Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341089
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1089 lượt.
ên nhớ đến nhau, trân trọng nhau, chấp nhận thỏa hiệp cùng nhau thì cho dù có từng nói hàng trăm, hàng nghìn câu vô tình, cuối cùng vẫn không thể chia tay nhau. Đó chính là tình yêu, cho dù sóng gió hay bão tố, trải qua những gióng gió này, tình yêu lại càng thêm thuần khiết và sâu sắc.
Hạ Tử Khâm chưa hết “cơn say”, trên mặt vẫn còn lại chút dư âm, cơ thể trần trụi được Tịch Mộ Thiên ôm siết trong vòng tay, cô ngại ngần khẽ nhúc nhích, bàn tay Tịch Mộ Thiên lại trượt xuống eo cô, anh cúi đầu thì thầm, nói vẻ đùa bỡn: “Em mà còn nhúc nhích nữa là anh không dám đảm bảo đâu đấy! Xem ra em chẳng mệt chút nào nhỉ?”
Hạ Tử Khâm nghe vậy hoảng quá, toàn thân cứng đờ ra, nằm yên không dám động đậy nữa. Bàn tay Tịch Mộ Thiên vuốt ve cơ thể cô, một cảm giác nhồn nhột rất dễ chịu.
Lúc sờ thấy một vết nông trên lưng cô, anh không khỏi nhíu mày. Anh ngồi dậy, lật người cô lại, để cô nằm sấp trong lòng mình. Tịch Mộ Thiên mở chăn ra, chăm chú quan sát lưng cô, trên tấm lưng trắng nuột nà có một vết hằn rõ rệt, Tịch Mộ Thiên khẽ liếc cái áo lót bên cạnh, bắt đầu trách mắng cô theo thói quen:
“Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi? Áo lót là không được mặc linh tinh, làn da của em tương đối nhạy cảm, không cẩn thận sẽ để lại vết, khó coi chết đi được!”
Hạ Tử Khâm ấm ức:
“Trong chỗ quần áo Tiểu Dương mang đến không có đồ lót mà!”
Tịch Mộ Thiên vừa tức vừa buồn cười, anh kéo cô ngồi dậy, nâng cằm cô lên, hỏi: “Lần này nếu không phải anh giải thích rõ ràng, không phải anh nhượng bộ, có phải em vẫn khăng khăng đòi li hôn với anh?”
Mắt Tịch Mộ Thiên hơi nheo nheo lại, giọng điệu có phần bất mãn và uy hiếp. Hạ Tử Khâm áp sát tai vào lồng ngực lắng nghe tiếng trái tim đập đều đều của anh, cô hiểu bây giờ cô mà dám nói một câu khẳng định, chắc chắn sẽ bị anh xử lí thê thảm. Hơn nữa lúc đầu cô vốn cứ định sống tạm bợ như vậy cho qua ngày, nhưng ý định này hoàn toàn không thể thực hiện được, giờ nghĩ lại mới thấy mình thật ngốc nghếch.
Một Hạ Tử Khâm vốn ngốc nghếch nay bỗng trở nên tinh ranh hơn bao giờ hết, cô cọ cọ đầu vào lồng ngực Tịch Mộ Thiên, nũng nịu ậm ừ hai tiếng cho xong chuyện.
Bàn tay Tịch Mộ Thiên nhẹ nhàng xoa xoa lên vết hằn sau lưng cô, anh khẽ thở dài nhưng không chất vấn gì thêm. Rồi đột nhiên như nhớ ra chuyện ban nãy, anh cau mày dặn dò: “Sau này tránh xa Phi Lân ra nhé!”
Giọng điệu của Tịch Mộ Thiên nghe như mệnh lệnh nhưng cũng phảng phất chút ghen tuông, Hạ Tử Khâm ngẩng đầu nhìn anh hồi lâu rồi toét miệng cười: “Tịch Mộ Thiên, anh ghen phải không? Ghen với Vinh Phi Lân đúng không? Đúng không?”
Tịch Mộ Thiên túm gáy cô, lấy miệng bịt chặt cái miệng cô lại, con nhóc này thường ngày ngốc nghếch là vậy, thế mà cũng có lúc tinh ranh khiến người ta phải phát cáu. Tịch Mộ Thiên xoay người đè cô xuống giường, Hạ Tử Khâm chỉ kịp nhìn thấy hai tai anh đỏ lên rồi đã bị nhấn chìm trong nỗi khao khát không thể tự thoát ra được, hay có thể chính bản thân cô không hề muốn thoát ra.
Lúc này trong lòng cô cảm nhận mọi thứ đều màu hồng, cô yêu người đàn ông tên Tịch Mộ Thiên. Cô biết, không phải anh hoàn toàn chẳng có chút tình cảm nào với mình, mặc dù anh không nói gì đến một chữ yêu, nhưng Hạ Tử Khâm đã hào phóng chọn cách bỏ qua và tha thứ.
Vừa ra khỏi tòa nhà làm việc của Vinh Thị, Tịch Mộ Thiên đã ôm siết Hạ Tử Khâm trong vòng tay, Hạ Tử Khâm chỉ nghe thấy vài tiếng tách tách của máy ảnh thì đã được đưa vào trong xe hơi của Tịch Mộ Thiên rồi.
“Ông Lưu, ra sân bay đi!”
Hạ Tử Khâm ngây người: “Ra sân bay làm gì? Em còn phải bàn bạc vấn đề thay đổi một số tình tiết quan trọng trong bộ phim mà.”
Tịch Mộ Thiên cúi đầu cắt ngang lời cô:
“Những chuyện này có thể bàn bạc qua webcam, không nhất thiết phải đích thân đến tận nơi, ngoài vai trò là Thanh Thanh Tử Khâm ra, em còn là vợ của anh, vợ của Tổng giám đốc Tịch Thị. Em không hiểu hết khả năng của giới truyền thông đâu, anh không muốn em phải chịu bất kì ấm ức hay tổn thương nào, vì vậy tránh miệng lưỡi của giới truyền thông cũng là một ý hay, em thấy sao?”
Anh tôn trọng cô, không còn yêu chiều kiểu đơn phương như trước nữa, lần đầu tiên Hạ Tử Khâm cảm thấy Tịch Mộ Thiên thực sự coi mình là một người vợ. Thứ cảm giác này thật kì diệu, nó vang vọng trong lòng cô, nhẹ nhàng như mật ong nhỏ vào trong nước ấm, cuộn lên từng lớp, ngọt ngào và vấn vương đầu lưỡi.
Tịch Mộ Thiên ôm siết cô trong vòng tay, khẽ nói: “Dỗi anh lâu như thế rồi, lần này phải nghe anh nhé! Vừa hay đợt này anh được rảnh vài ngày, anh dẫn em qua Mỹ, nhân tiện kiểm tra lại sức khỏe luôn.”
Hạ Tử Khâm bị Tịch Mộ Thiên đưa sang Mỹ như vậy mà không hề biết rằng ở nhà, cả thành phố C như ầm ĩ với thông tin về cô vợ cưới gấp của Tổng giám đốc Tịch Thị. Từ xuất thân, học vấn, bạn bè cho đến cả anh chàng bạn trai cũ của Hạ Tử Khâm là Chu Thuyền cũng bị đưa lên mặt báo, phơi bày dưới con mắt mọi người. Gần như chỉ trong một đêm, cái mũ “cô bé lọ lem” đã được chụp ngay lên đầu Hạ Tử Khâm. Có người ghen tị, có người ngưỡng mộ, cũng có người suýt xoa.
Người k