Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341083
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1083 lượt.
được. Anh từng nói Hạ Tử Khâm là số kiếp của mình, cái số đã đến, cho dù sống hay chết đều phải là cô, có trốn cũng không thoát. Hơn nữa Vinh Phi Lân hoàn toàn không có ý định trốn tránh.
Anh khăng khăng cho rằng Tịch Mộ Thiên không thể mang lại hạnh phúc cho Hạ Tử Khâm, nhưng Vinh Phi Lân này thì có thể. Vinh Phi Lân từng nghĩ ngợi rất nhiều, sau này anh sẽ đưa Hạ Tử Khâm lên núi xuống biển, phiêu bạt khắp nơi, khi nào mệt mỏi rồi sẽ tìm một nơi non xanh nước biếc để ở lại. Cô viết tiểu thuyết của cô, anh sẽ hầu hạ cô, nấu cơm, giặt quần áo, tâm trạng cô vui vẻ bệnh tình ắt sẽ tự khỏi. Khỏi bệnh rồi hai người có thể sinh một vài đứa nhóc cho vui cửa vui nhà. Vinh Phi Lân cứ suy nghĩ mãi về những chuyện này như thể bị tẩu hỏa nhập ma vậy.
Chuyện Hạ Tử Khâm đi Mỹ làm phẫu thuật, Tịch Mộ Thiên không nói cho bất cứ ai biết, anh luôn coi Hạ Tử Khâm là vợ của mình, những chuyện riêng tư anh không cần thiết phải để người khác biết, do vậy từ lúc Hạ Tử Khâm vào viện cho đến khi bắt đầu giai đoạn phục hồi đầu tiên, ngoài Hạ Tử Khâm thông báo ra thì không có ai biết cả.
Đúng lúc Vinh Phi Lân hoài nghi Tịch Mộ Thiên đã giấu Hạ Tử Khâm đi đâu thì cô về nước. Vinh Phi Lân đã ngồi bên ngoài chung cư của Tịch Mộ Thiên suốt hai ngày trời mới thấy Hạ Tử Khâm và Mạch Tử bước ra ngoài, sau đó Mạch Tử đi trước, còn anh bám theo sau Hạ Tử Khâm.
Nhìn cô đi dạo phố như người mất hồn, anh mấy lần định chạy đến bên, nhưng Vinh Phi Lân biết anh có chạy đến cô cũng chẳng thèm đoái hoài đến mình. Con nhóc này ngờ nghệch là thế nhưng cũng nhiều lúc cố chấp đến phát khiếp.
Vinh Phi Lân nhìn thấy Hạ Tử Khâm đi đến cửa hàng bán đồ nam, sự đố kị trong lòng như ngọn lửa bùng lên. Cuối cùng, khi phát hiện Hạ Tử Khâm vui vẻ bọc quà ở một cửa hàng lưu niệm, ngọn lửa ghen tuông đã biến thành thuốc độc. Anh đến Tịch Thị trước cô một bước, lên tầng thượng trước cô, hơn nữa còn cố ý khép hờ cánh cửa. Tất cả mọi thứ đều thiên thời địa lợi nhân hòa, mục đích của Vinh Phi Lân dễ dàng đạt được. Anh đang chờ đợi một thời cơ, nhưng không đợi được thì phải tự mình tạo ra thời cơ ấy.
Nhưng anh nào ngờ Hạ Tử Khâm lại giận luôn cả mình nữa. Cửa thang máy vừa khép lại, Vinh Phi Lân đã tóm chặt lấy cánh tay cô, đè chặt vào vách thang máy:
“Vinh Phi Lân, anh điên à? Thả tôi ra! Thả tôi ra!”
Hạ Tử Khâm vùng vẫy quyết liệt, dùng chân đá anh. Vinh Phi Lân vốn dĩ không nghĩ cô ghê gớm đến thế, kêu lên đau đớn, thả tay cô ra, cúi gập người ôm lấy đũng quần.
“Hạ Tử Khâm, em muốn anh tuyệt tự tuyệt tôn à?”
Hạ Tử Khâm ra đòn rồi mới phát hiện mình hơi mạnh chân. Cô ôm lấy cái túi của mình, chu môi, nhìn Vinh Phi Lân vẻ hơi lo lắng:
“Ai bảo anh cứ giữ chặt lấy tôi không chịu buông ra? Hic, cái đó, anh thế nào rồi?”
Vinh Phi Lân vẫn cúi gập người, ngẩng đầu nhìn cô:
“Hạ Tử Khâm, anh một lần nữa dám khẳng định, em chính là oan gia kiếp này của anh!”
Thang máy kêu kính coong rồi mở ra, Vinh Phi Lân nhanh chóng trở lại dáng vẻ phong độ thường ngày. Hạ Tử Khâm còn chưa hết ngạc nhiên đã nhìn thấy Mạch Tử đứng bên ngoài thang máy. Cô chẳng buồn đếm xỉa đến Vinh Phi Lân mà sải bước chạy tới ôm lấy Mạch Tử quay một vòng:
Thực ra Hạ Tử Khâm ngờ nghệch nên mới không nghĩ ra rằng, cho dù Tịch Mộ Thiên không hôn cô tại đây, nhưng nhìn thấy Tổng giám đốc uy nghiêm của Tịch Thị ôm một cô gái rất thân mật, còn cúi xuống thì thầm vào tai cô như thế cũng chẳng khác gì đứng ôm hôn nhau. Đối với giới truyền thông, đây quả thật là một quả bom vừa phát nổ.
Đúng lúc Hạ Tử Khâm còn chưa kịp phản ứng gì thì đám phóng viên đã ập đến. Tin đồn về Tịch Mộ Thiên đương nhiên còn có giá trị hơn cả các minh tinh điện ảnh.
Gần như trong tích tắc, Hạ Tử Khâm đã được Tịch Mộ Thiên ôm chặt trong lòng, ánh đèn flash và tiếng tách tách liên tục vang lên, còn cả những câu hỏi đầy tính tò mò:
“Xin hỏi Tổng giám đốc Tịch, cô gái lạ mà anh đang ôm trong lòng là gì của anh ạ? Có thông tin cho hay Tổng giám đốc Tịch đã bí mật kết hôn, anh có phủ nhận tin đồn này không? Lần này anh khua chiêng gõ trống, đầu tư khá lớn để lăng xê một tác giải vô danh, có phải đằng sau ẩn chứa một quy tắc ngầm nào đó? Có người tiết lộ từng nhìn thấy anh ăn cơm với một cô gái trẻ, thái độ lại vô cùng thân mật, xin anh chứng thực thông tin này ạ!
Câu hỏi liên tục được đặt ra, Hạ Tử Khâm lần đầu tiên được nếm mùi đáng sợ của đám phóng viên, mỗi câu hỏi đều vô cùng sắc bén, chẳng chút kiêng dè, hỏi thẳng vào trọng tâm vấn đề. Hạ Tử Khâm hơi hoảng sợ nép chặt vào lòng Tịch Mộ Thiên, tay ôm chặt lấy eo anh, tai lắng nghe giọng nói trầm trầm đầy sức hút của Tịch Mộ Thiên:
“Hôm nay mời các kí giả đến Vinh Thị, chúng tôi sẽ thỏa mãn sự kì vọng của mọi người, những vấn đề liên quan đến công việc, Tổng giám chế Vinh của chúng tôi sẽ trả lời từng câu hỏi tại buổi họp báo sau nghi thức bấm máy. Còn về chuyện riêng tư của chúng tôi, tôi cảm thấy không cần thiết phải cho cả thế giới này biết, chỉ có điều tôi sẽ tiết lộ