Tác giả: Trần Ai
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341043
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1043 lượt.
hai người đều nhất thời không nói nên lời.
“Quay về là tốt rồi! Nguyệt Nguyệt, sau này mọi việc sẽ ổn thôi”. Một hồi sau Giang Quân mới khẽ nói, giống như một lời hứa, một lời khẳng định.
“Chú biết tại sao cháu về nước không?”
“Tại sao?”
“Sau khi Alain chết, suốt một thời gian dài cháu không biết phải làm gì. Cảm thấy làm gì cũng vô nghĩa, bởi con người có thể chết bất cứ lúc nào. Ngoài cái chết ra, giường như chẳng có chuyện gì đáng để làm cả. Cháu nhốt mình trong phòng, không ăn không ngủ, trong phòng chỉ đọc sách, cháu chỉ đọc sách, đọc rất nhiều thứ sách vớ vẩn. Cháu nhìn thấy rất nhiều người, rất nhiều người thông minh và vĩ đại, bọn họ cũng đau khổ giống như cháu. Nhưng cháu không hề cảm thấy được an ủi. Về sau không biết là từ đâu, không nhớ nữa, có thể là một quấn sách cũ nát, cháu đọc được một đoạn thoại, nói, cuộc sống không phải là cuộc đấu tranh với cái chết, mà là vì những khát vọng khác. Chỉ những câu đơn giản như vậy thôi, nhưng đã khiến cháu nghĩ thông suốt, giống như phát hiện ra một sự thật vậy!”
Giang Nguyệt xoay người, quay lưng lại anh, dường như cứ phải như vậy cô mới có dũng khí nói hết.
“Lúc ấy cháu đã nghĩ, cháu cứ luôn nghĩ rằng cuộc sống chẳng có chút ý nghĩa nào, chẳng lẽ trên đời này không có thứ cháu muốn có nữa hay sao? Cháu muốn làm cái gì? Hình như cháu chưa bao giờ nghĩ đến. Cháu muốn thế nào, muốn làm gì, sống ra sao? Cháu luôn bị buộc sống đẩy về phía trước, thường đưa ra những lựa chọn nên làm, nhưng lại quên mất hỏi bản thân mình muốn cái gì?”
Giang Quân mở mắt ra, giọng nói của cô rất bình thản, cũng chẳng có chút oán thán gì, nhưng Giang Quân nghe mà như thấy có hàng ngàn mũi tên đâm vào tim.
Giang Nguyệt nói tiếp:” Cháu luôn nghĩ rằng bản thân mình là một người thừa, mong ước của cháu cũng là thừa, chúng đều là những ước vọng xa vời, không thể nào đạt được, vì vậy không nên có ước mơ. Cần gì phải hi vọng để mà thất vọng hết lần này đến lần khác:”
“ Sao cháu lại là người thừa được? Trên đời có rất nhiều người thừa, nhưng cháu thì tuyệt đối không phải!” Giang Quân nói.
“Cháu sinh ra đã chẳng ai cần, về sau được bà nhận nuôi, nhưng chẳng ai thân thiết với cháu. Lúc ở giáo đường, khi hòm tiền quyên góp bị ít đi là bà lại đánh cháu, nói là cháu ăn trộm, rõ ràng là cháu gái của bà đã lấy, thế mà lại đổ oan cho cháu, bởi vì cháu là đứa trẻ nhặt ngoài đường.”
“Đều là chuyện quá khứ rôi, Nguyệt Nguyệt, mọi chuyện đã qua rôi!” Giang Quân siết chặt tay cô.
“Cháu cũng không có bạn bè, những người thâm thiết với cháu đều ra đi, không đếm xỉa gì đến cháu nữa!” Giọng Giang Nguyệt nghẹn ngào. “Bao nhiêu năm nay, chỉ có chú là đối xử tốt với cháu mà không đòi hỏi được đền đáp, thế nhưng tại sao chú lại không đoái hoài gì đến cháu nữa?”
Giang Nguyệt òa khóc, nỗi uất ức bao nhiều năm dồn nén trong lòng hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội trút ra. Cô nghẹn ngào trong tiếng khóc: “Cháu muốn thấy chú phải hối hận, rất muốn, rất muốn.....”
Giang Nguyệt không thể nói tiếp nữa.
Giang Quân xích lại gần, vòng tay ôm cô vào lòng: “Chú sai rồi, chú sai rồi! Sau này chú sẽ không thế nữa, chú hứa sẽ không bao giờ bỏ mặc cháu nữa. Chúng ta lại giống như trước đây, lại vui vẻ như trước đây nhé!”
Anh nhẹ nhàng như đang dỗ dành một con thú nhỏ, ôm siết lấy Giang Nguyệt đang run rẩy, cho đến khi cô bình tĩnh hơn, cho đến khi hơi thở của cô trở lại đều đều.
Đợi Giang Nguyệt thiếp vào giấc ngủ, Giang Quân mới lặng lẽ ngồi dậy. Anh thở dài, đi ra khỏi phòng Giang Nguyệt. Anh ra phòng ăn mang máy tính về thư phòng, bật cái đèn trên bàn lên, xem lại hết một lượt tất cả các tập file trong Cổ tích tuổi thơ.
Một cô nhóc rụt rè, hoang mang lúc ấy đã dần dần trở nên thân thiết với anh, được anh huấn luyện. Nhiều lúc là do bản thân cô tự trưởng thành. Những thứ cô cần luôn rất ít, rất nhỏ, giống như một cái cây dễ trồng, chỉ cẩn một chút nước, một chút ánh sáng là nó sẽ tự nảy mầm, đâm trồi nảy lộc rồi từ từ nở hoa. Bởi vì anh đã cung cấp, chút nước, chút ánh sáng, cô đã dùng tất cả những gì mà mình có để đền đáp cho anh. Sự non nớt, sự ngọt ngào của cô, thậm chí bản thân cô còn không đủ tự tin, không nghĩ rằng món quà báo đáp của cô quá lớn lao.
Đối mặt với Giang Nguyệt bây giơ, sau khi biết nhưng gì cô ấy phải trải qua, sau khi nghe những tâm sự chất chứa trong lòng cô bây lâu, Giang Quân cảm thấy xót xa trong lòng, đồng thời cũng cảm thấy như mắc nợ cô. Anh tự nhủ với mình phải đối xử tốt với cô, thế nhưng anh lại để cô phải chịu biết bao ấm ức.
Lúc này màn đêm đã bao trùm không gian. Mặc dù đã đóng chặt cửa nhưng bóng đêm của mùa thu vẫn mang cái se se lạnh. Trong bóng đêm se se lạnh như thế này, con người thường gỡ bỏ những lớp ngụy trang ban ngày của mình. Giang Quân nhớ lai bảy năm về trước, mỗi khi cô đơn trong lòng anh lại hiện lên một ý nghĩ: nếu lúc này có cô ở bên cạnh thì tốt biết mây!
Bây giờ cuối cùng cô cũng về rồi, chỉ cần cô đồng ý, anh sẽ ở bên cô, cho đến khi cô muốn ra đi thì thôi.
Được là cái may mắn, mất là do số mệnh.
Giang