Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Học Trò Của Anh Thì Sao?

Em Là Học Trò Của Anh Thì Sao?

Tác giả: Điền Phản

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341263

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1263 lượt.

ể về nhà được, phải ở lại trường học ôn tập, từ đầu tuần, răng bên phải của cô đã đau nhức, cô chỉ cho rằng là đau răng bình thường nên không có quan tâm, qua mấy ngày sau, càng ngày càng đau hơn, cả người mỏi mệt, vào một buổi sáng, Dương Dương nói với cô, “Tiểu Quang, sao mặt bạn lại một bên to, một bên nhỏ thế?”
Triệu Thuỷ Quang cầm kiếng lên xem, quả nhiên nửa bên mặt bị sưng lên, cô bị Hứa Oánh kéo đến phòng y tế.
Ở phòng y tế, một người phụ nữ mập mạp hơn 40 tuổi đang ngồi nghe điện thoại, nhìn thấy Triệu Thuỷ Quang đi vô, miễn cưỡng cúp máy, hỏi, “Bệnh gì?”
Triệu Thuỷ Quang nghĩ mà buồn cười, giọng điệu này nói đúng hơn là mắng người chỉ đâu phải hỏi bệnh, nhưng răng đau, cô nói không rõ ràng, vì thế Hứa Oánh trả lời thay, “Bạn ấy bị đau răng.”
Người phụ nữ kia chuẩn bị mang bao tay thì Đằng Dương đã đi vào, Triệu Thuỷ Quang mặc niệm trong lòng bản thân lại xui xẻo nữa.
Đằng Dương cười với cô, Triệu Thuỷ Quang mặt đã sưng lên, cũng không thể nào cười nổi, trong ánh mắt kinh ngạc của Đằng Dương, cô làm như không việc gì quay đầu đi, nhìn thấy ánh mắt thích thú của Hứa Oánh, cô biết rõ khuôn mặt này của mình có thể doạ chết người.
Nhân viên y tế mập mạp ấy hỏi Đằng Dương bị gì, Đằng Dương trả lời, “Không có gì, để bạn ấy khám trước đi.” Cậu ta chỉ chỉ Triệu Thuỷ Quang.
Nhân viên y tế cũng không mấy để ý đến lời cậu ta nói, Đằng Dương đành phải nói mình bị sốt, cầm nhiệt kế đo một lúc, quả nhiên là bị cảm mạo, nằm một bên truyền nước biển.
Nhân viên y tế đeo bao tay vào, kéo miệng Triệu Thuỷ Quang săm soi dưới đèn cả buổi, Triệu Thuỷ Quang len lén nhìn thấy ánh mắt dò xét của Đằng Dương, quả là mất mặt thật.
Một hồi, nhân viên y tế tháo bao tay ra, nói, “Răng khôn mọc lệch, nướu bị viêm rồi.”
Đã viết bệnh, vì thế liền hỏi cô, “Muốn đi vào bệnh viện thành phố khám hay là chỉ kê thuốc?”
Triệu Thuỷ Quang ngẫm lại còn một đống sách đang chờ mình, cô ú ớ nói, “Kê đơn thuốc trước”, cô trở lại nội thành rồi đi khám sau cũng được.
Nhân viên y tế nhìn cô và nói, “Để tôi đi xem có thuốc không đã.” Phần lớn thuốc trong trường học đều là thuốc cảm, rất ít khi có thuốc trị đau răng.
Nhân viên y tế vừa đi ra khỏi cửa, Triệu Thuỷ Quang kéo Hứa Oánh tìm chỗ ngồi xuống, trong phòng chỉ có ba người, yên tĩnh đến nổi có thể nghe được tiếng động nhỏ nhất, bầu không khí rất gượng gạo.
Đột nhiên, điện thoại Triệu Thuỷ Quang rung lên như vị cứu tinh cô, cũng không xem là ai gọi, cô trực tiếp bắt máy, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của Đàm Thư Mặc truyền tới, “Đang làm gì vậy?”
Triệu Thuỷ Quang liếc nhìn Đằng Dương đang nằm ở kia, cô hơi căng thẳng, cúi đầu, mặt cô đã sưng lên như thế, chỉ có thể ô a nói, “Đang ở bên ngoài.”
Đàm Thư Mặc nghe giọng cô khang khác, hỏi, “Giọng em bị sao vậy, giờ đang ở đâu?”
Triệu Thuỷ Quang biết là không thể gạt anh được, cô lí nhí nói, “Ở phòng y tế.” Cô còn định nói là bị đau răng nhưng lại thôi, đột nhiên cạch một tiếng, điện thoại đã bị ngắt.






Tình yêu răng khôn
Ngày mùa hè, tiếng ve sầu râm ran cả một vùng trời, bầu không khí oi bức khiến người ta không thở nổi, Triệu Thuỷ Quang nghiêm chỉnh ngồi trong phòng y tế, đồng hồ treo tường tíc tắc kêu, mồ hôi trên người cô cũng tíc tắc chảy xuống, chốc chốc, trên mũi đã dập dờn mồ hôi.
Một lúc sau, nhân viên y tế mập mạp đã trở lại, đem thuốc tiêu viêm cho cô, Triệu Thuỷ Quang lập tức cầm chén giấy đổ nước vào uống.
Nhân viên y tế viết lên bệnh án của Triệu Thuỷ Quang, chữ viết ngoằn ngoè y như con rắn, Triệu Thuỷ Quang từ nãy đến giờ chưa từng cảm kích bà ta như lúc này.
Cầm bệnh án định đi ra khỏi phòng, vừa mới xoay người thì đã thấy một bóng người cao ráo chói loá như ánh mặt trời đi vào phòng.
Anh quay đầu hỏi nhân viên y tế, “Có cần đi bệnh viên nhổ răng không?”
Nhân viên y tế đã ngẩn người từ nãy giờ, bà làm sao có thể tưởng tượng được tình cảnh này, nhìn thấy Đàm Thư Mặc vẻ mặt nghiêm túc, lúc này mới định thần lại, nói, “Tốt nhất” giọng nói không vững vàng, bà hắng giọng rồi nói tiếp, “Tốt nhất phải đến bệnh viện.”
Triệu Thuỷ Quang vội vàng trả lời, “Thật sự không có gì, uống thuốc là được rồi, em không muốn đến bệnh viện.” Giỡn hoài, cô mà cùng anh đi ra ngoài, đến bãi đỗ xe trong khuôn viên trường học, Triệu Thuỷ Quang cô làm sao còn dám hiên ngang đi trong trường nữa.
Nhân viên y tế lau mồ hôi, rốt cục cũng đến chuyên ngành của bà rồi, bà dõng dạc nói, “Đó chỉ là thuốc tiêu viêm thôi, không thể trị tận gốc được.” Triệu Thuỷ Quang trong lòng não nề không thôi. Bà y tế kia đúng là khiến người ta không sống nổi mà.
Đàm Thư Mặc là ai chứ, mấy tính toán vụn vặt này của Triệu Thuỷ Quang làm sao anh không biết được, anh nhíu mày hỏi, “Triệu Thuỷ Quang, anh không rảnh dong dài với em, anh hỏi em, em có đi bệnh viện hay không?”
Triệu Thuỷ Quang tuy cố chấp, nhưng đứng giữa Đàm Thư Mặc lạm dụng uy quyền và thể diện sau này của mình, cô cân nhắc đôi chút, mặt mũi có giá trị bao nhiêu tiền chứ