Tác giả: Trần Ai
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341044
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1044 lượt.
Quân nghĩ, vậy cứ để cho cô tự quyết định đi, coi như giao vận mênh của mình cho cô định đoạt.
Gần mười giờ đêm thì Giang Nguyệt tỉnh giấc, liếc mắt sang bên cạnh trống không, ngay cả vết lõm trên gối cũng không còn, anh đã đi từ lâu rồi.
Trong lòng Giang Nguyệt hiểu rất rõ, chẳng có ai ở mãi bên cạnh một người. Nhưng khi mở mắt ra, cô vẫn hi vọng để rồi lại thất vọng.
Cô thấy đói, liền xuống khỏi giường, khoác một cái len áo mỏng. Mỗi khi tâm trạng hụt hẫng, Giang Nguyệt thường mặc quần áo màu sắc, Tống Chí Hựu nói với cô rằng màu sắc có thể khiến tâm trạng của người tốt hơn.
Cả căn hộ chìm trong bóng tối, chỉ có thư phòng là đèn sáng. Giang Nguyệt đi về phía thư phòng, nhìn qua cánh cửa khép hờ thấy cái dáng chăm chú của Giang Quân. Cô vẫn luôn thích ngắm nhìn anh làm việc. Có một khoảng thời gian cô thường ngẩn ra nhìn Tống Chí Hựu làm việc, bởi vì trông rất giống Giang Quân, cái vẻ chuyên tâm không để ý đến xung quanh ấy thường khiến cô say mê.
Giang Quân trả lời thư xong liền nhấn nút gửi đi, ngoảnh đầu lại, anh đột nhiên nhìn thấy cô đang đứng bên ngoài cửa.
“Sao không lên tiếng thế?” Anh mỉm cười. “Chú còn tưởng là yêu tinh hoa nào đến quấy nhiễu chứ!”, nhìn cô giây lát anh nói: “À giống pha lê”
“Pha lê á!” Giang Nguyệt cúi đầu nhìn lại mình.
“Không cần nhìn nữa đâu, chú nói cái áo len của cháu kìa, không phải nói thân hình cháu đâu!” Giang Quân gập laptop lại, đứng dậy.
Giang Nguyệt đỏ mặt nói: “Cháu đói rồi!”
“Cháu muốn ăn gì?”
“Ăn mì ạ!” Cô chằng cần nghĩ mà buột miệng nói luôn.
Anh cười nói: “Thế thì đơn giản, chúng ta cùng làm nhé! Cháu sẽ là trợ thủ, phải làm thật nhanh, chú đói mờ mắt rồi! Chú cứ ngồi đợi cháu dậy rồi ăn cả thể, nào ngờ con heo lười ngủ đến bây giờ mới chịu dậy!”
Giang Nguyệt đi theo Giang Quân vào trong nhà bếp.
Trong tủ lạnh có ớt xanh và cà chua, Giang Quân rửa sạch cà chua, thái thành lát, Giang Nguyệt đứng bên cạnh cắt ớt xanh.
Còn nhớ lúc cô mới đến ở với Giang Quân, buổi tối Giang Quân thường tự xuống bếp nấu đồ ăn đêm. Giang Nguyệt chủ động làm trợ thủ cho anh, Gianh Quân liền dạy cô ấn như thế nào vào cuống ớt xanh để sau đó có thể nhẹ nhàng cắt ớt ra, ngay cả hạt ớt cũng có thể bỏ sạch một cách dễ dàng.
Lúc ấy anh hiền hòa, thân thiện, cho dù cô có làm sai cũng không bao giờ trách mắng cô.Tất cả những khó khăn của cô, anh đều có thể giải quyết. Cuốn vở bài tập tìm mãi không thấy, anh có thể tìm lại cho cô. Bìa sách mà anh bọc cho cô lúc nào cũng gọn gàng và đẹp đẽ, khiến các bạn học phải ngưỡng mộ. Hồi lên trung học, mỗi khi gặp phải bài nào không biết làm, cho dù là toán học, vật lý hay tiếng anh, anh đều có thể giảng giải cho cô. Giang Nguyệt luôn cảm thấy thật kì diệu, anh như một chú mèo máy có rất nhiều báu vật ở trong bụng.
Rất lâu sau đó, trong lòng Giang Nguyệt, anh vẫn là người không gì không làm được. Cũng giống như bây giờ, nấu một bát mì anh sắp xếp đâu ra đấy.
Dưa đã xào xong, nồi nước nấu mì đang sôi sùng sục, Giang Quân ước lượng rồi thả mì vào.
Giang Nguyệt đứng bên cạnh chằng có việc gì làm, chỉ biết dán mắt nhìn anh: ống tay áo đã xắn lên đến khuỷu tay, trên người đeo tạp dề hoa, càng nhìn càng thấy buồn cười. Giang Nguyệt vội vàng lấy điện thoại trên bàn, hướng về phía anh chụp ảnh. Giang Quân bối rối nhưng cũng đành ngoan ngoãn phối hợp.
“Chú thấy mấy thứ đó của cháu lúc nào vậy?” Giang Nguyệt hỏi:
“Thứ gì?”
“Chính là đống ảnh cháu lưu trong máy tính, còn cả giấy tờ của cháu từ tám năm về trước ấy!”
“Lúc chuyển nhà”
Giang Nguyệt thầm nhủ, hóa ra là lúc ấy, lúc ấy anh chuẩn bị kết hôn, chuyển từ nhà cũ sang nhà mới. Cô định hỏi còn bản thu âm thì sao, còn cả những bức ảnh cô chưa nhìn thấy bao giờ là thế nào.
Đúng lúc ấy trong phòng đột nhiên vang lên bản nhạc Humoresque của Antonin Leopold Dvorak, tiếng violon du dương, lúc thấp lúc cao.
Giang Quân nói: “Là điện thoại của chú, ở trong túi áo khoác ấy, cháu nghe giúp đi!”
Giang Nguyệt thầm nghĩ hóa ra anh ấy đã xem Người tình Praha rồi. Trong đầu cô lúc này lại hiện ra cảnh tượng hai người bối rối, ngại ngùng như thể lúc nào cũng xem bộ phim này.
Cô tìm thấy điện thoại của anh vắt trong túi áo vắt trên ghế trong thư phòng. Giang Nguyệt đang định nhấn phím nghe, lướt nhìn màn hình, bàn tay chợt khựng lại. Màn hình hiện lên dòng chữ “Du Tân Quả đang gọi đến”.
Cô đương nhiên vẫn còn nhớ Du Tân Quả là ai, muộn thế này rồi anh ta gọi đến vì việc công ư? Hay là việc riêng tư? Vì chị của anh ta ư?
Giang Nguyệt chạy vào bếp đưa điện thoại cho anh nói: “Chú tự nghe đi!”
Giang Quân nghe điện thoại nói: “Tân Quả hả, cậu nói đi.....”, anh đẩy cửa bếp đi ra ngoài ban công.
Giang Nguyệt trông cái nồi không cho nước trào ra ngoài, thỉnh thoảng lại lấy đũa đảo lên. Cô cố kiềm chế bản thân không lắng tai nghe, nhưng tiếng điện thoại cứ như tiếng một con côn trùng đi vào tai cô.
Cô nghe thấy anh nói chuyện về xưởng đóng tàu và đơn đặt hàng, những chuyện này bởi vì không hiểu nên cô chỉ nghe loáng thoáng. Chỉ có một câ