Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Tác giả: Duy Hòa Tống Tử

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341593

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1593 lượt.

tài liệu xuống, đang định ra ngoài, chợt nghe Hàn Mặc Ngôn nói: “Cháu xin lỗi, thế không được đâu, nể tình bác, cháu có thể tiếp tục trả lương cho cô ấy, nhưng cô ấy không phải đến làm nữa”.
Đầu dây bên kia nói rất to, giọng nói vọng cả ra bên ngoài rất rõ ràng: “Tiểu Hàn à, làm người đừng nên cứng nhắc như thế, bác biết Lễ Giai không biết làm gì, nhưng cháu có thể dậy nó mà, đửa cháu này của bác từ nhỏ đã bị chị bác làm hư mất rồi, cháu cũng nên rộng lượng một chút. Cháu gọi trợ lý cũ về cũng chẳng sao, bác đâu có nói là không được, nhưng cháu cũng đừng bắt nó đi làm phó cho người ta chứ...”.
Tốt nhất là bác cứ để cô ấy đi tìm việc chỗ khác đi ạ”.
Nói xong, Hàn Mặc Ngôn ngắt điện thoại, nhìn Lục Nhiễm vẫn đang đứng nguyên ở đó: “Có việc gì à?”.
“Em chuẩn bị xong tài liệu rồi”.
Hàn Mặc Ngôn xem qua, tỏ vẻ vừa ý.
Nếu là trước kia, Hàn Mặc Ngôn chắc chắn không có biểu hiện vừa rồi, nhưng bây giờ xem ra đã bị năng lực làm việc của Tiết Lễ Giai giày vò nên tiêu chuẩn cũng hạ thấp ít nhiều.
“Điện thoại lúc nãy...”.
Hàn Mặc Ngôn đáp: “Không sao, anh sẽ giải quyết”.
Ra khỏi phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm cảm thấy cực kỳ thoải mái.
Lâu ngày không làm việc, ngồi đến tận gần trưa, Lục Nhiễm cũng chỉ xem xong một nửa.
Bữa sáng ăn sớm, giờ đã cảm thấy hơi hơi đói.






Khi kim đồng hồ chỉ mười một giờ rưỡi, nhân viên trong công ty cũng lần lượt quẹt thẻ xuống ăn cơm, Lục Nhiễm vươn vai, đã có mấy nhân viên qua chào cô, hoan nghênh cô quay lại làm việc. Tuy rằng trước đó nhân duyên của cô cũng thường thường, nhưng so với Tiết Lễ Giai đã đi cửa sau lại không có năng lực làm việc thì cũng còn hơn nhiều.
“Tiểu Nhiễm, mừng em quay lại làm việc, lần trước gặp em ở siêu thị, chị thấy em không có ý quay lại, giờ gặp em, chị vui quá”. Chị Trương phòng kế hoạch vỗ vai cô, rồi đưa cho cô một chiếc bình: “Đây là rượu nhà chị ủ đấy, mấy hôm trước bố mẹ mang lên cho chị. À, buổi trưa, chị em mình đi ăn cơm nhé”.
“Em cảm ơn”. Đặt bình rượu sang một bên, tắt máy vi tính, Lục Nhiễm đang định lên tiếng thì nhìn thấy Hàn Mặc Ngôn cầm theo áo vest, đẩy cửa bước ra.
“Chào Hàn tổng”. Chị Trương nhanh miệng.
Tiếp theo sau, hàng loạt nhân viên cũng chào theo, giọng nói có đôi chút kích động. Hàn Mặc Ngôn là kẻ cuồng công việc, hoặc là ở trong phòng làm việc, hoặc là ra ngoài gặp khách hàng, cơ hội thấy mặt không nhiều.
Trong khoảnh khắc thang máy khép lại, đủ loại đồn đoán thi nhau bùng phát ra ngoài.
Bên này, sau khi cửa thang máy khép lại, Lục Nhiễm cúi đầu bật cười, khẽ nhún vai.
Hàn Mặc Ngôn thì chẳng để tâm.
Lên xe, rõ ràng Lục Nhiễm đang rất vui, cô hỏi Hàn Mặc Ngôn: “Đi đâu bây giờ?”.
“Em nói xem”.
“Em nhớ là gần công ty có một nhà hàng Nhật Bản”. “Địa chỉ?”.
Lục Nhiễm đọc địa chỉ, Hàn Mặc Ngôn lái xe theo.
Nhà hàng rất đông, Lục Nhiễm xếp hàng xong, may mắn mua được suất cuối cùng.
Một phần sushi, một phần sườn lợn nướng, một phần mỳ há cảo.
Đây không phải lần đầu tiên cô đi ăn cơm với Hàn Mặc Ngôn, nên cũng không có sự ngượng nghịu khi ăn cơm trước mặt người trong mộng, muốn ăn thế nào thì cứ ăn.
Mà Lục Nhiễm thì luôn say đắm những món ăn ngon.
Gắp miếng sườn nướng chấm vào bát nước chấm pha sẵn, miếng sườn thơm phức giòn tan kết hợp cùng nước chấm chua ngọt tan dần trong miệng, ngon không tả xiết.
Lục Nhiễm thỏa mãn lim dim mắt.
Hành động của con người luôn có khả năng truyền nhiễm, thấy Lục Nhiễm ăn ngon miệng, Hàn Mặc Ngôn nhìn tô mỳ, cũng cảm thấy muốn ăn.
Ăn xong, Lục Nhiễm mới như sực nhớ ra, hỏi: “Tại sao lại rủ em đi ăn cơm?”.
Hàn Mặc Ngôn hỏi lại: “Không được sao?”.
Lục Nhiễm bị hỏi lại cứng miệng, đúng vậy, bạn trai dẫn bạn gái ra ngoài ăn cơm là một việc hoàn toàn bình thường.
Không đợi cô trả lời, Hàn Mặc Ngôn lại hỏi: “Vết thương thế nào rồi?”.
Ngạc nhiên giây lát, Lục Nhiễm mới nhớ ra Hàn Mặc Ngôn đang hỏi về vết thương của cô.
Làm việc nửa ngày cô gần như quên mất mới đây thôi mình còn bị thương, xắn ống tay áo đồng phục lên, vết thương lớn đó xấu xí nằm trên cánh tay, may là màu sắc cũng đã nhạt đi, một lớp da non đang dần phủ lên trên.
Hàn Mặc Ngôn nhìn vết thương của Lục Nhiễm, khẽ chau mày.
“Anh đang chê em phải không?”, sắc bén chộp được vẻ mặt Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm khẽ cười: “Nói thật, tối hôm đó nếu không bất ngờ vì anh lái xe đến mà giật mình tránh không kịp thì em cũng chưa chắc đã phải chịu vết thương này”.
‘Thế à?”.
Hàn Mặc Ngôn hơi bối rối.
Lục Nhiễm cười thoải mái: “Có điều em vẫn phải cảm ơn anh hôm đó đã đến cứu em”.
Cô cười rất chân thành, khiến người khác cũng cảm thấy dễ chịu.
“Không có gì”.
Vẫn là một Lục Nhiễm quen thuộc, Hàn Mặc Ngôn cũng cảm thấy thoải mái hơn.
Tối đó làm việc xong, nhận được điện thoại của Lục Nhiễm, Hàn Mặc Ngôn cảm thấy rất ngạc nhiên, lúc đó anh không hiểu có chuyện gì mà Lục Nhiễm lại tìm mình, không ngờ vừa bật điện thoại lên đã nghe thấy tiếng kêu cứu của Lục Nhiễm