Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1557 lượt.
“Dịch…Nam, có… trẻ con..”
Dịch Nam lại không để ý chút nào “Hai nhóc đang bận.” Một chút cũng không buông tha nụ hôn này, dù sao cha mẹ cũng đi rồi, hai bé con này coi như không tồn tại cũng không sao.
Hiểu Vụ đỏ bừng mặt, đánh nhẹ lên vai anh, đáng ghét, bé con đang nhìn!
Dịch Nam đang hôn rất thích lại nghe thấy âm thanh bé nhỏ bên cạnh, Dịch Nam nghi hoặc buông Hiểu Vụ ra, xoay mặt nhìn lên, Ách! Giật mình. Đinh Đinh chính là đang cầm lấy khuôn mặt non nớt của Đang Đang, Đang Đang phát ra thanh âm phản kháng vô cùng bất mãn, Đinh Đinh vui vẻ nhiễu nước miếng lên mặt Đang Đang. {hana: thế mà bẩu đang bận đi, trẻ con bắt chước đấy. hố hố, xem còn dám không}
Hiểu Vụ nhìn thấy mặt càng đỏ hơn, dùng sức đẩy Dịch Nam ra, chạy nhanh giữ chặt Đinh Đinh đang muốn hôn lên mặt Đang Đang. “Đinh Đinh, đừng nghịch.”
Đinh Đinh bị chặn lại trừng mắt nhìn Hiểu Vụ, dùng tay bé nhỏ vỗ vỗ lên miệng, phát ra âm thanh bạch bạch, càng nghịch càng thích.
Lộ Hiểu Vụ bị ánh mắt vô tội của Đinh Đinh nhìn chằm chằm, mặt càng đỏ hơn, đều là bọn họ không tốt, trước mặt trẻ con mà làm như vậy, khiến co bé con mới học theo. Cô ôm bé con vào lòng, làm cho Đinh Đinh dựa lên vai cô, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng.
Dịch Nam buồn bực nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Hiểu Vụ, anh biết Hiểu Vụ sẽ không để cho anh tiếp tục mà, tiểu quỷ thối, tự nhiên dám để Hiểu Vụ cự tuyệt anh. Anh vụng trộm nhí lên đầu Đinh ĐInh, Đinh Đinh bị đau ngước mắt trừng anh, đáy mắt đã hồng lên. Dịch Nam nghiêm mặt trừng lại, dám khóc! Dám khóc chú lại đánh! Đinh Đinh nhìn anh, mắt đấu mắt, cuối cùng đành đem nước mắt thu về, mũi khẽ chun chun, không khóc!
Dịch Nam vừa lòng mỉm cười, dùng sức hôn lên mặt Hiểu Vụ, “Đinh Đinh thật ngoan.”
Hiểu Vụ không thấy được anh ở sau lưng cô trừng mắt đe doạ Đinh Đinh, mỉm cười nhẹ gật đầu. “Hai bé đều ngoan.”
Tắm cho trẻ con cũng là một công trình lớn
Edit: Tiểu Mót
Beta: Hana
Dịch Nam xả đầy nước vào bồn tắm lớn, sau đó đỡ Hiểu Vụ ôm hai bé con vào.
Hai tiểu quỷ đứng khỏa thân trong bồn tắm, vừa vào bên trong, đã bắt đầu hưng phấn mà té nước. Hiểu Vụ đứng ở kế bên, dùng khăn mặt lau người cho Đang Đang, nhìn hai cánh tay mập mạp trông thật đáng yêu. Hiểu Vụ một bên vừa tắm cho Đang Đang một bên vừa ca hát khiến Đang Đang lại càng thêm hưng phấn hét chói tai, không ngừng té nước, bọt nước vẩy ra chung quanh, bắn tung tóe lên người Hiểu Vụ.
Dịch Nam nhìn người Hiểu Vụ ướt nhẹp, nên thúc giục cô mau đi tắm, hôm nay chơi với bọn trẻ cả ngày, chắc chắn cô đã mệt. Hiểu Vụ có chút lo lắng giao nhiệm vụ cho anh nhất định phải trông chừng bọn trẻ, mới cầm quần áo đi vào phòng tắm.
Mạnh Dịch Nam vừa nhìn thấy Hiểu Vụ đi vào phòng tắm, liền vội vàng đến bên giường bảo bọn trẻ, “Các con chơi cả ngày nay mệt rồi. Bây giờ đi ngủ sớm đi nhé.” Vừa nói, vừa đem hai đứa nhỏ túm lên trên giường, đắp chăn lên. Hai đứa nhỏ tất nhiên là không chịu nghe lời anh, vừa mới tắm xong, làm gì đã ngủ sớm vậy, liền duỗi người khua tay vung chăn ra.
Mạnh Dịch Nam nhanh chóng nhét bọn trả vào lại chăn lông, nhưng mới nhét được một bé vào, một bé khác lại chui ra. Mạnh Dịch nam trừng mắt nhìn, “Này, mấy đứa không buồn ngủ hả ?????”
Hai đứa tiểu quỷ mở to mắt, đột nhiên cười khanh khách, “Bát….Bát….”
Mạnh Dịch Nam đau đầu nhắm mắt lại, anh không phải là ba ba của chúng, đừng gọi bậy! “Ba ba các con đang lãng mạn ở Châu Âu, chú không phải!”
Nào biết được hai đứa, lấy tay tát vào má, tiếp tục phát ra âm thanh bát bát. Dịch Nam cười khổ, bắt lấy tay tiểu quỷ, “Được, được, ba ba thì ba ba, ngoan, nhắm mắt nào, như thế này này, nhắm mắt vào.” Nói xong, liền tự mình làm mẫu.
Nhưng là, khi anh mở mắt ra, hai đứa tiểu quỷ lại mở to mắt nhìn anh, vẻ mặt mê muội. Dịch Nam thất bại trong việc làm mẹ, chỉ có điều, hai đứa căn bản chẳng thèm nghe, nhìn anh biểu diễn vài lần, tiếp tục kêu ba ba, ba ba. Dịch Nam vô cùng buồn bực buông bọn nhỏ ra.
Hiểu Vụ tắm rửa xong đi ra, nhìn mặt anh buồn bực, liền đi tới, “Làm sao vậy?”
“Hai đứa không muốn ngủ.”
Lộ Hiểu Vụ cười khẽ, “Mấy con có thích nghe hát ru không?”
Dịch Nam ngẫm lại thấy rất có lý, “Vậy mau hát. Thật là kỳ quái, hai đứa này sao mà khỏe thế.” Nói xong, liền đi vào phòng tắm. {hana: câu này anh muốn chị hát ru thật nhanh để hai bé ngủ để anh còn… ba chấm quá}
Chờ Dịch Nam tắm rửa xong đi ra, Hiểu Vụ ôm Đinh Đinh trong tay đi tới đi lui, trong miệng khẽ ngâm nga khúc hát ru. Đang Đang ngoan hẳn, đã muốn đi ngủ.
Dịch Nam nhẹ nhàng đi qua, nhìn Đinh Đinh đang dán mặt trước ngực Hiểu Vụ, ánh mắt từ từ đã muốn khép lại, nhất thời trở nên đáng yêu hơn rất nhiều.
Dịch Nam ghé vào bên tai Hiểu Vụ, thấp giọng hỏi: “Đã ngủ chưa?”
Hiểu Vụ xuỵt một tiếng, ra hiệu anh đừng ầm ĩ, trẻ em vừa mới ngủ, thường giấc ngủ chưa sâu, rất dễ dàng tỉnh lại.
Mạnh Dịch Nam ngồi lên giường, dựa vào đầu giường, nhìn Hiểu Vụ ôm bé con đi tới đi lui.
Hiểu Vụ vừa mới thay váy ngủ không lâu, có thể là do ôm đứa nhỏ,