Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342217

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2217 lượt.

nhỏ lại để bám dính trên người anh.
Phong Ấn không để cô tiếp tục làm nũng, đưa tay lên đẩy vai cô ra, ngón tay cái lau sạch nước mắt trên khóe mi cô: “Để anh xem Răng Thép thay đổi ra sao nào!”
Cô khẽ nhướn mày, cái mũi bị lạnh đang đỏ lên, khóe môi mím chặt đầy kiên cường, đôi bàn tay vẫn tóm chặt hai bên eo Phong Ấn, ngẩng đầu nhìn anh.
- Vẫn ổn, không đến nổi đen lắm, cũng gần gần như lúc đầu, có phải đã cao lên một chút không? – Phong Ấn nhướn mày hỏi.
Lúc anh nhướn mày, đầu lông mày của anh thường hơi động đậy, đó là một thói quen từ nhỏ mà Lôi Vận Trình phát hiện ra ở Phong Ấn. Một cơn gió khẽ thổi qua, mang theo cả hơi ấm cơ thể anh. Mùi hương quen thuộc trên người anh xộc vào mũi cô, một cảm giác lâng lâng như đang bay.
- Em cao lên rồi! – Lôi Vận Trình tháo cái kính râm trên mặt anh, kiễng chân kéo Phong Ấn cúi xuống rồi chủ động hôn lên môi anh, chỉ sợ anh sẽ từ chối không thương tiếc.
Phong Ấn kéo cánh tay cô ra nhưng không được. Bởi vì chênh lệch chiều cao giữa hai người nên anh buộc phải cúi xuống, trông giống như anh đang hưởng ứng nụ hôn của cô vậy.
Cô ngậm môi anh, ngượng ngùng và nồng nàn... Phong Ấn hơi cụp mi xuống, đôi môi nhẹ nhàng hưởng ứng theo cô, sự nhập tâm của cô đều bị anh nhìn thấy cả.
Cảnh tượng một cô gái mặc áo đỏ ôm hôn một anh chàng cao to giữa đám đông dường như đã trở thành cảnh tượng đẹp đẽ nhất ở sân bay ngày hôm ấy.
Phong Ấn ấn nhẹ vào eo cô ra hiệu chấm dứt nụ hôn. Lôi Vận Trình kề sát môi anh, thở gấp và nói: “Em cao lên rồi, cao đến mức có thể hôn tới anh rồi!”
- Đây là lần thứ hai em “cưỡng hôn” anh rồi đấy nhé! – Phong Ấn dí trán cô, trông không có vẻ gì như đang giận: “Có phải em nghiện rồi không hả?”
- Em nghiện anh rồi! – Lôi Vận Trình ôm ghì lấy cánh tay anh không chịu buông ra: “Ban nãy anh nói còn phải đón ai đó mà, đón ai thế?”
Phong Ấn hất cằm về phía đằng sau cô: “Cô ấy!”
Hạ Viêm Lương đội một cái mũ len màu trắng dày, mái tóc dài ôm vào sát khuôn mặt, trên mặt đeo một cặp kính râm, tay kéo hành lí từ trong đi ra, nhoẻn miệng mỉm cười và vẫy tay với anh.
- Hạ... Viêm Lương?
Lôi Vận Trình có hơi không tin vào mắt mình, kinh ngạc trợn tròn mắt nhìn Phong Ấn, dường như đang chờ đợi anh phủ định cái cô vừa nhìn thấy.
Cô chậm rãi bỏ cánh tay anh ra, Phong Ấn thản nhiên tiến lên trước đón lấy hành lí trong tay Hạ Viêm Lương đặt vào xe, rồi quay lại xách vali của Lôi Vận Trình.
- Hi Lôi tiểu thư, lại gặp nhau rồi, tình cờ thế, hôm nay em cũng về à? – Hạ Viêm Lương chào hỏi xã giao với Lôi Vận Trình, nhưng chỉ nhận lại được nụ cười gượng gạo cho xong chuyện của cô.
Lúc lên xe Lôi Vận Trình cố ý chậm một bước, Hạ Viêm Lương ngồi thẳng lên ghế lái phụ, cứ như thể cái vị trí ấy là dành riêng cho cô ta vậy.
Phong Ấn đóng cửa thùng xe lại, thấy cô vẫn đứng ngay ra đó liền mở cửa sau của xe: “Lên xe đi nhóc, bên ngoài lạnh lắm!”
Lôi Vận Trình chẳng nhúc nhích: “Em đợi anh trai em, hai người đi trước đi!”
Phong Ấn nghiêng đầu nhìn cô, tặc lưỡi rồi đóng hờ cửa xe lại: “Lại đang gây chuyện gì nữa đây?”
- Đâu có, chúng ta không cùng đường, không tiện cho lắm, em không muốn làm phiền anh! – Lôi Vận Trình bình thản nói, không nóng cũng chẳng lạnh.
- Lôi Dật Thành có nhiệm vụ, không biết mấy giờ mới xong việc đâu! – Phong Ấn xoa xoa mái tóc ngắn của cô: “Nhà chúng ta không cùng đường với nhau đâu phải là chuyện mới xảy ra hôm nay, không muốn làm phiền anh á? Trước đây tại sao anh không thấy em hiểu chuyện thế nhỉ?”
- Anh nói xem tại sao chứ? – Lôi Vận Trình hỏi vặn lại.
Phong Ấn khẽ nhếch môi: “Có bực dọc gì cứ đợi khi nào chỉ còn hai chúng ta với nhau, anh sẽ cho em thoải mái trút ra, giờ thì lên xe đi, đừng để anh phải nhắc lại lần nữa đấy!”
©STE.NT
Sân bay cách trung tâm thành phố một chặng đường tương đối dài. Lôi Vận Trình lười nhác nằm dài ra ghế sau, nhắm mắt giả bộ ngủ. Hạ Viêm Lương ngoảnh đầu lại nhìn cô, khẽ đặt tay lên bàn tay đang đặt trên vô lăng của Phong Ấn, cố ý đè chặt giọng nói xuống: “Tay anh lạnh quá!”
Phong Ấn khẽ ừ một tiếng rồi đạp ga tăng tốc.
Thời điểm này, trên nhiều tuyến đường bị tắc đường nghiêm trọng, Phong Ấn cố ý đi đường vòng cho vắng vẻ, nhưng vẫn bị tắc đường. Xe phải đi với tốc độ của một con rùa, trong xe bật điều hòa, ấm áp khiến con người ta chỉ chực chìm vào giấc ngủ. Chẳng mấy chốc Hạ Viêm Lương đã ngồi dựa vào ghế, chìm vào giấc ngủ.
Hạ Viêm Lương xuống xe lúc nào, Lôi Vận Trình cũng không biết nữa, ngay cả bản thân mình ngủ thiếp đi từ lúc nào cô cũng không hay. Phong Ấn gọi cô dậy, hai người đã ở trước cổng nhà họ Lôi rồi.
Gió ban đêm rất mạnh, tựa như những con dao cào vào da thịt. Phong Ấn chạy ra ghế đằng sau xe, thắt chặt áo khoác cho cô: “Ban nãy Lôi Dật Thành vừa gọi điện cho anh nói là cậu ta sắp xong nhiệm vụ rồi, đã đặt bàn ăn ở bên ngoài, bố mẹ em chắc cũng qua đó cả rồi, anh cất hành lí cho em rồi đưa em qua đó luôn!”
Anh truyền đạt y nguyên lời của Lôi Dật Thành cho cô nghe. Lôi Vận Trình gật đầu, không nói không rằng xuống