Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Tác giả: Duy Hòa Tống Tử

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341614

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1614 lượt.

ì người đang ôm cô bây giờ là ai?”.
Theo sau Lâm Tĩnh, Lục Nhiễm quay lại khép cửa, rồi đứng nguyên ở đó, đầu hơi cúi xuống mà không hề ngăn cản Lâm Tĩnh.
Người đàn ông đang ôm cô gái quay ra nhìn Lâm Tĩnh và Lục Nhiễm, hỏi cô gái: “Chuyện gì vậy?”.
Tiếng cười của cô bé như tiếng chuông bạc, lảnh lót như chưa vướng bận sự đời. Cô bé nói với Lâm Tĩnh: “Việc này liên quan đến chị à?”. Rồi quay lại nói với người đàn ông bên cạnh: “Có gì đâu, mấy mẹ sề rỗi việc ấy mà”.
Lâm Tĩnh tức giận giơ tay lên, nửa chừng thì bị Lục Nhiễm ngăn lại.
Lâm Tĩnh quay lại hỏi: “Tiểu Nhiễm, sao lại ngăn tớ?”.
Trước khi Lục Nhiễm kịp trả lời, giọng nói của một người đàn ông vang lên, giọng điệu cợt nhả: “Không phải trợ lý Lục của Hàn tổng đây sao? Sao lại có thời gian mà chạy tới mấy chỗ này?”.
Từ lúc bước vào căn phòng này Lục Nhiễm đã có linh cảm không hay.
Ánh mắt đầu tiên của cô đã gặp phải người đàn ông ngồi ngoài cùng, Bùi Hàm.
Lần tiếp xúc duy nhất với Bùi Hàm là một lần Lục Nhiễm và Hàn Mặc Ngôn liên kết dùng chiêu gậy ông đập lưng ông với hắn ta. Đó là một hạng mục khá lớn, trong cuộc họp mời thầu chỉ hai công ty có năng lực cạnh tranh: công ty của Hàn Mặc Ngôn và công ty của Bùi Hàm. Bùi Hàm không phải một thương nhân đứng đắn, hắn đã thuê người ăn cắp hồ sơ dự thầu, Lục Nhiễm phát hiện ra nhưng cô và Hàn Mặc Ngôn coi như không biết gì, làm giả một hồ sơ dự thầu để người ta lấy đi, trong lúc Bùi Hàm dương dương tự đắc bỏ giá thấp, giáng cho đối phương một đòn chí mạng.
Cô vẫn còn nhớ vẻ mặt Bùi Hàm lúc đó, biến dạng một cách đáng sợ.
May mà hai người không cùng một thành phố, nước giếng không phạm nước sông. Nhưng thật không ngờ họ lại gặp nhau như thế này.
Đúng là oan gia ngõ hẹp.






Trái tim Lục Nhiễm nhói đau, cô cắn môi tự nói với mình, vì sự trở về của Trang Tĩnh mà ra nông nỗi này sao?
“Lâm Tĩnh, chúng ta đi thôi”.
Vùng vẫy khỏi bàn tay Lục Nhiễm, Lâm Tĩnh vẫn không cam tâm: “Lục Nhiễm, tại sao lại bắt tớ đi? Cô ta bắt cá hai tay! Cô ta dựa vào cái gì...”.
Lục Nhiễm đành phải nghiêm giọng: “Đi thôi”.
Cô định lôi Lâm Tĩnh ra khỏi cửa, Bùi Hàm đã đứng dậy, giữ lấy nắm đấm cửa, ngăn Lục Nhiễm lại, nở một nụ cười chẳng tốt đẹp gì: “Sao lại đi ngay thế? Cô Lục, chẳng gì chúng ta cũng là chỗ quen biết cũ, chi bằng cứ ở lại đây uống vài ly hàn huyên đã?”.
Miệng cười đồng ý, nhưng trong lòng Lục Nhiễm chỉ muốn băm vằm Bùi Hàm ra làm trăm mảnh.
Không an toàn?
Ở lại đây mới càng không an toàn!
Thấy Lục Nhiễm kéo theo Lâm Tĩnh lo lắng ngồi xuống, Bùi Hàm mới rời khỏi cửa, ngồi vào vị trí cũ, rồi nói với những người khác: “Đây là cô Lục Nhiễm, một trợ lý đầu ngành đấy, không biết có bao nhiêu công ty muốn kéo cô ấy về đấy. Còn đây là Trương tổng và Vệ tổng...”.
Hai người đàn ông còn lại làm ra vẻ ngưỡng mộ đại danh từ lâu, nhưng thái độ coi thường ra mặt.
Đúng vào lúc đó, điện thoại của Lục Nhiễm rung lên.
Cô vội ấn nút nghe rồi rút điện thoại ra, đầu dây bên kia là giọng nói đều đều của Hàn Mặc Ngôn: “Em quên túi ở công ty”.
Không kịp so đo những khó chịu ở trong lòng, Lục Nhiễm vội vàng: “Hàn Mặc Ngôn, tôi gặp Bùi Hàm ở quán bar rồi...”.
Ngay vào lúc Lục Nhiễm nhận điện thoại, sắc mặt Bùi Hàm đã thay đổi, giờ nghe Lục Nhiễm nói vậy liền đưa tay giằng lấy điện thoại của Lục Nhiễm, không để cho cô nói đến câu thứ hai đã tắt nguồn, cười nói: “Lúc này mà nghe điện thoại, cô Lục đây thật không biết tôn trọng người khác”.
Lục Nhiễm nhìn chiếc điện thoại vừa mua của mình, hơi xót của, cô nghĩ, cũng được thôi, Hàn Mặc Ngôn, lần này em cho anh một cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân.
Bỏ điện thoại xuống, rót cho Lục Nhiễm đầy một cốc rượu trắng, Bùi Hàm đưa cho cô: “Nào, chúng ta quên hết những chuyện không vui đi. Cô Lục, chúng ta cạn chén vì lần gặp này”.
Chưa uống mà đã thấy hơi rượu xộc lên.
Cô cầm cốc rượu, chần chừ chưa chịu uống ngay.
Hai người đàn ông kia vẫn ôm gái đẹp trong lòng, vừa cười vừa gật đầu, rõ ràng là đang chờ xem kịch hay.
“Nếu tôi không muốn uống thì sao?”.
Vẻ mặt Bùi Hàm đã lộ vẻ ngang ngược, giọng nói cũng không còn vẻ giả tạo vừa rồi: “Nếu thế thì cô Lục cũng đừng trách tôi không khách khí”.
Mấy năm nay dù chưa học được cách quan sát sắc mặt, chắc cũng phải học được cách nhìn tình thế.
Lục Nhiễm cũng không ngốc đến nỗi lấy trứng chọi đá, đến lần thứ hai Bùi Hàm dùng ngữ điệu uy hiếp dọa nạt như thế, cô lắc lắc chiếc ly thủy tinh trong suốt trên tay, khó khăn nhả ra từng chữ: “Được, tôi uống, có điều, có phải tôi uống xong thì anh sẽ cho chúng tôi đi”.
Bùi Hàm cười nham hiểm: “Đúng, uống xong tôi sẽ để cô đi”.
Trong lòng Lục Nhiễm cười gằn, anh để tôi đi mới lạ.
Nếu chỉ là uống cốc rượu, không phải Lục Nhiễm không làm được, nhưng với người thù dai như Bùi Hàm, đâu phải một cốc rượu có thể giải quyết được vấn đề?
Quả là như vậy, Lục Nhiễm cố làm ra vẻ miễn cưỡng uống hết một cốc, Bùi Hàm lại nhanh chóng rót tiếp cốc thử hai cho Lục Nhiễm.