Tác giả: Duy Hòa Tống Tử
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341608
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1608 lượt.
có một chiếc ô che nắng to đùng màu xanh. Những quán bar ven đường, quán café, quán ăn đêm đều đã lên đèn, những bóng người trên bãi cát cũng tản ra các hướng, mờ mờ ảo ảo.
Chủ quán bê ra một mâm hải sản to, tôm cua ốc sò, còn có cả nước dừa đặc biệt.
Rửa sạch tay, Lục Nhiễm không chút khách khí, thỉnh thoảng còn bóc cho Hàn Mặc Ngôn vài con tôm.
Ăn đến con thứ tư, Hàn Mặc Ngôn ngăn cô lại.
“Đừng ăn nữa, đau bụng đấy”.
Đó là sự thực không thể phản bác, cô ngượng ngùng rút tay về, rồi thoải mái duỗi thẳng chân tay trên chiếc ghế mây, hít thở khí trời.
Hàn Mặc Ngôn ăn rất ít hải sản, anh không mấy hứng thú với việc ăn uống, chỉ thích đồ thanh đạm, dĩ nhiên hải sản không nằm trong danh sách này.
Lục Nhiễm gọi chủ quầy, gọi cho Hàn Mặc Ngôn một phần cháo hải sản tương đối thanh đạm.
Rõ ràng là cháo hải sản hợp với khẩu vị của Hàn Mặc Ngôn hơn, anh ăn một tí là hết veo.
Lục Nhiễm chống cằm nhìn anh, bất giác khóe miệng cũng cong theo.
“Sao thế?”.
Hàn Mặc Ngôn bị dính một ít cháo lên miệng, ma xui quỷ khiến thế nào, Lục Nhiễm đưa ngón tay lên môi Hàn Mặc Ngôn gạt đi chỗ cháo dính, bỗng Lục Nhiễm cảm thấy như có luồng điện chạy qua người. “Cháo dính trên miệng”.
Lục Nhiễm tỉnh bơ lấy giấy ăn lau sạch ngón tay, nhưng trái tim thì đập rộn ràng.
Hơi nhướn mắt lên, không biết có phải tại ánh đèn, gò má Hàn Mặc Ngôn hơi ửng đỏ.
Một thoáng ấm áp xuất hiện.
Điều này trước nay chưa từng có, trái tim Lục Nhiễm bỗng nhanh thêm vài nhịp.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại cắt ngang, phá tan bầu không khí ấm áp.
Lục Nhiễm giật mình, thấy Hàn Mặc Ngôn lấy điện thoại ở trong túi áo, ra ngoài nghe.
Năm phút sau, Hàn Mặc Ngôn quay lại, khuôn mặt vẫn vô cảm: “Một hạng mục chúng ta làm đại lý lần trước có chút vấn đề, phải quay về ngay bây giờ”.
“Khoan đã...”.
Hàn Mặc Ngôn hơi dừng bước, nghe cô nói hết.
“Anh bảo năm ngày nghỉ, hôm nay mới là ngày đầu tiên”.
Khẽ chau mày, Hàn Mặc dứt khoát nói: “Có thời gian sẽ quay lại bù”.
Lục Nhiễm mím môi, nắm chặt lòng bàn tay, móng tay bấm vào thịt đau rát.
Cô tự nói với bản thân mình, Lục Nhiễm, đừng vội, vẫn còn thời gian...
Vấn đề xảy ra do phía nhà máy, vì xảy ra sai sót trong quá trình vận chuyển nên số lượng đến bến không đủ, phải mượn thêm chỗ khác bù vào. Và thế là, họ lại quay lại nhịp sống bận rộn hàng ngày.
Trong vòng mấy ngày cô chạy khắp nơi cùng Hàn Mặc Ngôn, gần như họ chẳng có lúc nào nghỉ ngơi.
Thực ra họ cũng quá quen với nhịp sống này.
Lục Nhiễm đã quên hết những việc xảy ra trên bãi cát, chút ít không khí ấm áp cũng bị thổi bay. Không phải là Lục Nhiễm không muốn oán thán, mà vì cô biết, một số việc có oán thán cũng không được gì, chi bằng cứ tập trung giúp Hàn Mặc Ngôn làm việc, biết đâu còn có cơ hội lấy lại bốn ngày đã mất.
Mặc dù khả năng này là rất ít.
Lục Nhiễm cười, nhưng vẫn phải thử.
Cô quay lại nhìn Hàn Mặc Ngôn, vẫn đang sáng đèn làm việc.
Lục Nhiễm làm cho xong công việc của mình, rồi gõ cửa phòng của Hàn Mặc Ngôn: “Còn khoảng bao lâu nữa?”.
Nhìn đồng hồ, Hàn Mặc Ngôn bình tĩnh đáp: “Khoảng hai tiếng nữa”.
Lục Nhiễm lơ đãng nhìn lên trần nhà, làm ra vẻ buột miệng: “Thế em ra ngoài một lát, hai tiếng nữa quay lại”.
Thực ra cô cũng có thể tự về nhà, nhưng Lục Nhiễm vẫn tham lam những giây phút được ở riêng bên cạnh Hàn Mặc Ngôn, ít nhất là lúc đó anh không phải làm việc.
Khẽ gật đầu, Hàn Mặc Ngôn không tiếp lời, lại chúi mũi vào công việc.
Những đường nét trên khuôn mặt nhìn nghiêng của Hàn Mặc Ngôn rất đẹp, về điểm này thì dù có nhìn thêm bao nhiêu lần, Lục Nhiễm vẫn phải thừa nhận.
Khi Hàn Mặc Ngôn cúi xuống tập trung làm việc, những đường nét như tạc tượng trên khuôn mặt càng hiển hiện rõ ràng, trong không khí yên lặng xung quanh, đặc biệt là lúc chăm chú nhìn tập tài liệu như đang ngắm người trong mộng, ánh mắt ấy... chăm chú đến mức khiến người ta mê đắm.
Trong giây phút khoanh tay tựa cửa, Lục Nhiễm đang định đi, bỗng cô để ý thấy cạnh giá treo áo, một chiếc ví màu đen rơi trên đất, lộ ra góc một tấm ảnh.
Lục Nhiễm cẩn thận rút trong một tập thẻ ngân hàng ra một tấm ảnh ép cẩn thận.
Thời gian bên góc tấm ảnh là mấy năm về trước, nhưng có thể nhận ra, tấm ảnh được bảo quản khá tốt, màu sắc vẫn sáng bóng như mới.
Bối cảnh của bức ảnh là một hồ nước trong vắt lấp lánh, bên bờ hồ liễu bay trong gió, một cô gái đang dựa vào gốc cây nhìn lại, cười hiền hòa.
Rõ ràng là người chụp đã rất dụng công, góc chụp tuyệt đẹp, khiến người ta cứ muốn ngắm mãi.
Cô gái này... là Trang Tĩnh đúng không?
Không biết tại sao, cô cảm thấy tim mình như có ai bóp chặt.
Trong một khoảnh khắc cô đã rất muốn xé nát tấm ảnh chướng mắt đó, nhưng cuối cùng chỉ nhẹ nhàng đặt trả về chỗ cũ.
Không cần thiết phải cảm thấy khó chịu chỉ vì một bức ảnh.
Cô ra khỏi công ty, lặng nhìn dòng xe cộ qua lại, đèn đường đan nhau, chợt nhận ra là chẳng biết đi đâu.
Nếu là trước đây, có lẽ cô sẽ về nhà đi ngủ, hoặc là giúp Hàn Mặc Ngôn chuẩn bị những sự vụ khác,