Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341045
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1045 lượt.
mà quan trọng hơn cả, cổ phần thị trường cũng sẽ tăng thêm vài phần trăm, đồng nghĩa rằng vương quốc thương nghiệp của Tịch Mộ Thiên sẽ bước lên một bậc thềm mới.
Làm việc đến tận nửa đêm Tịch Mộ Thiên mới quay về phòng ngủ, thấy Hạ Tử Khâm nằm cô quắp như con tôm, đầu đầy mồ hôi, Tịch Mộ Thiên thật sự hoảng sợ. Chẳng kịp thay quần áo cho cô, anh vội vàng quàng chiếc áo choàng tắm qua người Tử Khâm rồi bế cô đến bệnh viện.
Viêm dạ dày thứ phát. Nằm trong phòng VIP của bệnh viện thuộc Tịch Thị, toàn thân Hạ Tử Khâm mềm nhũn như một quả cà héo, cô ngước mắt lên nhìn chai nước truyền đang chậm chạp nhỏ giọt, không biết đến đời thuở nào mới truyền xong.
Vừa mới động đậy cánh tay một chút cô đã bị Tịch Mộ Thiên giữ chặt, nhíu mày nhìn, Hạ Tử Khâm chớp mắt lia lịa, khẽ nói vẻ ái ngại: “Tịch Mộ Thiên, em muốn đi vệ sinh!”
Tịch Mộ Thiên có nằm mơ cũng không ngờ có ngày mình lại vớ phải người phụ nữ như Hạ Tử Khâm, chỉ nuôi cô ở trong nhà thôi cũng khiến cho cuộc sống vốn rất có trình tự của anh trở nên hỗn loạn hết cả.
Tịch Mộ Thiên thầm nghĩ không biết rốt cuộc cô đã bình an lớn lên bằng cách nào, thậm chí còn nhí nhảnh vui tươi, đúng là một kì tích.
Đối mặt với ánh mắt trêu ghẹo rất rõ ràng của viện trưởng Sở, Tịch Mộ Thiên cũng phải đỏ mặt, khỏi cần nghĩ cũng biết, con nhóc này ăn cả một hộp kem to, nửa quả dưa hấu, còn ăn gì nữa cô sống chết không chịu khai. Cộng thêm bữa đồ nướng tối qua, nào là thịt, nào là hải sản, dạ dày của cô không bị viêm mới lạ.
Còn mình thì sao? Một người xưa nay luôn lạnh lùng đến vậy, ấy thế mà lại bị ánh mắt tội nghiệp của Hạ Tử Khâm dụ dỗ, không làm chủ được bản thân, chiều chuộng theo cô vô điều kiện nên mới gây ra hậu quả này. Tịch Mộ Thiên thấy bản thân mình đúng là tự làm tự chịu.
Tịch Mộ Thiên lắc đầu thở dài, Hạ Tử Khâm chỉ nằm một chỗ thôi cũng khiến anh cảm thấy mệt mỏi rồi, mạch máu của cô mảnh hơn người bình thường, chỉ cần hơi cử động một chút là chảy máu, lại phải bảo y tá cắm lại kim truyền, lớn bằng ngần này rồi vẫn còn sợ tiêm.
Đi tiểu xong, vừa đứng dậy, bồn tự động xả nước, Tịch Mộ Thiên nghe tiếng nước chảy liền đẩy cửa bước vào. Hạ Tử Khâm chỉ kịp kéo cái quần lót của mình lên. Nhìn thấy anh, cô nhất thời không biết phản ứng ra sao.
Còn chưa định thần lại, Tịch Mộ Thiên đã kéo quần của cô lên. Hạ Tử Khâm nhận ra những chuyện đáng xấu hổ nhất trong cuộc đời mình đều đã xảy ra vào đêm nay rồi, đây đúng là một thách thức đối với cô. Thôi thì để mặc nó vậy, dù gì cũng đến nước này rồi.
Thế mới nói Mạch Tử bảo Hạ Tử Khâm là dây thần kinh quá thô cũng không hoàn toàn vô lí, không chỉ thô mà mặt còn dày nữa.
Thực ra Tịch Mộ Thiên không hề lạnh lùng như cái vẻ bề ngoài của anh, đây có lẽ là thu hoạch lớn nhất trong lần nhập viện này của Hạ Tử Khâm. Thậm chí Tịch Mộ Thiên còn rất chu đáo, chu đáo đến mức Hạ Tử Khâm cảm thấy khó thích nghi.
Tim của cô không tốt, truyền dịch rất chậm, gần như cả ngày phải đeo bình truyền, rõ ràng đã mời y tá có chuyên môn về nhà rồi, nhưng Tịch Mộ Thiên gần như không cần đến, tất cả mọi vấn đề của Hạ Tử Khâm đều do anh tự lo liệu. Bón cơm, uống nước, thậm chí là tắm rửa, đi vệ sinh, tóm lại là mọi vấn đều sinh hoạt hàng ngày của Hạ Tử Khâm đều do anh một tay phục vụ.
Nhiều lúc sự chăm sóc của Tịch Mộ Thiên làm Hạ Tử Khâm nhầm tưởng mình là một bệnh nhân bị liệt toàn thân, chỉ có cái miệng là cử động được. Nghĩ thì là vậy nhưng trong lòng cô cũng cảm thấy vô cùng ấm áp.
Hạ Tử Khâm không ngờ Tịch Mộ Thiên lại là một người đàn ông ấm áp đến vậy, đột nhiên cô nghĩ, lấy được anh đúng là may mắn lớn nhất cuộc đời mình, không biết chừng mộ phần của người thân cô đã mọc cả xanh non. Nhưng mộ phần nhà cô ở đâu? Điều này phải chờ sau này kiểm chứng vậy khẽ nhoẻn miệng cười, lắng tai nghe ngóng động tĩnh ở bên ngoài. Tịch Mộ Thiên đang họp, bởi vì cô nhập viện nên các lãnh đạo cao cấp của Tịch Thị và Vinh Thị gần như ngày nào cũng phải vào bệnh viện một chuyến, phòng bệnh bên ngoài đã trở thành phòng họp của Tịch Mộ Thiên, cũng may là phòng rất rộng.
Giọng nói quả quyết vang lên đầy trọng lượng, Hạ Tử Khâm dễ dàng nhận ra giọng điệu ngang tàng, khí phách, rất có sức hút ấy của anh, nghe nhiều còn thấy gợi cảm. Thực ra Tịch Mộ Thiên đúng là rất gợi cảm, đặc biệt là trong chuyện giường chiếu.
Hạ Tử Khâm đưa bàn tay lên xoa xoa khuôn mặt đang nóng bừng của mình, cúi đầu khẽ lẩm bẩm: “Hạ Tử Khâm, mày đang nghĩ bậy bạ gì thế hả?”
Hai ngày ở trong bệnh viện, tối nào Tịch Mộ Thiên cũng chen lên giường ôm cô ngủ, mỗi sáng tỉnh dậy cô đều cảm nhận sự biến đổi sinh lí rõ rệt trên người Tịch Mộ Thiên, điều này khiến cho Hạ Tử Khâm không mấy tự nhiên.
Lúc Tịch Mộ Thiên đẩy cửa bước vào, nhìn thấy cô vợ bé nhỏ đang lấy tay ôm mặt ngồi nghệt ra, khóe miệng khẽ nhếch lên cười, anh chợt thất thần.
Hạ Tử Khâm ngẩng đầu lên, nói đầy vẻ hiểu chuyện: “Tịch Mộ Thiên, anh không cần ở đây với em suốt ngày thế đâu, anh phải đi làm chứ! Ở đây có y t