Tác giả: Điền Phản
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341272
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1272 lượt.
thì mới hết chuyện, nhưng cô chưa kịp làm gì thì đã có người đứng lên nói trước, “Xin lỗi, thưa giáo sư, sau này em sẽ không mang em nhỏ tới trường nữa.” Tất cả sinh viên trong phòng học đều cười rất sảng khoái, bầu không khí lúc này mới bớt căng thẳng.
Triệu Thuỷ Quang nghe tiếng Đằng Dương nhè nhẹ phát ra từ phía sau mà cả tay lẫn chân cô toát mồ hôi lạnh, người khác nào biết Đàm Thư Mặc biết rõ chuông điện thoại của Triệu Thuỷ Quang, lúc ngồi trong xe của anh, cô còn bị anh cốc đầu một cái, bảo cô là đứa trẻ ngây thơ.
Đằng Dương thì chỉ nghĩ người gây ra chuyện này là cậu ta, hơn nữa Triệu Thuỷ Quang là con gái thì dễ dàng xấu hổ, bởi vậy mới đứng ra nhận lỗi về mình, muốn giúp cô giải vây.
Còn về giáo sư Đàm của chúng ta, nét mặt càng lúc càng đen khiến anh càng trở nên lạnh lùng hơn, có thể nói đây chính là khí chất riêng của anh, một giáo sư lạnh lùng nhưng đôi khi cũng thích nói đùa. Đằng Dương cũng không suy nghĩ gì nhiều, vừa ngồi xuống đã khều khều nói nhỏ với Triệu Thuỷ Quang, “Xin lỗi, hồi nãy là do tôi gọi”, còn Triệu Thuỷ Quang cũng không dám quay đầu lại.
Đến hết giờ học, Đàm Thư Mặc nói, “Luận văn giữa kỳ hạn chót là đến cuối tháng này, những sinh viên sau đây sẽ nộp vào cuối tuần này.”
Triệu Thuỷ Quang đã quá hiểu Đàm Thư Mặc, cô cũng biết rõ cuối tuần luôn là lúc bận tối tăm mặt mũi vật lộn với đống bài tập, quả nhiên không ngoài dự đoán, Đàm Thư Mặc cầm danh sách sinh viên lên thông báo, ” Khoa Kinh Tế Quốc Dân, Triệu Thuỷ Quang.”
Triệu Thuỷ Quang ngậm bồ hòn thầm rơi lệ trong lòng !
Toàn bộ mọi người trong lớp đều phập phồng lo sợ chờ nghe anh thông báo tiếp, thế mà Đàm Thư Mặc gấp danh sách lại, híp mắt cười vui vẻ, amh nói, “Được rồi, tan học đi.”
Sau đó anh liền thu sách, xoay người ra khỏi phòng.
Cả lớp đều sững sờ, không phải là “những sinh viên sau đây” sao? Lát sau, cả phòng học huyên náo hẳn lên, ai nấy đều tự cảm thấy mình may mắn vô cùng, đồng thời cũng nghe ngóng xem thử cái người xui xẻo tên Triệu Thuỷ Quang học khoa Kinh Tế Quốc Dân là ai.
Triệu Thuỷ Quang lại một lần nữa thành danh.
Triệu Thuỷ Quang bực bội chằm dằm đi nhanh ra khỏi lớp, cô cũng không dám đi tìm Đàm Thư Mặc, ngặt nỗi lại phải giải thích để anh hiểu, cô biết chắc thế nào cũng bị anh trách mắng cho xem.
Nhạc chuông Shin bút chì lại vang lên lần nữa, Triệu Thuỷ Quang nghe mà nhức cả đầu, cô nhìn số điện thoại hiển thị trên màn hình lập tức bắt máy ngay, đầu dây bên kia chưa nói gì thì cô đã lên tiếng trước, “Xin lỗi.”
Người nọ “Ừ” một tiếng, có tiếng mở cửa, chắc là anh đang đi vào văn phòng.
Triệu Thuỷ Quang tận lực giải thích, “Tiết học lúc này không phải em cố ý đâu, sinh viên nam đó tuần trước mới quen biết thôi.”
Tiếng ly nước đặt xuống bàn nghe cái “cốc”, anh nói, “Anh biết rồi.”
Đàm Thư Mặc thẩy chìa khoá vào giá đỡ cạnh cửa, dáo dác nhìn cả phòng rất ngăn nắp không bị hư hao bừa bộn gì cả, nhướng đôi lông mày đẹp của mình lên, anh hỏi, “Em viết luận văn xong chưa?”
Triệu Thuỷ Quang gật đầu rất chắc nịch, “Em mới vừa viết xong.”
Đàm Thư Mặc “Ừ”, sau đó thay giày ra, nghĩ một hồi anh mới nói tiếp, “Đi thôi, anh chở em về nhà.”
Triệu Thuỷ Quang khó lắm mới có cơ hội tới đây, cô làm sao dễ dàng đi về vậy được, còn chưa khám phá nhà anh xong mà, cô hấp tấp nói, “Còn sớm mà, giờ nhà em cũng không ai ở nhà hết, mà em cũng không có mang theo chìa khoá, em tự chơi 1 mình, anh làm gì thì làm đi.”
Đàm Thư Mặc nhìn cô, nói, “Có mấy cái đĩa trong tủ đấy.” Sau đó vào trong nhà lo làm chuyện của mình.
Triệu Thuỷ Quang tự mình lang thang khắp nhà anh, nhưng cô cũng biết có chừng mực, tới nhà người khác không thể lục lọi hay quậy phá được, nhìn đống đĩa phần lớn là tiếng Anh, tiếng Pháp, còn có mấy đĩa chuyên đề nữa, rồi cả phim Nhật, vừa nhìn thấy cô phấn khích không thôi, cuối cùng cũng bị cô tìm thấy, nhìn kỹ lại thì đây là bộ phim của đạo diễn Shunji Iwai, “All About Lily Chou-Chou”, cô hơi hiếu kỳ, thì ra Đàm Thư Mặc cũng thích mấy bộ phim điện ảnh kinh điển tinh tế thế này.
Cô chọn bộ phim “Lời nhắn tình yêu”, tựa tiếng Anh là Love Note, trước kia cô cũng có xem qua bình luận phim này, thấy nhân vật nam chính rất đẹp trai.
Vừa mới để đĩa vô máy thì Đàm Thư Mặc đúng lúc đi ra, sự chú ý của Triệu Thuỷ Quang đối với nhân vật nam chính giờ đã chuyển sang Đàm Thư Mặc hết.
Đàm Thư Mặc mặc một cái áo thể thao màu xám có mũ trùm đầu, ở dưới thì mặc quần cotton màu trắng, nhìn cứ y như sinh viên vậy, Triệu Thuỷ Quang chưa từng thấy Đàm Thư Mặc ăn mặc giản dị thoải mái như vậy, khiến cô nhìn đến không chớp mắt.
Cô đâu biết rằng Đàm Thư Mặc vẫn giữ thói quen như khi còn học ở Anh quốc, thường xuyên bận đồ thế này ở nhà, không giống như phần lớn đàn ông không mặc áo ba lỗ thì cũng mặc pyjama.
Triệu Thuỷ Quang nhìn Đàm Thư Mặc cầm ly nước đi tới, bộ dáng bình dị vô cùng, cách ăn mặc lại giống thanh thiếu niên thời nay trông rất thoải mái.
Triệu Thuỷ Quang đi theo sau lưng Đàm Th