XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Dám Nói Em Không Tính Phúc

Em Dám Nói Em Không Tính Phúc

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341561

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1561 lượt.

váy ngủ bị cuốn lên một đoạn, lên tận trên đầu gối, lộ ra cặp đùi màu trắng. Khi cô đang đi đi lại lại, váy ngủ mềm mại lay động trên đùi, Dịch Nam trong lòng căng thẳng, chậm rãi nuốt nước bọt. Hiểu Vụ rõ ràng ăn mặc bảo thủ như vậy, vì sao lại có thể dễ dàng gợi lên khát vọng trong lòng anh, như ẩn như hiện, thanh thuần gợi cảm và mê hoặc, luôn khiến cho kìm lòng không nổi.
Dịch Nam bước xuống giường, từ từ đi qua, “Ngủ rồi sao?” Hiểu Vụ nhẹ nhàng gật đầu, đem Đinh Đinh đặt ở trên giường trẻ em, đắp chăn lên cho hai bé.
Bé con bị đặt ở trên giường, tay chân giật giật, mí mắt trĩu lại không mở ra. Hiểu Vụ vỗ nhẹ bụng Đinh Đinh, làm bé từ từ đi vào giấc ngủ. Hai bé con vừa ngủ, lập tức liền biến thành thiên sứ đáng yêu.

Mạnh Dịch Nam đem Hiểu Vụ nhẹ nhàng ôm lấy, “Chúng ta cũng ngủ đi.”
Hiểu Vụ ở trong lòng anh, mặt dần dần đỏ lên, “Dịch Nam, đêm nay……thôi bỏ đi, sẽ làm ầm ĩ đến hai bé.” Cứ nghĩ đến hai đứa nhỏ đang ngủ bên cạnh, cô liền thẹn thùng không cho anh chạm vào.
Dịch nam đem cô đặt ở trên giường, kéo tấm chăn ra, ôm sát cô, “Đừng lo, hôm nay bọn nhỏ mệt nhọc, nhất định ngủ rất say.” Mạnh Dịch Nam mỉm cười nhìn cô ở dưới chăn, tay tự động tìm đến nơi mềm mại của cô, nhẹ nhàng hôn lên môi, tay cũng thâm nhập vào bên trong váy ngủ.
Thân thể Hiểu Vụ nóng lên, nhẹ nhàng run run. Vừa rồi bị anh ôm ở trong phòng tắm, cô cũng đã khô nóng một chút, trong lòng có khát vọng nào đó từ từ tích lũy, cô như vậy mà luôn dễ dàng bị anh khơi mào dục vọng.
Hiểu Vụ đỏ mặt muốn bắt lấy tay anh, hô hấp bắt đầu gấp gáp, Dịch Nam nắm chặt lấy tay cô, mười ngón tay đan vào nhau, chỗ rắn chắc dây dưa tại chân cô, từ từ ma sát, dán ở da thịt non mịn của cô gây ra khiêu khích gợi cảm chết người. Hai người dây dưa ở trong chăn, hô hấp rất nhanh đã trở nên khó khăn, Hiểu Vụ đè nén tiếng thở dốc phát ra, rất sợ làm bọn nhỏ tỉnh giấc. Dịch Nam cảm nhận được cô cố hết sức kiềm chế, đột nhiên có một loại khoái cảm không hiểu. Giống như sợ hãi bị người khác phát hiện, trong lòng càng lo lắng bị người khác phát hiện lại càng cảm thấy hưng phấn.
Đêm nay, Mạnh Dịch Nam vui sướng phát hiện, Lộ Lộ vì muốn bịt lại không phát ra tiếng hét, cư nhiên chủ động đặt lên vai anh, hôn môi anh.
Cảm giác này cực kỳ tốt! Xem ra, chuyện bọn trẻ đến cũng không hẳn là chuyện xấu.






Nữ Trợ lý xinh đẹp!


Edit: Lâm Lâm
Beta: Hana

Sáng sớm ngày hôm sau, Hiểu Vụ bị tiếng khóc của Đang Đang đánh thức. Cô vội chạy ngay xuống giường, vọt tới bên giường hai bé con. Cả hai bé đều đã tỉnh.
“Dịch Nam, Dịch Nam, Anh dậy đi.” Hiểu Vụ cuống quýt gọi, Mạnh Dịch Nam vẫn còn ngủ.
Hiểu Vụ ôm Đang Đang đến bên cạnh Mạnh Dịch Nam, Dịch Nam giật mình tỉnh lại, vẻ mặt khó chịu trừng mắt nhìn đứa nhỏ trước mặt “Để làm gì?”
Hiểu Vụ xụ mặt xuống, thật không đứng đắn! Mặt cúi xuống lại thấy Đinh Đinh ở trên giường mút tay kinh ngạc nhìn mình, làm mặt cô lại đỏ hơn, trời ạ, lại làm cho bé con nhìn thấy.

Trước bữa ăn sáng, Mạnh Dịch Nam ở trên giường chơi đùa với hai tiểu quỷ nói với Hiểu Vụ : “Hôm nay theo anh đến công ty đi.”
A? Hiểu Vụ kinh ngạc nhìn anh, đi đến công ty anh, cô chưa từng đi qua, hiện tại lại mang theo hai đứa nhỏ cùng đi, như vậy có được không?
“Bằng không em ở nhà sẽ rất mệt với hai tiểu quỷ này a. Đến công ty, ít nhất cũng có anh ở bên a.” Dịch Nam nắm tay Hiểu Vụ, cười thật tươi.
“Được rồi.” Hiểu Vụ do dự nửa ngày, cuối cùng vẫn đồng ý.
Sau khi ăn sáng, chuẩn bị một số đồ dùng cho hai bé, Mạnh Dịch Nam cùng Lộ Hiểu Vụ mỗi người ôm một bé đi ra khỏi nhà.
Đi xuống lầu, Hạ quản lý lễ phép chào hỏi “Mạnh Tiên sinh, Mạnh Mạnh phu nhân, chào buổi sáng.” Sau đó vừa thấy bọn họ mỗi người ôm một đứa bé thì không khỏi kinh ngạc “Đây..”
“Là cháu của tôi.” Mạnh Dịch Nam khóe miệng cười, nhẹ nhàng trả lời. Viên quản lý khẳng định tưởng con của anh. Quả nhiên, Viên quản lý vừa nghe, trên mặt liền nở nụ cười “Thật giống Mạnh tiên sinh nha…”
Vô nghĩa, đều là người mang họ Mạnh a. Mạnh Dịch Nam cười gật gật đầu, không lên tiếng, ôm Hiểu Vụ hướng ra bãi đỗ xe đi tới.
Dọc theo đường đi, hai bé con thật ko an phận, nhưng hiện tại Hiểu Vụ lại có tuyệt chiêu – hát. Chỉ cần hai đứa nhỏ bắt đầu nghịch là cô bắt đầu hát, hai bé đúng là rất thích hát, khẳng định hai bé sau khi lớn lên chắc cũng là người có duyên với âm nhạc. Dịch Nam mở nhạc trong xe, Hiểu Vụ hát theo.
…….
Đến công ty, Mạnh Dịch Nam dừng xe vào chỗ, rồi cùng Hiểu Vụ mỗi người bế một đứa bé đến công ty.
Mạnh Dịch Nam cùng một người khác cùng lập một công ty thương mại, chủ yếu quản lý các loại dầu bôi trơn trong và ngoài nước cùng nhập khẩu thiết bị linh kiện. Hiểu vụ bình thường rất ít khi hỏi thăm công việc của chồng, mà Dịch Nam ở nhà cũng rất ít kể chuyện công ty, có việc gì thì đều ở trong phòng làm việc. Cho nên, tuy rằng đã kết hôn, cô hôm nay vẫn là lần đầu tiên đến công ty anh.
“Đây là công ty của anh.” Dịch Nam chỉ vào tấm biển nổi