Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341775
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1775 lượt.
oi như có quen biết, sau khi nhận chức vụ thường gọi điện cho Cố Hàm Ninh, chân thành mời cô làm phó đội trưởng, sau đó bị Cố Hàm Ninh khéo léo từ chối.
Học pháp luật tài ăn nói đúng là rất cừ, nói đến mức Cố Hàm Ninh quả thực muốn vứt vũ khí đầu hàng, may là cô vẫn giữ vững chút lí trí còn sót lại, quyết tâm không đồng ý. Bây giờ cô đúng là không có tâm trí đâu mà làm mấy cái hoạt động đoàn thể, hoạt động sinh viên gì đó rất tốn thời gian, những thứ cô muốn học còn nhiều, cơ hội vinh quang cho thành viên cúc cung tận tụy, làm rạng danh đoàn thể xã hội, tốt nhất nên để cho người có lòng.
Toàn bộ hành lí của hai người đều được mang trên vai Triệu Thừa Dư, một ba lô cực to, thực ra còn nặng hơn rất nhiều so với những gì nhìn thấy, nhưng bạn học Triệu lại rất phấn chấn vui vẻ.
Có người, còn chẳng có cơ hội mà gánh nặng ý chứ.
Triệu Thừa Dư ôm Cố Hàm Ninh ngồi xuống trên xe buýt, đặt ba lô to tướng lên giá để đồ, vừa ngồi xuống đã thấy cậu đàn em Tưởng ngồi phía sau ló đầu lên bắt chuyện.
“Chị ơi, hôm nay chúng ta sẽ leo núi nào?”
Tưởng Cẩn Du cười rạng rỡ tì đầu trên ghế dựa rõ ràng khiến lông mày Triệu Thừa Dư nhíu chặt, trong lòng cảm giác như vừa ăn một miếng thịt đầy dầu mỡ cực kì ngấy.
Tưởng Cẩn Du đang muốn nói gì đó, Mao Kiệt ở phía trước đã cầm cái loa lên, bắt đầu nói chuyện.
“Alô alô alô? Này mọi người, hành trình hôm nay của chúng ta là thế này.. .”
Không tránh nổi việc Tưởng Cẩn Du bắt chuyện dọc đường, sau khi nghe xong những điều cần chú ý mà Mao Kiệt nói Cố Hàm Ninh dứt khoát dựa vào vai Triệu Thừa Dư nhắm mắt nghỉ ngơi, trong khi ô tô hơi xóc nảy thì dần mơ màng buồn ngủ, khi đến nơi mới bị Triệu Thừa Dư nhẹ giọng đánh thức.
Lần này vẫn ở nhà khách trên núi như lần trước, là nhà khách được xây lại từ một phần ngôi miếu cũ trên đỉnh núi, mấy căn phòng ngoài vẫn sơn màu vàng sáng, không cần ra khỏi cửa cũng ngửi thấy mùi đàn hương nồng đậm.
Cố Hàm Ninh trong lòng thầm chê bai, không biết phương trượng có phải cũng chính là ông chủ nhà khách này không? Bây giờ vì kế sinh nhai người xuất gia cũng rất có đầu óc kinh doanh.
Nơi tổ chức tiệc nướng cũng là nhà khách mở ra, cách nhà khách không xa lắm, Triệu Thừa Dư cảm thấy thật mệt chết rồi, ba lô nặng như vậy, hùng hục vác từ bãi đỗ xe dưới chân núi đến nhà khách trên đỉnh núi. Từ giữa sườn núi Cố Hàm Ninh đã bắt đầu cảm thấy đau lòng, mấy lần muốn túm ba lô trên vai Triệu Thừa Dư xuống, mình vác đỡ một lúc, hoặc bỏ bớt một số thứ, nhưng đều bị Triệu Thừa Dư từ chối.
Tuy Triệu Thừa Dư miệng vừa nói không nặng chút nào, nhưng mồ hôi trên trán từ tóc mai nhỏ xuống như vừa mới tắm xong, càng ngày bước chân càng nặng nhọc như không nhấc nổi, Cố Hàm Ninh hối hận, biết thế không mang nhiều đồ như vậy, không còn cách nào khác đành liên tục lau mồ hôi cho Triệu Thừa Dư, giữa lúc nghỉ ngơi còn nhẹ giọng hứa hẹn với Triệu Thừa Dư đang thở hổn hển, tối nay sẽ xoa bóp thật tốt cho anh.
Lúc ấy, mặc dù mệt mỏi, Triệu Thừa Dư vẫn có thể nhìn thấy Tưởng Cẩn Du nghe cuộc nói chuyện của họ mà tối sầm mặt, tâm tình rất tốt khẽ cong môi, bí mật nhẹ hôn lên môi Cố Hàm Ninh.
Vì đường đi tới nhà khách và nơi nướng đồ tương đương nhau, Mao Kiệt quyết định dẫn mọi người tới nhà khách trước, cất đồ dùng hàng ngày, sau đó mới mang các dụng cụ cần thiết đến nơi tổ chức tiệc nướng.
Đứng trong đại sảnh của nhà khách, thấy Mao Kiệt đang đăng kí phòng trọ, Triệu Thừa Dư nắm chặt tay Cố Hàm Ninh không buông, trong lòng hai người cùng suy nghĩ, buổi tối nên ngủ thế nào?
Đang chần chừ, một nữ sinh cùng là sinh viên năm nhất, cùng tham gia câu lạc bộ leo núi, cũng đã cùng tham gia hoạt động một lần nhưng không thân thiết lắm, kéo bạn trai tới gần, cười chào hai người.
“Hi, Cố Hàm Ninh.”
“Hi.” Cố Hàm Ninh cười, thật lòng không nhớ ra tên nữ sinh ấy, hình như là họ Phương thì phải.
Trong khi Cố Hàm Ninh vẫn đang chìm trong suy nghĩ miên man của mình thì nữ sinh kia cũng không mấy quan tâm cô có nhớ ra tên mình hay không, cười rộng lượng, áp sát Cố Hàm Ninh nhẹ giọng nói: “Mình tên Phương Mẫn, khoa Anh, năm ngoái đã cùng tham gia hoạt động với hai người.”
Nữ sinh này rất thân thiện, Cố Hàm Ninh cũng nở nụ cười, thái độ rất chân thành: “Thực xin lỗi, mình không giỏi nhớ tên người khác. . .”
“Ha ha, cậu không nhận ra mình là bình thường, mình không nổi tiếng như cậu và bạn trai cậu, không nhận ra là đúng rồi.” Phương Mẫn cười vui vẻ, dường như sự lúng túng của Cố Hàm Ninh khiến cô buồn cười . . .
Cố Hàm Ninh ngượng ngùng cười.
Cô và Triệu Thừa Dư nổi tiếng? Cô quả thật không biết chuyện này. . .
Cố Hàm Ninh nhíu mày, quay đầu nhìn Triệu Thừa Dư đang ngắm nghía một bức tranh thủy mặc treo trên tưởng, vẻ mặt nghi ngờ.
Dù thế nào thì nổi tiếng cũng không hẳn là tốt. . . Nhất là khi người đàn ông của cô còn xuất sắc như thế, nổi tiếng chỉ làm tăng tỉ lệ “trêu hoa ghẹo nguyệt” của anh.
Được rồi, bạn học Cố Hàm Ninh đã hoàn toàn xem nhẹ chuyện bản th