pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đồng Ý Gọi Anh Là Chồng

Em Đồng Ý Gọi Anh Là Chồng

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341224

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1224 lượt.

anh.
Hạ Tử Khâm vừa ngẩng đầu dậy uống nước đã thấy Vinh Phi Lân đứng dựa ở cửa, tay cầm bó hoa to. Cô suýt thì tưởng mình nhìn nhầm. Chỉ mới có hai ngày mà dường như Vinh Phi Lân đã biến thành một người khác hẳn, sự thay đổi này từ trong ra ngoài, từ đầu đến chân, Hạ Tử Khâm không khỏi kinh ngạc.
Bỏ đi cái vẻ lưu manh và lười biếng đó, Vinh Phi Lân đã khiến Hạ Tử Khâm cảm thấy kinh ngạc, hơn nữa sau lần cãi nhau trước, Hạ Tử Khâm cũng chẳng biết phải đối diện với anh như thế nào. Ngoài sự ngại ngùng còn là cảm giác gì đó khó nói rõ thành lời.
Hạ Tử Khâm vốn nghĩ hôm ấy hai người đã nói thẳng những lời lẽ khó nghe với nhau, sau này chẳng nên gặp mặt nữa, suy nghĩ của cô đơn giản vậy đấy, nhưng Hạ Tử Khâm lại quên mất thân phận của Vinh Phi Lân, cả sự cố chấp và trẻ con của anh. Xét từ góc độ này, hai người khá giống nhau.
Hạ Tử Khâm ngây ra nhìn Vinh Phi Lân, cả buổi chẳng nói được lời nào, bảo anh ta vào cũng không được, bảo anh ta đi cũng chẳng xong, Vinh Phi Lân không đợi cô kịp phản ứng, thản nhiên bước vào phòng bệnh, đặt hoa vào lòng cô.
Liếc thấy chai nước truyền đã gần cạn, Vinh Phi Lân kéo ngăn tủ đầu giường ra, lấy một cục bông gòn tẩm cồn rồi nhanh chóng rút kim cho Hạ Tử Khâm. Động tác của anh rất nhanh nhẹn và thành thạo, trong lúc Hạ Tử Khâm còn đang ngây người thì kim truyền đã được rút ra khỏi tay cô. Hạ Tử Khâm chỉ biết mở to mắt nhìn Vinh Phi Lân trân trân, trông bộ dạng vừa kì quái vừa đáng yêu.
Vinh Phi Lân phì cười: “Miệng há to thế kia, cẩn thận không ruồi bay vào đấy!”
Hạ Tử Khâm vội lấy tay bịt miệng, Vinh Phi Lân phá lên cười, cô đột nhiên cảm thấy mình đúng là nhìn nhầm, tên này hóa ra vẫn như vậy, chẳng qua chỉ khoác lên người một lớp vỏ khác mà thôi.
Hạ Tử Khâm đảo mắt một vòng trên người Vinh Phi Lân hồi lâu rồi nhìn qua chỗ khác, không thể không thừa nhận một Vinh Phi Lân như thế này quả thật rất bắt mắt. Quần tây, áo sơ mi trắng, khác hẳn với Tịch Mộ Thiên suốt ngày mặc vest. Cổ áo của Vinh Phi Lân còn để mở mấy khuy, trông kín kín hở hở rất lôi cuốn.
Kể từ sau khi hai người cãi nhau, thái độ của Vinh Phi Lân đối với cô đã trở lại như trước đây. Hạ Tử Khâm thầm thở phào, mặc dù như thế có phần giả tạo, nhưng vẫn còn hơn là gượng gạo đối mặt với nhau.
Vinh Phi Lân kéo chiếc ghế bên cạnh giường bệnh ra ngồi vắt chân:
“Nghiêm trọng thế thật sao? Ban nãy anh đã hỏi cô y tá xinh đẹp ở bên ngoài rồi, nói là viêm dạ dày cấp tính.”
Anh ta ghé sát vào mặt cô: “Hạ Tử Khâm, có phải tại em ăn uống linh tinh không hả?”
Vinh Phi Lân ở rất gần cô, gần đến mức Hạ Tử Khâm có thể cảm nhận được mùi cam ngòn ngọt hòa quyện với hơi thở đàn ông trên người Vinh Phi Lân. Hạ Tử Khâm ngượng ngùng đang định lùi lại phía sau thì Tịch Mộ Thiên bước vào.
Khuôn mặt vốn đã khó coi của Tịch Mộ Thiên đanh lại, anh cúi đầu nhìn xuống đồng hồ:
“Giờ này đáng ra cậu phải ở công ty làm việc, sao lại chạy đến đây?”
Vinh Phi Lân nghiêng đầu, nhoẻn miệng cười: “Đến đây cũng nằm trong lịch trình của em ngày hôm nay. Anh rể, chẳng nhẽ anh quên Hạ Tử Khâm hiện giờ cũng coi như là người của em rồi?”
Sắc mặt Tịch Mộ Thiên sầm xuống, ánh mắt lạnh lùng toát lên vẻ đáng sợ, Vinh Phi Lân chẳng chút sợ hãi, xua xua tay nói: “Ấy chết, em nói nhầm, anh rể đừng để bụng nhé! Ý của em là Tử Khâm bây giờ cũng coi như là biên kịch mới của công ty chúng ta rồi, làm quản lí, em đến thăm nhân viên ốm, quan tâm đến sức khỏe nhân viên một chút có gì không đúng đâu?”
“Biên kịch? Biên kịch cái gì?”
Hạ Tử Khâm có hơi kích động, lay lay cánh tay Vinh Phi Lân.
“Vinh Phi Lân, ý của anh là gì? Chẳng lẽ tiểu thuyết của tôi sắp được chuyển thể thành phim ư? Thật không? Thật không? Mau nói đi, mau nói cho tôi biết đi!”
Vinh Phi Lân xoay người, vỗ vỗ đầu cô chẳng chút giữ kẽ:
“Thật! Anh rể anh chưa nói với em à? Đây là chuyện đã được định đoạt từ lâu, hợp đồng cụ thể tháng sau có thể kí được rồi. Xác định phương hướng, chọn nhân vật, những vấn đề này có thể từng bước thực hiện, muộn nhất là đầu năm sau sẽ được lên sóng. Kể từ bây giờ, anh đã là sếp của em rồi, vì vậy Hạ Tử Khâm, sau này em phải chịu khó nghe lời anh, biết chưa hả?”
Hạ Tử Khâm vì cái tin sét đánh này mà quên hết tất cả, nào có tâm trí để ý đến sắc mặt khó coi của Tịch Mộ Thiên, cô kéo tay Vinh Phi Lân hỏi không ngớt mồm. Vinh Phi Lân cũng chẳng ngần ngại, cô hỏi cái gì, anh trả lời cái đó.
“Sao quyết định hết rồi mà tôi vẫn chưa biết chút gì nhỉ?”
Sau cơn hào hứng, Hạ Tử Khâm bắt đầu băn khoăn, Vinh Phi Lân liếc sang nhìn Tịch Mộ Thiên đang sầm sì đứng ở một bên, giải đáp thắc mắc cho cô: “Tiểu thuyết của em được kí với Vinh Thị từ lâu rồi còn gì, công ty Văn hóa dưới trướng Vinh Thị sẽ tự động lên lịch trình những chuyện này, vì vậy đồng chí Hạ Tử Khâm thân mến, em thành công rồi!”
Ánh mắt Vinh Phi Lân lóe lên vẻ tinh quái, anh đưa tay bưng mặt cô lên, chăm chú quan sát vài giây rồi nói: “Với chút nhan sắc của em, chắc cũng được coi là một nhà văn xinh đẹp đấy!”
Ánh mắt Hạ Tử Khâm khẽ liếc sang Tịch Mộ