Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!
Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341603
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1603 lượt.
t khi nào gặp lại. Em có thể hay không có một yêu cầu hơi quá?”
Mạnh Dịch Nam nhìn khuôn mặt anh tuấn tươi cười, giống như năm đó ngày hè nhìn thấy Diệp tỳ, kỳ thật anh cũng không phải như vậy chán ghét. Mạnh Dịch Nam mỉm cười nhìn cậu ta.
“Anh chưa từng ôm em.” Diệp tỳ nhìn anh.
Mạnh Dịch Nam trong lòng ngẩn ra, chần chờ nửa ngày, rốt cục bước tùng bước lên phía trước, dùng sức ôm cậu ta vào trong ngực ( LL: AAAAA…………….* kêu gào khản tiếng*…… cảnh đẹp, cảnhđẹp mọi người ơi………….hana* đạp lâm lâm, lấy roi đánh toé máu, lấy dao phập phâp… máu me be bét* LL : *bò dậy *…… * gào*…. cảnh đẹp thế cơ mà, cảnh đẹp thì ta nói là cảnh đẹp, mắc mớ gì chém ta???/ oaoaoaoao…. Hana ác ma…., * quay sang nhìn nốt cảnh đẹp đang diễn ra .) Diệp Tỳ, cái ôm này là dành cho kỷ niệm thời thanh xuân, là bạn, rồi lại sai lầm, cái sai lầm gọi là “tình yêu!” xin tha thứ, anh chỉ có thể xem em là em trai, một người em trai đặc biệt!
Diệp Tỳ nhào vào lòng anh, hít một hơi thật sau, nở nụ cười!Ccái ôm mà cậu từng mong ước, nhưng là cái ôm này cậu sẽ không hoài niệm.
Từ sân bay trở về, Mạnh Dịch Nam cùng Lộ Hiểu Vụ không nói gì. Chung Bình ở phía trước lái xe.
Lộ Hiểu Vụ nhìn ra bên đường, trong đầu luôn hiện lên hình ảnh Mạnh Dịch Nam cùng Diệp Tỳ ôm nhau, hai người đàn ông gắt gao ôm nhau!
Tất cả mọi người không hẹn mà cùng không mở miệng nói. Mạnh Dịch Nam cùng Diệp Tỳ đều mang theo biểu tình bình tĩnh, tuy rằng làm cho mọi người đều ngạc nhiên,nhưng là ai cũng trầm mặc không nói.
Diệp Tỳ rốt cục đi rồi, mang theo tiếng cười ra đi.
Lộ Hiểu Vụ từng nhớ tới cậu ta từng dùng đôi mắt ai oán nhìn mình, trong lòng bất giác có tia thẫn thờ, cậu ta cũng không giống như Mạnh Dịch Nam nói, Diệp Tỳ với Mạnh Dịch Nam vẫn là có cảm tình. Diệp tỳ nhìn Mạnh Dịch Nam cũng Michael, rõ ràng ánh mát không giống! Lộ HiểuVụ trong lòng nhẹ nhàng cười, cuối cùng Diệp tỳ đã lựa chọn rời đi? Chẳng lẽ Mạnh Dịch Nam lại làm cậu ta tổn thương?
Mạnh Dịch Nam cũng trầm mặc lái xe, trong xe ra vẻ chăm chú nghe tiếng nhạc ghi ta phát ra từ đài radio, nhưng kỳ thật trong lòng anh rất không yên. Lời nói của Diệp Tỳ vẫn lởn vởn quanh tai “đừng làm cho cô ấy phán đoán trái tim của anh, có lẽ cô ấy đoán không được!” Hiểu Vụ không đoán ra tâm của anh, tựa như anh cũng không đoán ra được cô ấy nghĩ gì trong đầu? Bọn họ chả lẽ cứ như vậy đoán qua đoán lại sao? Ngay cả Diệp tỳ mới ở chung không bao lâu mà còn nhìn ra Hiểu vụ mẫn cảm cùng ẩn nhẫn, chính mình vì sao không cố gắng thay đổi?
Xe chạy qua khu phố trung tâm, cuối đường là hướng về nhà, Mạnh Dịch Nam đột ngột đổi hướng xe, đem xe quay lại, hướng đường quốc lộ đi tới.
“Đi đâu vậy anh?” Lộ Hiểu Vụ kỳ quái hỏi anh, “không trở về nhà sao?”
“Hôm nay cuối tuần, chúng mình đi ra ngoài chơi đi.” Mạnh Dịch Nam nghiêng mặt qua, nhẹ nhàng nở nụ cười.
Lộ hiểu Vụ sửng sốt, nhìn vẻ mặt tươi cười kỳ quái của anh, không phải vừa rồi khuôn mặt anh tối tăm sao, giờ phút này đột nhiên thay đổi như vậy? Tò mò quái. “Đi chỗ nào ạ?”
“Chúng ta đi du thuyền.” Mạnh Dịch Nam một bên lái xe, một bên hướng phía bến tàu đi đến, tâm vừa động, đột nhiên có chủ ý.
“Bây gìơ sao?” Lộ Hiểu Vụ bị anh làm cho đầu óc choáng váng, anh hôm nay làm sao vậy? Sao đột nhiên tâm tình tốt như vậy, cư nhiên đi du thuyền. Cô ở thành thị như vậy nhiều năm nhưng chính là cũng không đi du thuyền bao giờ, chủ yếu du thuyền là dành cho khách nước ngoài đến thăm quan, người địa phương hầu như không đi du thuyền đi.
“Đúng, lên thuyền ăn cơm chiều được không?” Mạnh Dịch Nam thoạt nhìn đề nghị của chính mình thật vừa lòng, tâm tình cũng vì thế mà nhảy nhót đứng lên
“Vâng” Lộ hiểu Vụ tuy rằng không biết vì sao anh lại có hứng thú như vậy, chỉ thấy trên mặt biểu tình hưng phấn, cô cũng bị cuốn hút, coi như cuối tuần này có một niềm vui ngoài ý muốn đi.
Mạnh dịch Namvui vẻ lái xe về phía trước. Nếu cô không đoán ra, vậy để anh đến nói cho cô biết. Trái tim của anh vô điều kiện vì cô rộng mở!
Niềm Vui Đầy Bất Ngờ!
Edit: Linh Tinh Lung Tung
Beta: Hana
Mạnh Dịch Nam cho xe dừng ở bến tàu, mua vé xong liền lôi kéo Lộ Hiểu Vụ lên thuyền.
Hôm nay cuối tuần, du khách đi du thuyền không ít. Mạnh Dịch Nam tìm cái ghế dài, kéo Hiểu Vụ ngồi xuống. Trên thuyền là tiệc đứng, Mạnh Dịch Nam sắp xếp cho Hiểu Vụ ngồi xong, chính mình đi bưng đĩa thức ăn đủ hai người ăn trở về.
Lộ Hiểu Vụ nhìn anh cư nhiên còn bưng hải sản, trong lòng bất giác khẩn trương, “Anh không thể ăn, đừng lấy, em cũng không muốn ăn.”
“Hiểu Vụ, em sao lại không tò mò về quá khứ của anh?” Mạnh Dịch Nam kề sát mặt cô, cảm nhận được khuôn mặt cô hơi hơi lạnh, anh hy vọng cô muốn hiểu về anh.
Lộ Hiểu Vụ thấp mắt xuống, “Anh muốn nói tự nhiên sẽ nói.” Cô cảm thấy chủ động hỏi không tốt, đành phải bị động chờ đợi người khác tới báo cho biết. Rất sợ nếu không cẩn thận hỏi tới chuyện anh không muốn mở miệng, chẳng phải là càng xấu hổ. Hơn nữa, mỗi người đều có quá khứ, cô cũng không nguyệ