Tất Cả Mọi Người Đều Yêu Tổng Giám Đốc
Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341777
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1777 lượt.
i đang giảm béo, mấy cái chuyện ăn khuya gì đó không thích hợp với tôi.” Cố Hàm Ninh không muốn đôi co với cậu đàn em tươi cười vô cùng xán lạn này nữa, đi dã ngoại ở vùng hoang vu thế này, nửa đêm lại còn muốn đi ăn khuya, sợ rằng chỉ có đi tìm đám thầy mo hóa duyên, nói xong cô xoay người đóng cửa, vì thế không nghe được Tưởng Cẩn Du nói nhỏ: “Chị đâu cần phải giảm béo nữa!”
Vì lát nữa còn đi nướng đồ ăn, nên Cố Hàm Ninh chỉ rửa tay, lấy những đồ không cần dùng để nướng, để một bên, thấy Phương Mẫn cũng thu dọn xong rồi, hai người mở cửa, thì thấy Triệu Thừa Dư đang đứng ngoài chuẩn bị nhấn chuông, thấy Cố Hàm Ninh đi ra thì thả tay xuống, có điều hai lông mày càng nhíu chặt hơn lúc trước.
“Đi thôi.” Vừa nói, anh vừa bước đến cầm lấy ba lô Cố Hàm Ninh xách trên tay, đeo trên lưng, sau đó dắt tay Cố Hàm Ninh bước tới phía thang máy.
“Ô, anh chị, chờ em một chút.”
Cố Hàm Ninh không cần quay đầu cũng biết, Tưởng Cẩn Du cũng đang dựa vào tường đứng chờ là đầu sỏ khiến bạn học Triệu nhíu chặt mày.
Đương nhiên, thứ hai là chính mình rồi, ai bảo cô thà ngủ cùng một bạn nữ xa lạ, mà không đồng ý ngủ cùng phòng với anh?
Cũng chẳng trách được vì sao Triệu Thừa Dư không vui nổi.
Thật vất vả vội vàng hoàn thành công việc, đúng lúc câu lạc bộ leo núi có hoạt động, anh muốn cùng bạn gái thân mật trò chuyện yêu đương một chút, nhân cái này lấy lòng bạn gái không được quan tâm đúng mực khi anh đang công việc bù đầu, không ngờ đến, chẳng biết bạn gái đã rước lấy một cây cỏ non từ bao giờ?
Triệu Thừa Dư nhìn Tưởng Cẩn Du đang ba bước làm thành hai bước đuổi kịp, trong lòng có chút tức giận: Thời gian cậu bị chiếm dụng còn chưa bù đắp được, lại còn có người tiếp tục tham lam nghấp nghé?
Cho dù là một cái nhìn của Cố Hàm Ninh, cũng cho phép bị phân tán đi!
Nhưng trong lòng Triệu Thừa Dư hiểu rõ, cậu không thể giấu Cố Hàm Ninh vào trong túi, không cho gặp bất kỳ ai.
Từ nhà khách đến nơi làm tiệc nướng chỉ mất có năm phút đi đường, cả đoạn đường bằng đá bằng phẳng, có bàn nướng loại nhỏ được đặt bừa bãi, cái chỗ này cũng không được cho là hấp dẫn cho lắm, vào buổi tối thứ bảy trong thời tiết quang đãng cuối thu như vậy, cũng chỉ có đoàn bọn họ đến đặt chân đến mà thôi
Bởi vì đã khá quen thuộc nên Phương Mẫn kéo Cố Hàm Ninh thành lập một nhóm, bởi vì ít người nhưng nhiều nhiều bàn nướng, Mao Kiệt liền sắp xếp bốn, năm người một bàn nướng.
Lúc đèn vừa sáng lên, động tác của mọi người càng nhanh hơn, đã ăn được miếng thịt nướng vừa chín.
Cố Hàm Ninh miệng cắn miếng thịt được thái mỏng, nướng vô cùng dễ dàng, mình nếm một miếng, lại cầm đũa tre gắp một miếng đút vào miệng Triệu Thừa Dư đang nỗ lực nướng cái cánh gà.
Triệu Thừa Dư ngẩng đầu cắn miếng thịt được đưa tới miệng, cười với Cố Hàm Ninh, ánh mắt kia còn dịu dàng hơn so với ngọn lửa vàng của lò nướng bên cạnh.
“Nào, mở miệng!” Phương Mẫn không nhìn được nhất là người khác ân ái trước mặt mình, mặc dù, người ta là vô tâm, cô nàng quay đầu, dùng âm thanh mị hoặc, đến cạnh Vạn Thành, cô cũng muốn đút cho cậu ăn.
Vạn Thành tay đang thái con mực trơn bóng, bởi vì thái chưa quen tay, đang lúc con dao bị lệch đi, thấy Phương Mẫn ân cần đút thức ăn, vội vàng buông cây dao trong tay ra, thò đầu đón lấy miếng thịt nóng hổi, chịu đựng không để con mắt trợn ra, ra sức chớp mắt, cương quyết nuốt miếng thịt, cố không chảy nước mắt.
“Em, em ăn đi! Anh còn chưa đói bụng, em ăn trước đi!” Vạn Thành vất vả lắm mới nuốt được miếng thịt xuống, vội vàng cười nói với Phương Mẫn đang muốn đút tiếp.
Phương Mẫn nhìn miếng thịt ngon trước mắt mình, suy nghĩ một chút, giọng nói khôi phục lại như bình thường “Được rồi, em ăn trước!”
Cố Hàm Ninh một miếng, Triệu Thừa Dư một miếng từ từ lấp đần dạ dày, nhìn Vạn Thành và Phương Mẫn thì thầm cười.
Hai người này, phong cách thì hoàn toàn khác nhau, vậy mà ở cạnh nhau lại hài hòa như thế, thật sự thú vị!
Mỗi cặp đôi đều không giống nhau, mỗi người đều có tình yêu tuyệt vời của riêng mình! Chỉ cần tâm hồn thỏa mãn, sẽ không cần thấy hâm mộ!
Để lúc xuống núi khỏi phải mang nặng, lại không vứt đồ đi, sau khi cho những nhóm mang thiếu đồ ăn một ít, thức ăn còn lại đều ở trong bụng bốn người.
Đến phút cuối, bốn người ăn bụng tròn vo, quyết định đi bộ để tiêu thức ăn, đêm thu gió núi thổi nhè nhẹ, nắm tay người yêu, thời gian trôi qua thật yên tĩnh, chỉ cần như thế.
Lúc trở về nhà khách đã 9:30, leo núi cả một ngày, phần lớn mọi người đều sớm đi ngủ. Bốn người Cố Hàm Ninh đi ra khỏi thang máy, đi nhẹ nhàng đến cửa phòng, lúc đi đến cửa phòng, Phương Mẫn quay đầu cười đưa chìa khóa.
“Này, cho cậu. Ngủ đi, mai còn đi nữa!” Vừa nói vừa cười, kéo Vạn Thành đang đỏ mặt đi qua phòng của các cô, đi về phía trước.
Cố Hàm Ninh cười vẫy tay chào bọn họ, lúc quay đầu thì thấy Triệu Thừa Dư đang nhướn mày, khóe môi cong lên, cúi đầu nói nhỏ bên tai cô: “Thì ra hai người đã sớm bàn bạc, anh còn không hiểu tại sao Vạn Thành lại đỏ