XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342398

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2398 lượt.

tớ vẫn chưa được gặp anh ấy đấy!”
Lôi Vận Trình chống cằm, khuôn mặt đang vui vẻ bỗng sầm sì: “Ừ!”
Về sau Lôi Dật Thành quả nhiên dẫn bạn gái đi cùng. Phong Ấn cho đến tận lúc mọi người gần giải tán mà cũng chưa thấy xuất hiện. Hôm nay Lôi Vận Trình uống một chút bia, chỉ có Lôi Dật Thành và Yến Kì là biết cô không hề vui như cách cô thể hiện ra bên ngoài.
Cuộc vui buổi tối đương nhiên do Lôi Dật Thành trả tiền, sao anh có thể để cho Yến Kì trả tiền cơ chứ. Sau khi Đỗ Nghiên Thanh và Yến Kì đi về, Lôi Vận Trình ngồi ở ghế sau dài bên đường, cuộn tròn chơi điện tử.
Mặt đất đã phủ tuyết dày, Tử Du sợ lạnh nên đã chui vào xe ngồi cho ấm. Lôi Dật Thành ngồi xuống bên cạnh Lôi Vận Trình, tắt luôn trò chơi của cô, hỏi: “Em ở đây đợi cậu ta hay là về nhà với anh?”
- Anh với chị Tử Du đi trước đi, em đợi đến mười hai giờ rồi tự bắt xe về! – Lôi Vận Trình cướp lại điện thoại tiếp tục chơi: “Anh à, Phong Ấn và Hạ Viêm Lương rốt cuộc là thế nào?”
Lôi Dật Thành mím chặt môi không nói gì, cởi áo khoác ngoài ra khoác lên người cô: “Mối quan hệ của họ có ngăn cản việc em tiếp tục yêu cậu ta không?”
Lôi Vận Trình không nói gì, Lôi Dật Thành khẽ thở dài: “Những gì cần nói với em, anh đã nói hết từ mấy năm trước rồi, Phong Ấn có thể là anh trai của em, nhưng chưa chắc đã là một người đàn ông tốt, sự cố chấp của cậu ta với Hạ Viêm Lương mặc dù không bằng của em dành cho cậu ta, nhưng cũng là một nút thắt trong lòng Phong Ấn. Em đúng là cứng đầu, anh không bảo nổi em, sau này có phải khóc thì đừng có tìm anh đấy!”
Lôi Dật Thành ném lại câu đó rồi bỏ đi, Lôi Vận Trình tay cầm điện thoại, ngồi ngây ra. Trong đầu toàn là tên của một người: Hạ Viêm Lương, cái tên này khiến cô vừa ghét vừa thấy lạnh lòng.
Thời gian cả tối nay của Phong Ấn đã bị Hạ Viêm Lương và Lãnh Lãnh độc chiếm, chỉ có bản thân anh biết là mình muốn nhân cơ hội này để né tránh Lôi Vận Trình. Nhưng suốt cả tối, trái tim và khối óc của anh đều hướng về cô. Nửa đêm lái xe về nhà, trên đường về, cuối cùng không kiềm chế được, anh liền lái xe qua đó xem sao, gần như đúng như anh đã dự liệu, cô ngốc bướng bỉnh ấy đang ngồi dưới trời đầy tuyết, mắt nhìn ra xa xăm, ngồi yên như một pho tượng..






- Chẳng phải anh đã nói chưa chắc anh đã đến được hay sao? Sao em cố chấp thế, cứ một mực phải chờ cho bằng được anh đến em mới cam lòng à? – Phong Ấn ôm Lôi Vận Trình đã tê cóng cả chân tay vào trong xe, bật điều hòa sang chế độ ấm nhất, cởi áo khoác ngoài của mình quàng lên người cô rồi ôm cô vào lòng, đôi bàn tay liên tục xoa xoa bàn tay nhỏ đang tê cóng của cô.
Anh có hơi bực bội, không rõ là tức cô hay tức chính bản thân mình: “Anh tưởng rằng qua ba năm rồi em sẽ trưởng thành hơn chứ, sao vẫn không biết tự bảo vệ mình thế hả?”
Lôi Vận Trình thu người trong lòng anh, run lên cầm cập, nhắm chặt mắt lại cảm nhận cái khoảnh khắc hiếm có ấy.
Cô càng không nói gì Phong Ấn càng thấy bực: “Lôi Vận Trình, anh thật muốn đánh cho em một trận, cho em tỉnh ra! Không có thì mổ óc em ra xem bên trong có cái gì!”
Cô dụi dụi đầu vào cổ anh, nhẹ nhàng và yếu ớt đáp đúng một từ: “Anh!”
Phong Hạo nói xong liền định đóng cửa lại, nhưng Phong Ấn đã chắn ngang.
- Thấy Trình Trình phải làm sao?
Phong Hạo khẽ nhếch môi: “Nên làm sao thì làm con là người gì mà còn không biết thế? Lại còn giả bộ hiền lành!”
Phong Hạo vui vẻ leo lên giường, ôm vợ vào lòng. Lâm Thất Thất mơ màng hỏi: “Thằng Ấn làm sao thế?”
- Không sao hết, nó dẫn con bé Trình Trình về đây rồi!
... chỉ ba giây sau, cơn ngái ngủ của Lâm Thất Thất đã bay mất quá nửa, bà ngồi bật dậy: “Trình Trình á? Phong Ấn định làm gì hả?”
Phong Hạo kéo vợ nằm lại, tay nghịch lọn tóc của vợ, cười nói: “Chúng nó đâu còn là trẻ con nữa, muốn làm gì ai chẳng biết!”
- Anh thoáng gớm nhỉ! – Lâm Thất Thất ngẫm nghĩ hồi lâu, vẫn thấy không ổn, liền ngồi dậy định đi nhưng Phong Hạo đã ngăn lại.
- Đi ngủ thôi, đừng quan tâm đến bọn chúng!
- Em lo là lo nó làm bậy với Trình Trình rồi Lôi Khải sẽ nổi điên lên đấy! – Lôi Vận Trình là công chúa nhà họ Lôi, là viên ngọc quý Lôi Khải nâng niu trong lòng bàn tay.
- Em thật là ngốc nghếch trong chuyện tình cảm, Trình Trình theo đuổi Phong Ấn nhà ta đến tận trường không quân rồi, còn sợ nó làm bậy ư?
Lâm Thất Thất trợn tròn mắt: “Trình Trình thích Phong Ấn ư?”
Phong Hạo chỉ cười không đáp, vỗ lưng vợ bảo: “Ngủ thôi!”
Bà thầm thở dài, không khỏi cảm thấy Phong Hạo và Lôi Khải là khắc tinh của nhau: “Em cảm thấy anh có vẻ vui lắm? Anh đang đắc chí cái gì chứ?”
Phong Hạo nhếch môi, giọng điệu rất bình thản: “Em nhầm rồi, anh đâu có đắc chí, ngủ thôi, anh buồn ngủ rồi!”
Phong Ấn trở lại phòng, Lôi Vận Trình vẫn đang co ro. Anh cắn chặt môi, luồn tay vào trong lớp chăn cởi lớp áo cuối cùng bó sát vào người cô rồi dùng khăn tắm ôm cô vào trong bồn tắm.
Trong phòng tắm nghi ngút khói, Phong Ấn mặt vô cảm, ngồi bên bồn tắm tắm cho Lôi Vận Trình, mát xa bàn tay và bàn châ