Tác giả: Hoa Minh
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341373
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1373 lượt.
ôn màu sẽ phát sinh nhiều chuyện ngoài ý muốn. Cuộc sống đúng là phát sinh nhiều chuyện ngoài ý muốn, cứ tiếp hết ngoài ý muốn này đến ngoài ý muốn khác, bi kịch lại nối tiếp bi kịch. Con người vĩnh viễn sẽ không biết ngoài ý muốn hay bi kịch đó khi nào sẽ đến. Có lẽ ở một chỗ bên trái là ngoài ý muốn thì bên phải sẽ là bi kịch, luôn thường trực bên người một phải, một trái.
Phật cao thâm và ảo diệu, cứ thể hiện vô cùng thoải mái xuống người tôi. Xe ngựa vừa chạy đến góc phố, lúc tôi nuốt nước miếng hai lần để thông cổ họng, đang định mở miệng nói chuyện thì nghe tiếng gã sai vặt bên ngoài kêu lên sợ hãi, sau đó lại nghe tiếng ngựa hí vang, rồi sau nữa là xe ngựa kêu loảng xoảng một hồi.
Vân Phi Bạch nắm chặt tay tôi: “Cẩn thận.”
Gái già tôi đây chưa thực sự kinh hoàng nhưng cũng làm ra vẻ hốt hoảng bổ nhào vào anh kêu lên sợ hãi, cố ra vẻ thật yếu ớt, lại bị tấm vải xe ngựa quật vào té luôn trên đất, lăn mấy vòng, may mà còn được anh ôm nửa người mới không bị đụng vỡ đầu.
Nhưng thấy con ngựa Vân gia kia vẫn bị chìm trong tình xuân nên ánh mắt đã lướt qua người hai chúng tôi, vẫy đuôi một cái, hí vang, hai vó nhấc cao bay lên lôi kéo chiếc xe tuyệt trần đi.
Gã sai vặt từ trên xe ngựa lăn xuống, vội đứng dậy, tiến đến đỡ chúng tôi, Vân Phi Bạch nhíu mày nói: “Sao lại thế hả?”
Gã sai vặt dậm chân một cái vẻ mặt cầu xin: “Đều là tại nô tài, nô tài quên mất là con ngựa này đang ở thời kỳ động dục, vừa rồi nhìn thấy con ngựa cái vọt qua bên cạnh nó nổi điên lên chạy đuổi theo con ngựa kia rồi.”
Trong lòng tôi kinh ngạc đến mức không chịu nổi, yểu điệu ngựa cái, ngựa đực hảo cầu, thì ra vốn thân chỉ là một con ngựa, cũng có thể làm thơ kiểu như người vậy.
Uy lực của tình xuân thật là kinh người. Nhưng trong tình hình lúc này mà nói, kết quả tình xuân cũng kinh người như thế. So với ngựa của Vân gia lúc này gặp được tình yêu, dũng cảm chạy đuổi theo công chúa bạch mã của mình, trong khi cũng tương tự như tình xuân của gái già tôi đây lại từ dưới đất bò dậy lắc lắc người, chân vừa đứng lên thì thấy mắt cá chân nổi đau, đi bước nào đau bước đó.
Nói tóm lại là ngựa trong tình trạng tư xuân là hài kịch, còn tình trạng tư xuân của tôi là bi kịch, nói ngắn hơn, chân tôi đau.
Vân Phi Bạch đỡ tôi nhíu mày lại: “Chân rất đau phải không?”
Tôi nhếch miệng cười, cắn răng nói: “Không đau, không đau.”
Anh nhẹ nhàng cười bảo: “Không có gì, chỉ cảm giác muội lại ngẩn người nên gọi một tiếng thôi.”
Tôi xấu hổ cười yếu ớt, yết hầu chua chát, muốn nói mà lại không phát ra được lời nào. Vừa đi được vài bước thì thấy gã sai vặt vội vội vàng vàng chạy đến, tưởng có chuyện gì, cúi đầu hai má đỏ hồng. Đứa nhỏ xuân tình nha.
Vân Phi Bạch cười nói với hắn: “Một mình ta sẽ đưa Chân cô nương đi khám ở y quán.”
Gã sai vặt lại ngẩn ra: “Thế tiểu nhân thì sao?”
Vân Phi Bạch dừng bước cười nói: “Trong nhà nước tương không có, cậu đi mua một bình nước tương mang về trước đi.”
Lúc từ y quán ra thì trăng đã lên cao giữa trời.
Vân Phi Bạch chặn một chiếc kiệu trở về. Khi cỗ kiệu tới cửa Chân phủ, Tiểu Đào đã sớm biết đi ra, đứng ở cửa ngóng nhìn xunh quang, khuôn mặt hiện ra vẻ chua xót, lắm chuyện tươi cười.
Lúc gần đi, Vân Phi Bạch bỗng cầm tay của tôi một lúc lâu mới buông ra, đưa gói thuốc ở y quán cho tôi, giọng nhẹ nhàng: “Nhớ đúng giờ bôi thuốc nhé.”
Tôi vò vò góc áo trái, do dự một lúc rồi lại vò vò góc áo phải, lắp bắp nói: “Tôi, tôi tôi còn có thể hẹn huynh được nữa không?”
Tiểu Đào cười phì một tiếng, tôi ảo não, trừng mắt liếc cô nàng, thấy da mặt mình lại nóng dần lên.
Vân Phi Bạch đứng trước cửa, dưới hai đèn lồng to, ý tươi cười tràn đầy trên mặt, như hoa sen nở trước hoàng hôn, sáng ngời một hồ nước, hoa mai lay động, trong mắt tràn ý cười.
“Đương nhiên có thể rồi.”
Hôm nay đúng là một ngày tuyệt vời, khiến con người ta hoa tâm nhộn nhạo.
Tôi bảo Tiểu Đào: “Hầm cho ta hai bát móng giò, thật trắng nõn, trắng nõn.”
Ăn hết móng giò tôi lau miệng, trong lòng lại đập rộn không thôi vì vậy đi dạo thong thả trong hoa viên.
Đi vòng vòng quanh sân một vòng lại nhớ tới buổi trưa Vân Châu đưa cho tôi chiếc giày thêu kia, lòng lại ưu thương không yên. Tôi nhìn ánh trăng vàng óng ánh mà sâu kín thở dài, thò vào trong tay áo sờ.
Kết quả sờ mãi cũng chỉ thấy trống trơn, trong lòng hoảng hốt, lại đưa tay sờ lần nữa. Kết quả sờ ba bốn lần cũng đã lật tay áo lên cao cũng tìm không thấy.
Tôi cố nhớ lại, hình như là lúc xe ngựa chạy thì đã làm rơi ra ngoài rồi.
Tôi không kịp mặc thêm áo, bảo Tiểu Đào lấy đèn, vội vàng ra khỏi nhà.
Tiểu Đào một tay cầm đèn, tay kia cầm theo áo của tôi la vội lên: “Tiểu thư, chân của cô… Chân của cô còn bị thương…”
Tôi vẫy vẫy tay bảo: “Không sao, không sao, quay về ăn nhiều móng giò sẽ bổ trở lại”
Tiểu Đào gấp đến độ không ngừng giậm chân: “Không biết là vì cái gì mà đêm hôm khuya khoắt lại đi tìm thế không biết.”
“Một chiếc giày thêu”
Tiểu Đào nghi h