố Hàm Ninh đối diện cười đến nghịch ngợm, thật muốn một tay kéo cô lại đây ra sức ôm vào trong lòng.
Ai, trong trường học muốn tìm cái nơi ổn thỏa kín đáo, thật đúng là quá khó khăn! Cậu nghĩ đau cả đầu, cũng không nghĩ ra một địa điểm tốt. . . Thật chẳng lẽ phải chờ tới nghỉ hè? Nhưng nghỉ hè, cũng có rất nhiều nơi khó xử a. . .
Cố Hàm Ninh cười trộm ôm lấy eo Triệu Thừa Dư, cúi đầu nhẹ cắn cằm một cái.
Triệu Thừa Dư không ngại bị “đánh lén”, trên cằm truyền đến cảm giác hơi hơi đau đớn, cậu cúi đầu nhìn Cố Hàm Ninh đang cười tít mắt, lắc đầu bật cười.
Từ lần trước khó được thân mật ở thư viện thân mật, từ lúc bị bạn học Thịnh Mạn Mạn bắt quả tang, ở thư viện bọn họ nhiều nhất chỉ nắm tay mà thôi.
Triệu Thừa Dư cười đưa tay ôm eo Cố Hàm Ninh, cúi đầu ấn xuống đôi môi cô hơi chu ra. Thật ra, ý cậu chỉ là nhẹ mổ vài cái mà thôi, nhưng đến khi môi dán môi, phần môi mềm mại giống như chảy thẳng đến đáy lòng của cậu, trên tay hơi hơi ra sức, môi lưỡi ngậm nhẹ, giống như thế nào cũng không đủ!
Cho đến khi hai người cũng có chút thở dốc, Triệu Thừa Dư mới khẽ ngẩng đầu, tầm mắt nhìn chằm chằm làn môi vô cùng ướt át trước mắt, cúi đầu, không nhịn được lại dán lên, thở hổn hển, nói có chút mơ hồ: “Làm sao bây giờ?”
Hơi thở nóng rực kèm theo giọng nói khe khẽ, nhẹ lướt qua gương mặt Cố Hàm Ninh, cô cười khẽ ra tiếng, nhẹ cắn một ngụm trên môi Triệu Thừa Dư.
“Rau trộn thôi (*)!” Cố Hàm Ninh nhẹ giọng cười đến khoan khoái, ôm Triệu Thừa Dư cố ý cọ xát lại chà, chờ đến Triệu Thừa Dư đè nén thở dốc một hơi trầm thấp, lúc này mới đột nhiên buông tay ra, nhảy về sau một bước, bước đi nhẹ nhàng, vòng qua bên kia giá sách, trở về bàn ~.
[(*) Chỗ này ta tra rất nhiều rồi nhưng thực sự không rõ tại sao tác giả dùng ở đây, theo ý hiểu của ta thì, rau trộn trong tiếng Trung đọc là liangban, mà từ lạnh cũng đọc là liang, có lẽ ở đây CHN ám chỉ TTD giải quyết bằng khí lạnh chăng'>
Triệu Thừa Dư cắn răng, bất đắc dĩ lắc đầu, đứng tại chỗ hít sâu vài hơi khí lạnh, lúc này mới bước đi có chút mất tự nhiên, nửa che nửa giấu trở về chỗ ngồi, lúc ngồi xuống, nhịn không được trừng mắt nhìn kẻ trước mặt đang cười như tên trộm.
Thật là quen thói quá thể rồi! Chờ ngày nào đó trêu chọc cậu đến lúc chịu không nổi. . .
Cố Hàm Ninh dùng sách vở cản trở khuôn mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt long lanh cong cong, chớp nha chớp nha, cười hì hì nhìn Triệu Thừa Dư tâm vượn ý mã nỗ lực điều chỉnh hô hấp, thấy vẻ mặt cậu tự nhiên rất nhiều, lúc này mới sách lấy ra, nghiêng người sang, cười híp mắt mềm mại thấp giọng nói: “Thừa Dư ~ ngày mai chúng ta, có muốn đi tìm một phòng tự học trống không nha?”
Phòng tự học trống?
Triệu Thừa Dư ngẩn người, tưởng tượng một phòng học không bóng người…. Không tự chủ được nuốt một ngụm nước bọt.
Trước kia khi thư viện không có vị trí tốt, bọn họ cũng đi tới phòng tự học gần đây mấy lần, nhưng Cố Hàm Ninh vẫn thích cảm giác ở thư viện, cho nên địa điểm bọn họ hẹn nhau nhiều nhất, vẫn là thư viện.
“Được, tốt a. . . Vậy thì chúng ta đi tòa nhà thông tin đi.” Triệu Thừa Dư ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc đứng đắn trả lời.
Cố Hàm Ninh cười híp mắt gật đầu, môi nhô lên cao!
Tòa nhà thông tin, nơi đó, bình thường lúc không có tiết, thật sự là người cách rất xa đi? Phòng thông tin cách khá xa khu ký túc, lại bởi vì chuyên ngành của bọn họ, bình thường thích nhất là chui vào phòng máy vi tính . . . Trước kia, lúc Triệu Thừa Dư chưa trang bị máy vi tính ở phòng ngủ, thỉnh thoảng cũng sẽ bỏ rơi Cố Hàm Ninh, một mình đi phòng máy.
Ngày hôm sau, Triệu Thừa Dư dắt Cố Hàm Ninh thạo đường tìm được một phòng học vô cùng quạnh quẽ trên tầng hai của tòa nhà thông tin, cửa sổ đối diện với tường một tòa giảng đường khác, có thể phòng ngừa tất cả các tầm mắt rình rập từ ngoài cửa sổ vào.
Hai người chọn chỗ là hàng ghế cuối cùng dựa vào tường ngồi xuống, lấy sách ra ngoài, vừa mới đặt lên, từ cửa trước liền có hai người đi vào.
“Triệu Thừa Dư, thật là đúng dịp a! Cậu cũng tới tự học sao?”
Xa Hà Văn đè nén sự kinh ngạc dưới trong lòng, cười lôi kéo bạn học bước nhanh đi tới.
Thật ra, vừa rồi dưới lầu cô nhì