Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342014
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2014 lượt.
ng đang cười, cô mới mất mặt làm sao.
Vì chuyện này mà đã ba ngày rồi mà Kiều Ưu Ưu vẫn sưng xỉa mặt mày lên với Trử Tụng, Trử Tụng ăn năn cúi đầu chạy theo Kiều Ưu Ưu, nịnh nọt hết lời, nói đi nói lại rằng nhất định sẽ trả thù giúp cô, khiến cho Lưu Nhị Lăng sống không được mà chết cũng chẳng xong.
Chương 22
Chuyện báo thù nói thực ra rất đơn giản, Trử Tụng có thể có hàng trăm cách khiến Lưu Nhị Lăng khó chịu. Nhưng bình thường anh và Lưu Nhị Lăng gặp nhau không đấm nhau thì cũng sẽ tìm cách hại nhau, ân oán báo đi báo lại, đã không thể giết người diệt khẩu được thì chuyện báo thù cũng cần phải nghĩ cho kì quái.
Kiều Ưu Ưu, cô không phải là người rộng lượng, lòng dạ nhỏ mọn như lỗ kim, chỉ một chuyện cỏn con thôi cũng có thể khiến cô nhớ mãi, từ đó về sau hoặc sẽ không thèm để ý tới bạn hoặc sẽ cố sống cố chết khiến bạn khổ sở. Lưu Nhị Lăng sẽ không còn có nước cứu, anh ta thuộc loại thứ hai.
Trử Tụng có trợ thủ, Lưu Nhị Lăng lại chỉ một mình tác chiến, đương nhiên cảm thấy rất không công bằng, nhưng vợ anh ta lại tỏ ra chuyện chẳng liên quan tới mình nên chỉ có mình anh ta đối phó với hai người, hai nắm đấm đánh không lại bốn tay, lần nào cũng thất bại đi về.
Chuyện này khiến cho Lưu Nhị Lăng về sau chỉ cần nhìn thấy Kiều Ưu Ưu thôi là sẽ vòng sang đường khác, hoặc sẽ đứng nói chuyện với mọi người và giả vờ không nhìn thấy cô.
Chẳng mấy khi Kiều Ưu Ưu có nhã hứng muốn xuống lầu đi dạo, Trử Tụng dĩ nhiên rất sung sướng được đi cùng cô, nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, không có lí do gì cũng có thể tự nhiên hôn vào môi cô, sẽ làm anh cảm thấy giống như có cơ hội được làm những việc mà mình chưa được làm trong mười năm qua.
Họ tay nắm tay bước đi, ánh đèn sáng trưng, bỗng nhìn thấy dáng người ở phía trước rất quen thuộc, nhưng người đó hình như lại cố ý trốn họ, muốn quay đầu đi ngay nhưng lại bị người ở bên cạnh kéo trở lại.
Trử Tụng và Kiều Ưu Ưu đi tới, trước mặt họ là Lưu Nhị Lăng và vợ anh ta. Kiều Ưu Ưu cười gọi vợ anh ta một tiếng. Vợ Lưu Nhị Lăng nhìn thấy Kiều Ưu Ưu liền cảm thấy rất vui, trước đây luôn nhìn thấy cô ở trên ti vi, thật không ngờ lại có cơ hội được gặp người thật. Khi biết được chuyện Lưu Nhị Lăng giở trò vùi Kiều Ưu Ưu vào trong tuyết, cô đã dạy cho anh ta một bài học nhớ đời.
“Anh chị cũng đi dạo à?”
“Đúng vậy!”
Kiều Ưu Ưu nhìn Lưu Nhị Lăng, cười nói: “Anh hai sao vừa nhìn thấy bọn em là muốn tránh đi thế?”
Kiều Ưu Ưu làm theo đúng như nguyện vọng của Lưu Nhị Lăng đó là gọi anh ta một tiếng anh hai, nhưng cái tiếng anh hai này anh ta quả thật không muốn nhận.
“Đâu có chuyện đó, tôi chỉ là để quên đồ nên quay lại thôi.”
“Có phải là cái này không?” Trử Tụng lấy từ trong túi ra một gói thuốc lá Trung Hoa còn mới nguyên đưa ra trước mặt Lưu Nhị Lăng.
Lưu Nhị Lăng bỗng chết lặng, biểu hiện trở nên cứng nhắc, giọng nói lại càng gay gắt, vẫn cố tỏ ra vẻ tự nhiên cười hỏi: “Sao lại đưa cho tôi?”
Trử Tụng nghiêm túc nói: “Hôm nay không phải tôi vừa cầm mất của anh nửa bao thuốc sao, đây là đền cho anh.”
“Cậu nhớ nhầm hay sao chứ, cậu không biết tôi “cai thuốc” rồi à.” Lưu Nhị Lăng liên tục nháy nháy mắt với Trử Tụng, hai từ “cai thuốc” đặc biệt nhấn mạnh hơn.
“Không nhầm đâu, đúng là anh mà, đừng có giả bộ nữa.” Trử Tụng không thèm để ý tới biểu hiện nháy mắt nhíu mày ra hiệu của Lưu Nhị Lăng, anh nhét luôn bao thuốc vào túi áo khoác của anh ta, sau đó kéo tay Kiều Ưu Ưu rời khỏi hiện trường.
Kiều Ưu Ưu lén lút quay đầu lại nhìn thì thấy bao thuốc bị Lưu Nhị Lăng vứt xuống đất, kéo tay vợ mình không ngừng nịnh nọt, bộ dạng thảm hại của anh ta lúc này khiến cho Kiều Ưu Ưu cảm thấy vô cùng dễ chịu.
“Trử Tụng, anh thật là tốt.”
“Tốt à?”
“Tốt!” Đôi mắt Kiều Ưu Ưu sáng lên, gật đầu thật mạnh.
Kiều Ưu Ưu mỗi ngày vẫn cùng với Nhiễm Nhiễm tìm kiếm những con đường để vào được sân bay của doanh trại nhanh nhất, dù cô vẫn biết rằng việc đó là không thể, nhưng cô vẫn tràn đầy hi vọng. Tuy nhiên cũng do chơi cùng với người bạn nhỏ nên sự ngây thơ của cô lại được bộc lộ ra. Rất nhiều lần cô không thể kiềm lòng mà nghĩ rằng: “Nếu có một đứa con gái thì thực ra cũng không tồi, như vậy sẽ có người ở bên cạnh cô, cô sẽ bỏ thời gian ra chăm sóc cho con gái, khiến cuộc sống trở nên phong phú hơn, còn có thể đứng từ góc nhìn của đứa trẻ để nhìn ngắm cái thế giới muôn màu luôn thay đổi này.”
* * *
Trử Tụng vẫn luôn nhớ tới mong ước bé nhỏ của Kiều Ưu Ưu, anh thậm chí còn vì cô mà vi phạm kỷ luật quân đội, lén lút đưa cô vào sân bay. Kiều Ưu Ưu vui sướng đến phát điên giống như Nhiễm Nhiễm lần trước, chạy nhảy tung tăng. Trử Tụng chưa từng phát hiện ra Kiều Ưu Ưu lại là một người dễ thỏa mãn đến vậy.
Kiều Ưu Ưu cúi người như con mèo trốn ở hàng ghế sau, Trử Tụng tiến thẳng vào cửa chính doanh trại mà không gặp phải trở ngại nào, sau đó lại đi một đoạn rất dài nữa mới tới cái nơi được mệnh danh là sân bay của Sư đoàn Không quân. Tuy nhiên khắp nơi lại là một màu đen kịt, k