The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Tác giả: Duy Hòa Tống Tử

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341596

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1596 lượt.

e của Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm cảm thấy rất bình tĩnh.
Cô nhìn ra ngoài cửa xe như đang có tâm sự, một lúc sau đưa tay bật đài trên xe.
Tiếng nhạc du dương bay bổng xen lẫn giọng nói sôi động của người dẫn chương trình khiến không khí trong xe trở nên ấm áp hơn.
“Hàn Mặc Ngôn...”.
“Gì thế?”.
“Nếu em không phải con gái nhà họ Lục mà chỉ là một trợ lý bình thường của anh, anh có nghĩ đến chuyện sẽ ở bên cạnh em không?”.
Hàn Mặc Ngôn trả lời không cần suy nghĩ: “Không có chữ nếu”.
Lục Nhiễm chống cằm, cười không thành tiếng, cũng phải, thế giới này không có chữ nếu, cho dù là vì nguyên nhân gì, kết quả mới là quan trọng. Cô trước sau gì vẫn là Lục Nhiễm, còn anh thì vẫn là Hàn Mặc Ngôn.
Giúp Lục Nhiễm lấy đồ đạc ra, Hàn Mặc Ngôn hỏi: “Thế em định bao giờ quay lại làm việc?”.
Đúng là cô vẫn phải đối mặt với vấn đề này.
Nghĩ ngợi giây lát, Lục Nhiễm cười đáp: “Em không định làm trợ lý cho anh cả đời, nhưng hiện giờ... tuần sau đi, thứ hai tuần sau em sẽ có mặt đúng giờ, anh nhớ bảo cô trợ lý Tiết của anh chuẩn bị sẵn tinh thần làm phó cho em đi”.
Muốn thay vị trí của cô hả, Tiết Lễ Giai vẫn chưa đủ tư cách.
Sáng thứ hai, Lục Nhiễm đến công ty, khi cô đến cũng không còn sớm lắm, mọi người ai cũng vội vã, trong sảnh lạch cạch tiếng giầy cao gót.
Cô trở về chỗ của mình, Tiết Lễ Giai vẫn ngồi đó, chỗ ngồi toàn màu hồng.
Gõ gõ lên mặt bàn, cô nhìn Tiết Lễ Giai, cười lịch sự: “Phó trợ lý Tiết, chúng ta nói chuyện một chút về thời gian tôi không ở công ty, chúng ta bàn giao công việc trong thời gian cô tạm thay tôi nhé”.
Cô ta ngước mắt lên, vẫn vẻ xinh xắn ngây thơ đáng yêu như trước.
Thấy Tiết Lễ Giai hồi lâu vẫn không phải ứng gì, Lục Nhiễm lại gõ bàn: “Sao thế? Hàn tổng không nói với cô là hôm nay tôi quay lại và cô sẽ trở thành phó cho tôi sao?”.
Tiết Lễ Giai lúc này mới phản ứng lại.
Cô gái khẽ cắn môi: “Chị Lục, chị đã nghỉ việc rồi mà... sao lại?”.
Lại gần Tiết Lễ Giai một chút, Lục Nhiễm hạ giọng, gằn từng chữ: “Ai bảo với cô là tôi nghỉ việc?”.
Tiết Lễ Giai tắc nghẹn, lúng túng đứng dậy.
Lục Nhiễm ngồi vào chỗ của mình, sau đó gỡ đi những thứ màu hồng trên máy tính, phân công Tiết Lễ Giai: “Cô nộp cho tôi một bản tiến độ tất cả các công việc trong thời gian vừa qua, bao gồm bản kế hoạch chi tiết, viết chi tiết tường tận về tiến trình thực hiện, làm xong nộp cho tôi, nếu có vấn đề gì cô cứ hỏi tôi... còn nữa, đem hết những thứ này của cô đi đi, còn chỗ ngồi của cô... phòng ngoài vẫn còn một chỗ trống, cô dọn dẹp thu xếp chỗ cho mình nhé”.
Những lời của Lục Nhiễm có vẻ đã quá sức chịu đựng của Tiết Lễ Giai.
Chỗ ngồi của Lục Nhiễm tuy không phải là phòng riêng nhưng khá riêng biệt độc lập, rất gần phòng của Hàn Mặc Ngôn, bên ngoài là phòng làm việc chung được chia thành từng khoang riêng biệt cho từng người.
Tuy không thích Tiết Lễ Giai, nhưng Lục Nhiễm cũng không cố ý chỉnh cô ta, nhưng với thời gian vào làm và năng lực làm việc sơ đẳng như vậy, ngồi ở ngoài đó là một việc hoàn toàn bình thường.
Tiết Lễ Giai thu dọn hết đồ đạc của mình, ôm hộp đồ đạc đi ra, đã nghe tiếng xì xầm bàn tán, nội dung chủ yếu là chị Lục lợi hại thật, có cửa sau rồi mà vẫn xếp sau chị ấy.
Tiết Lễ Giai cúi đầu, giấu đi ánh mắt âm u lạnh lẽo của mình.
Nghiến răng kèn kẹt, cuối cùng, Tiết Lễ Giai vứt lại đống đồ đạc trên bàn, tay quệt mắt chạy ra ngoài.
Lục Nhiễm ngớ người, cô không ngờ Tiết Lễ Giai lại giở trò này.
Tình thế này, cô chẳng khác nào vai nữ thứ chuyên hãm hại vai nữ chính hiền lành lương thiện.
Tay chống trán, Lục Nhiễm cười thành tiếng, vai nữ thử ác độc thì ác độc luôn đi, chỉ cần vai nam chính là của riêng cô, thế là đủ.
Có điều, cô không biết Tiết Lễ Giai làm thế là vì cảm thấy xấu hổ khi phải làm phó cho cô, hay là vì cô ép cô ta làm những việc mà cô ta không làm được nên mới bỏ chạy như thế.
Bật máy tính, Lục Nhiễm yên lặng suy nghĩ, tốt nhất là đi tìm Hàn Mặc Ngôn.
Cô gõ cửa phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn, anh ngước mắt lên: “Em đến rồi đấy à?”.
Lục Nhiễm gật đầu, nhún vai nói rõ lý do: “Tiết Lễ Giai bỏ chạy rồi, hiện giờ trong tay em không có tài liệu gì nên vào đây tìm anh”.
Hình như Hàn Mặc Ngôn cũng chẳng cảm thấy ngạc nhiên, rút ra một tập tài liệu từ chồng giấy tờ bên cạnh: “Đây là một phần, màu đỏ là đã hoàn thành cần chú ý, màu cam là các hạng mục cần chú ý đặc biệt, màu xanh là đang tiến hành... những chỗ đánh dấu khác em đã biết cả rồi...”.
Lục Nhiễm lật qua, cô nghỉ việc cũng không lâu, chỉ có hai hạng mục mới là lạ lẫm đôi chút.
“Những thứ còn lại giờ anh sẽ email cho em”.
“Vâng”.
“Chiều nay họp với phòng kế hoạch và đầu tư, anh đã đánh dấu sao vào những nội dung cần chỉnh lý, em giao lại cho anh vào trước buổi trưa”.
“Vâng, anh cho em nửa giờ”.
Trả lời ngắn gọn, không cần giải thích dài dòng, đó chính là những điều mà Hàn Mặc Ngôn vẫn hoài niệm.
Nửa tiếng sau, Lục Nhiễm đem tập tài liệu đã chỉnh lý đi vào phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn.
Hàn Mặc Ngôn đang nghe điện thoại, cô để