Tác giả: Hoa Minh
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341350
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1350 lượt.
hông biết đến lúc tôi sinh rồi thì mắt còn mù nữa hay không.
Nếu như cả đời này tôi mù, cả đời này mắt không nhìn thấy, vậy khi con lớn lên, có thể bị những đứa trẻ cùng tuổi ức hiếp không, có ghét bỏ tôi hay không?
Nhớ lại lúc ở Minh Giới, có một tiểu quỷ có cha bị què, các tiểu quỷ cùng tuổi thường cười nhạo cô ấy, giống như cười nhạo tôi không có cha mẹ, lúc đó trong lòng tôi vẫn ao ước tìm một người bạn bị các tiểu quỷ ức hiếp gần giống như tôi để chơi cùng, đến một ngày, tôi thấy cô ấy sau khi bị các tiểu quỷ ném đá đang ngồi bệt xuống đất khóc thút thít, tôi thấy phấn chấn, nghĩ có thể làm bạn được với cô ấy. Vì vậy liền mon men chạy tới trước mặt cô ấy, nào ngờ vừa há mồm gọi tên cô ấy, liền bị cô ấy nổi giận đùng đùng đưa tay ra túm lấy ném xuống sông.
Cô ấy rất khỏe lại cao to, tôi bị cô ấy ném như vậy, kết quả là bị quăng đi rất xa rơi tùm vào trong nước, bơi hơn nửa ngày mới leo lên bờ được.
Có thể thấy những đứa trẻ lớn lên trong hoàn cảnh này, tính tình thường thô bạo, không toàn vẹn lắm, ví dụ như Vong Xuyên, cái đêm đó tôi gặp anh, là anh cầm gạch đánh vỡ đầu ca ca mình. May mà lúc đó tâm tính tôi chưa thông suốt, vẫn chưa hiểu thế nào là khó chịu, là tổn thương. Cho nên thể xác và tinh thần lúc nào cũng thoải mái, vui vẻ mà lớn lên. Cũng may là lúc đó Vong Xuyên gặp tôi, khiên cho một đứa trẻ sống trong tăm tối như anh một lần nữa tỏa sáng, nếu không, không biết chừng anh đã bị lạc lối rồi.
Nghĩ như thế, tôi vô cùng sầu lo.
Có đôi khi nửa đêm không ngủ được, tôi lật qua lật lại trên giường, Vân Châu hỏi tôi: “Làm sao vậy?”
Tôi không biết phải nói như nào, chỉ phải nói: “Đại khái là chứng lo lắng tiền sản đó mà.”
Vân Châu chắc là biết tâm tư của tôi, cười khẽ, vuốt nhẹ tóc tôi, nói: “Yên tâm đi, có ta ở đây rồi.”
Tuy nhiên, có những đêm, khi tôi đang mơ màng ngủ cảm giác bàn tay lành lạnh của anh đặt vào mắt tôi, thở dài thật khẽ.
Nhưng vào lúc này, không ngờ tôi lại gặp Vân Phi Bạch.
Đã vào tháng chín đầu thu, thời tiết rất đẹp, rất thích hợp ra ngoài vận động. Lúc chạng vạng, Tiểu Đào nói là bầu trời có một ráng đỏ rất lớn, đỏ rực, nhuộm cả nửa bầu trời trông rất đẹp mắt, tôi liền bảo Vân Châu dắt tôi ra ngoài đi dạo.
Vân Châu vén sợi tóc vào tai tôi: “Muốn đi chỗ nào?”
Tôi suy nghĩ một chút, đáp: “Muốn đến miếu Nguyệt lão ở thành đông.”
Vân Châu cười thành tiếng, nói: “Hử? Sao lại muốn đến đó?”
Tôi xoa xoa bụng mình, đáp: “Muốn cầu cho con trai mình có một người vợ.”
Anh yên lặng nửa ngày, suy nghĩ một chút nói: “Thật là một ý kiến hay.”
Đoán chừng có khá nhều nam chưa vợ nữ chưa chồng đến vì tình duyên, không cần nhìn thấy, chỉ cần nghe thôi cũng đã tưởng tượng được bầu không khí náo nhiệt trong miếu Nguyệt lão rồi.
Vừa bước vào cửa, liền nghe được bên trong có giọng nói ngượng ngùng vọng ra ngoài: “Vị cô nương này, ta để ý tới ngươi rất lâu rồi.”
Oa, đây là chàng biểu lộ với nàng đây mà.
Lỗ tai tôi dựng đứng lên. Lại nghe một giọng nói cũng e thẹn xấu hổ: “Thật… thật ra, ta cũng để ý tới công tử rất lâu rồi.”
Oa, giờ đã đổi thành đôi bên cùng có tình rồi.
Biểu hiện của cô gái trẻ đó thật sự là rất ngây thơ, khiến tôi nhớ tới lúc còn là Thủy quỷ bắt đầu hoài xuân và lúc là thiếu nữ hoài xuân tại Dược sư cốc. Vì vậy tôi nghĩ nghĩ một chút, hỏi Vân Châu: “Tiểu ca ca, huynh… huynh bắt đầu thích muội từ lúc nào?”
Vân Châu nghĩ, nghiêm túc đáp: “Muội hỏi là lúc ở Minh giới hay là lúc ở Dược Sư cốc?”
Tôi ngượng ngùng: “Nói từng cái một đi.”
Vân Châu trầm tư: “Thật ra ta còn muốn biết đầu gỗ như muội từ lúc nào thì thích ta?”
Tôi suy nghĩ một chút, ngượng ngùng đáp: “Thật ra, muội thích huynh rất lâu rồi.”
Vân Châu cúi đầu bật cười, ho khan hỏi: “Hả? Là bao lâu?”
Lời thoại sai rồi.
Tôi lay lay cánh tay Vân Châu, nói “Muội nghĩ huynh sẽ nói là, thật ra, ta cũng thích muội từ rất lâu rồi.”
Vân Châu kéo tôi vào lòng ôm chặt lấy, buồn bã nói: “Ta có thể cho rằng nương tử muội đang được chiều quá hóa hư đó nhé?”
Tôi nghiêm nghị gật đầu, đang định trả lời, lại nghe trong đám đông có tiếng giận dữ: “Lão nương là chiều quá hóa hư đấy thì sao? Ta nói cho ngươi Trương mặt rỗ, đêm nay lão nương đuổi ngươi ra thư phòng ngủ, không được ngủ trên giường.”
Vân Châu lảo đảo suýt ngã.
Tôi kinh ngạc.
Chốc lát, lại nghe tiếng kêu ấm ức của Trương mặt rỗ gọi nương tử, vô cùng chua xót lòng người.
Tôi yên lặng, rồi cầm tay Vân Châu, nói: “Huynh xem, chỉ có muội là dịu dàng.”
Vân Châu cũng yên lặng, đáp: “Ta cũng nghĩ vậy.”
Trong miếu Nguyệt lão có cây nhân duyên, trên cây treo những thẻ gỗ được xuyên bằng sợi tơ hồng kết thành một đôi, nghe nói trên tấm thẻ có viết tên hai người, hai người đó sẽ giống như tấm thẻ gỗ, từ này về sau sẽ bị buộc vào nhau, sẽ ở bên nhau rất lâu, rất lâu.
Tôi sờ sờ tấm thẻ gỗ viết xuống tên tôi và tên của Vân Châu, suy nghĩ một chút, lại viết thêm phía dưới tên Vong Xuyên và A Ly, mới cảm thấy hài lòng bảo Vân Châu đem tấm thẻ gỗ treo trên cây.
Vân Châu cười nói: “Chỉ là một