XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Học Trò Của Anh Thì Sao?

Em Là Học Trò Của Anh Thì Sao?

Tác giả: Điền Phản

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341274

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1274 lượt.

hoái, không nặng mùi giống như thuốc lá bình thường. Đàm Thư Mặc vỗ vỗ lưng Triệu Thuỷ Quang, sau đó cầm ly nước đưa cho cô uống. Triệu Thuỷ Quang ngó thấy Sở Phỉ Phỉ đang thay ống tẩu khác, thì mới biết ống tẩu có thể thay được, rồi lại hậm hực nhìn Đàm Thư Mặc. Sở Phỉ Phỉ rõ ràng đã hãm hại cô và anh dùng chung một cái ống tẩu, lại còn cười tít mắt thế kia. Khỏi cần nói thì ai cũng biết quan hệ của hai người thân mật đến cỡ nào rồi.
Hàn Hi Hi ngay từ lúc biết tuổi Triệu Thuỷ Quang cứ mải miết suy nghĩ cô bé đó là ai chứ, trong tiếng cười rộn rã của mọi người, cô chẳng thể nào cười nổi, lòng chua xót đau đớn, từ trước đến nay cô đều cho rằng Triệu Thuỷ Quang không hề cùng cấp bậc với mình, cũng chẳng thể nào sánh bằng mình cả, nếu như Đàm Thư Mặc dẫn tới là một phụ nữ xinh đẹp khí chất hơn người thì tốt rồi, nhưng người đàn ông cô mong nhớ ngày đêm lại bị một con bé cướp mất thì làm sao cô phục được?
Cô không biết rằng bất cứ người phụ nữ nào khi nói chuyện với bạn gái của người mình yêu thầm, ngoài miệng thì khách sáo, nhưng trong lòng lại cho rằng cô ta chẳng hề bằng mình, thậm chí còn miệt thị người đó trong lòng, cho dù đối phương là một cô gái mạnh mẽ hay tài giỏi thì cũng sẽ cố moi móc điều gì đó để bêu xấu, sau đó sẽ tự hỏi bản thân: tại sao một người đàn ông tốt như thế cuối cùng lại rơi vào tay kẻ khác?
Thực tế hai cô gái trong trường hợp này vĩnh viễn không thể kết thân hay gần gũi với nhau, cứ nhận xét đối phương tốt cái này không tốt cái kia, nhưng bất luận thế nào thì cũng chỉ là lời nhận xét phiến diện mà thôi.
Ưu điểm của em, anh không hề hiểu được, cô ấy tốt ở điểm nào, em chẳng thấy đâu cả. Em làm đủ mọi cách để cho bản thân cảm thấy dễ chịu hơn, cũng chỉ bởi vì quá yêu anh.






Đã qua thật lâu, mọi người uống rượu rất vui vẻ, mùi thuốc lá dày đặc, đàn ông ngồi một bên, con gái ngồi một bên nói tán dóc, Đàm Thư Mặc kéo cửa ra ngoài nhận điện thoại, Triệu Thuỷ Quang đành phải cầm chén trà uống, quả nhiên chuyện muốn đến rốt cục cũng đã đến.
Cô gái ngồi kế bên nói, “Em thực sự là học trò của Đàm Thư Mặc hả? Em học đại học J à?”
Triệu Thuỷ Quang gật đầu nói “Vâng”.
Cô gái lại tiếp tục nói, “Lúc mình là học trò sao lại không gặp được thầy giáo mẫu mực như thế hả!” Đôi mắt đen huyền cứ chớp chớp mắt liên tục.
Cô gái thứ hai xen vào, “Thôi đi, bạn không thấy lần trước Tôn Tiện cũng dẫn theo bạn gái, lần này chẳng thấy đâu nữa hả, bạn cũng biết quá rõ đám bọn họ rồi còn gì.” Vừa nói lại vừa liếc liếc Triệu Thuỷ Quang.
Cô chưa từng thấy anh như thế, lí nhí nói, “Thầy Đàm.”
Lời chưa nói hết, nụ hôn của anh đã chiếm lấy môi cô, một nụ hôn mạnh mẽ ngất ngây, chiếc lưỡi ngọ nguậy mãnh liệt như trừng phạt, lửa tình hừng hực, Triệu Thuỷ Quang cho tới bây giờ chưa từng trải qua một nụ hôn như vậy, sợ đến nỗi không dám động đậy, hai mắt chỉ có thể từ từ nhắm lại, đầu lưỡi như thiêu như đốt, cái gì cũng không nghe được, chỉ thấy lòng mình rộn rạo, tiếng tim đập thình thịch thật to, chấn động cả lỗ tai.
Chính cô cũng biết qua bao lâu anh mới kéo ra khoảng cách, cúi đầu xuống khẽ liếm vành tai cô, hà hơi, lại hỏi cô, “Triệu Thuỷ Quang, anh là ai?”
Triệu Thuỷ Quang chỉ nghe được mùi hương thoang thoảng trên người Đàm Thư Mặc, trong miệng thanh thanh mùi rượu trái cây ngọt lịm làm cô lâng lâng như say rượu, từ từ thấm vào tận tim gan, trí óc càng thêm mơ hồ.
Ngày mùa hè nên quần áo đều rất mỏng manh, tay hai người quấn quýt vào nhau như thể sắp bốc lửa cháy rần rật.
Quần áo mùa hè của con gái lại ngắn, bàn tay nóng hổi của anh dính sát quần áo cô, từ từ tiến vào, đầu ngón tay lạnh như băng chạm vào cái eo thon tinh tế kia, dọc theo đường cong mĩ miều mà đi lên, ngón tay thon dài nóng như lửa như muốn đốt cháy làn da nhạy cảm của cô thiếu nữ, ngọn lửa lan toả khắp cơ thể như sắp nổ tung.
Chiếc lưỡi linh hoạt của anh quét quanh vành tai cô, giọng nói trầm bổng gợi cảm vô cùng, “Anh là gì của em, hả?”
Triệu Thuỷ Quang cảm thấy cơ thể này không còn là của mình nữa, mơ mơ màng màng, nhỏ giọng nói, “Ông xã.”
Động tác của Đàm Thư Mặc dừng lại, thu tay về, vỗ trán, dựa vào tường ôm bụng cười sặc sụa.
Triệu Thuỷ Quang giờ mới phát giác mình đã nói gì, cô hối hận không thể một tay giết chết mình cho rồi, ở trường học, việc học trò xưng ông xã bà xã là chuyện rất bình thường, ở trong phòng ký túc xá của cô cũng hay bảo với nhau: ông xã hôm nay làm gì, đi đâu. Triệu Thuỷ Quang cũng không suy nghĩ nhiều, vô thức nói ra, cẩn thận ngẫm lại thì ở phương diện của Đàm Thư Mặc nghe thì lại mang một ý nghĩa khác, “ông xã” này và “ông xã” kia có gì khác biệt thì cô không rõ lắm, nhưng tóm lại là khác nhau. Cô muốn đập đầu vào tường cho xong!
Đàm Thư Mặc cũng biết từ này là từ phổ biến trong giới học trò, anh vốn không phải giận cô nói “không là gì của anh”, anh cũng hiểu Triệu Thuỷ Quang là người thế nào, chắc hẳn đã xảy ra chuyện gì thì cô mới nói như vậy, nhưng cô bé này lại cố tình kéo xa khoảng cách giữa