Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?
Tác giả: Hoa Minh
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341334
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1334 lượt.
đại sắc quỷ.”
Hắn chợt sửng sốt, dừng tay, một lúc sau mới hé môi cười, ra vẻ rất phong lưu phóngkhoáng, khí khái nói với tôi: “Muội yên tâm, bản công tử sẽ chịu trách nhiệm.”
Tôi lại tiếp tục gào khóc dưới ôn tuyền, hắn bất đắc dĩ vò đầu bứt tai một hồi, sau đó tìm được biện pháp tuyệt diệu là cởi áo khoác của mình ra đưa tới cạnh bờ suối nói: “Muội đứng lên mặc áo vào đi, ta sẽ quay lưng lại cam đoan không nhìn trộm.”
Nói xong thì quay lưng lại luôn.
Cháu ngoại của thần y tôi đây liền ngừng khóc, len lén liếc trộm hắn vài lần thấy hắn thực sự là nhắm mắt lại, vì vậy mới từ trong ao trồi lên nhặt lấy áo mặc vào.
Hắn xoay người lại cười hì hì, nhìn tôi từ trên xuống dưới đánh giá, nói “Bánh bao nhỏ này, chiếc áo này của ta coi như là tín vật đính ước với muội.”
Tôi lúc đó vẫn còn quá nhỏ không hiểu gì cả, nên không biết tín vật đính ước là cái gì, vì thế bĩu môi một cái nói “Tôi không thèm gì đó của anh đâu, tôi cũng không gọi là bánh bao nhỏ, chỉ có anh gọi như thế, tôi sẽ về bảo ông ngoại của tôi làm anh ngựa sống biến thành ngựa chết cho coi.”
Hắn ngẩn người, trên mặt hiện lên ý cười “Thì ra muội chính là cháu gái của Triển thần y.”
Cháu ngoại của thần y ta đây rất chi là kiêu ngạo, ưỡn ngực, ngẩng đầu lên chuẩn bị rời đi. Chẳng may chân vừa nhấc lên thì bùm một cái ngã chổng vó. Con mẹ nó ngày hoàng đạo cái gì chứ!
Tôi được đứa bé kia nâng dậy, xoa đầu gối, nước mắt không kiềm chế được tí tách rơi xuống.
Hắn lấy tay lau nước mắt cho tôi, nói: “Bánh bao nhỏ, đừng khóc nữa, ca ca sẽ cõng muội về nhé.”
Nói xong hắn ngồi thấp xuống trước mặt tôi.
Tôi đan tay vào nhau, lục phụ ngũ tạng cũng xoắn xuýt bện lại với nhau, cuối cùng tôi cảm thấy được người cõng đi so với chính mình tự đi đúng là thoải mái hơn nhiều, vì thế tôi lau hết nước mắt nước mũi, lầm lì leo luôn lên lưng hắn.
Hắn xốc chân của tôi lên, cười vang. Một cành liễu mỏng manh phất phơ chạm nhẹ vào má hắn, cọ vào bên tai, bên cổ hắn ánh lên màu xanh biếc rất đẹp.
Hắn quay đầu, trên mặt đã dần phiếm hồng: “Đây là lần đầu tiên bản công tử cõng con gái trên lưng, bánh bao nhỏ, muội thật có phúc đó nhé.”
Tôi hung hăng đem toàn bộ nước mắt nước mũi cọ hết vào lưng hắn.
Tôi đã từng hỏi ông ngoại lý do thì ông ngoại thấm thía nói với tôi. “Hảo hán thì không rơi nước mắt, quân tử báo thù, mười năm chưa muộn, người bất khuất chỉ là một kẻ ngốc mà thôi.”
Tôi đồng ý hoàn toàn.
Cháu ngoại của thần y tôi đây sẽ không phải là kẻ ngốc, vì thế khi bị hắn uy hiếp đành phải rưng rưng nghẹn ngào nói ra tên.
Hắn rất hài lòng, mỹ mãn quay mặt đi. Lặp đi lặp lại tên của tôi rồi lại hỏi tôi. “Năm nay muội bao nhiêu tuổi rồi?”
Chuyện này, tôi rất thành thật trả lời. “Tám tuổi tròn 12 tháng, 12 ngày.”
Hắn cười ha ha đứng dậy. Cười đến nỗi lắc lư cái đầu. Tôi hận quá đem nước mắt mũi cọ hết trên lưng hắn. Sau tôi mới biết hắn họ Vân tên Châu, nguyên quán Dương Châu, lần này là hắn đi theo ông nội Vân lão gia tử đến Dược Sư cốc xem bệnh. Khi hắn nói tên của mình cho tôi, lại cũng giải thích với tôi: “Vân Châu, Vân Châu, Vân là Vân trong Vân Châu, Châu là Châu trong Vân Châu.”
Nói xong, hắn lấy bút lông chấm mực, viết luôn vào tay của tôi, mỗi một nhát bút đều viết rõ trên tay cho tôi xem. Cuối cùng con bạch điêu mới tỉnh dậy đảo cánh một cái, tôi từ trên xuống dưới dính đầy mực, thế là tôi lại gào khóc.
Hắn ở trong cốc suốt nửa năm. Nửa năm, 6 tháng, 180 ngày, tôi khóc không dưới 180 lần.
Hắn lần nào cũng chọc tôi đến phát khóc. Mỗi lần như vậy, Vân lão gia tử lại rất vui vẻ uống trà, từ ái nhìn hai người chúng tôi than nhẹ: “Oan gia vui mừng ha.”
Ông ngoại tôi sẽ ngồi một bên vuốt vuốt chòm râu, bình tĩnh gật gù, lại bồi thêm một câu: “Mười năm cùng thuyền, trăm năm kết duyên, không phải oan gia không gặp gỡ.”
Cuối cùng hai lão cùng thở dài, than thở cho tôi vừa âu sầu vừa thương cảm.
Có một ngày, khi tên nhóc Vân Châu kia lần thứ ba chọc cho tôi khóc, Vân lão gia tử cười tủm tỉm kéo cánh tay nho nhỏ của tôi hỏi. “A Ly, về với ông Vân làm cháu dâu của ông được không?”
Tôi liếc liếc Vân Châu một cái rồi chu mỏ đáp: “Cháu chẳng thèm làm vợ của hắn.”
Mặt Vân Châu đang nhuộm một tầng đỏ tự dưng biến đen luôn. Vân lão gia tử cười ha ha: “Không lấy đứa em làm chồng vậy thì gả cho đứa anh cũng như nhau cả thôi, gả đến nhà chúng ta mỗi ngày đều có thịt ăn nha.”
Cạch, lòng tôi nhộn nhạo một chút, sau đó còn cố hỏi thêm một câu: “Thế có móng giò ăn không?”
Ông ngoại tôi ngồi bên cạnh đang uống trà bị sặc một ngụm. Vân lão gia tử buồn cười: “Có, A Ly muốn ăn gì bất cứ lúc nào đều cũng có.”
Cạch, cháu ngoại của thần y tôi đây lập tức bị chinh phục, sau khi tự mình hỏi một câu xong, tôi lập tức lau nước mắt, đứng thẳng lưng, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nhìn ông nghiêm trang quyết định: “Được, vậy cháu nguyện ý làm cháu dâu của ông.”
Bỗng nghe “phốc” một tiếng, ông ngoại của tôi luôn luôn bình tĩnh như cây bồ đề thực ch