Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gái Già Gả Lần Bảy

Gái Già Gả Lần Bảy

Tác giả: Hoa Minh

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341351

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1351 lượt.

m đó, dưới những ánh đèn dầu mờ mờ, gió tạt qua anh cõng tôi trên lưng chầm chậm bước đi, tôi áp mặt mình vào lưng anh, trái tim hồi hộp, lúc đó tôi rất vui sướng. Tôi còn nhớ cặp mắt kia của anh, cùng với nụ cười nhẹ bên khóe môi.
Chỉ là quay lại đã không được nữa rồi, đã trả hết nợ rồi, thanh toán xong hết rồi.
Yên lặng rất lâu, nghe anh chậm chạp mở miệng: “Muội thương hắn không?”
Hắn, đương nhiên là Vân Châu.
Tôi vô thức nhẹ nhàng xoa nhè nhẹ lên bụng, nở nụ cười rạng rỡ, đang định mở miệng, lại bị anh nhẹ nhàng cắt ngang: “Ta biết rồi.” Lại nghe anh cười khổ: “Thật ra ta vẫn biết câu trả lời, vậy mà vẫn cứ hỏi.”
Anh dừng lại, bước tới vén sợi tóc bên tai tôi, cười chậm rãi nói; “Được, ta đồng ý với muội, từ nay về sau, muội quên ta, ta cũng quên muội, chúng ta quên hết tất cả, A Ly…ta đi.”
Phi Bạch buông tay tôi ra, tiếng bước chân vang lên. Tôi sửng sốt một chút, đi về phía trước, gọi lại anh: “Phi Bạch.”
Đoán chừng anh đang đi thì dừng lại, xoay người, trong giọng nói giần giật: “A Ly?”
Tôi hỏi: “Ngày hôm nay huynh mặc y phục màu gì?”
Anh đáp: “Màu trắng.”
Trong ngực tôi cay cay, nhưng ngoài miệng vẫn cười, nói: “Huynh mặc đồ trắng rất đẹp.”
Tôi vĩnh viễn không bao giờ quên anh trong y phục màu trắng tiêu tan thành mây khói, giống như hàng nghìn cánh hoa trong nháy mắt tan tác. Đó là điều tôi mắc nợ anh.
Phi Bạch nhẹ giọng cười ôn hòa, nói: “A Ly, hãy sống thật tốt với hắn.”
Tôi ừ một tiếng.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng chậm chạp dần xa dần, tôi và anh có một món nợ, đến giờ phút này cuối cùng cũng đã đặt một dấu chấm, tan như mây khói, triệt để cắt đứt.
Tương vong vu giang hồ, các an thiên nhai.
——————–
* Chú thích
Tương vong vu giang hồ, các an thiên nhai: Quên nhau đi, mỗi người yên ổn sống nơi chân trời.
Vế “Tương vong vu giang hồ” được trích trong Trang tử, Thiên vận:
“Tuyền hạc, ngư tương dữ xứ vu lục, tương hu dĩ thấp, tương nhu dĩ mạt, bất nhược tương vong vu giang hồ.”
(Khi suối cạn, cá chen chúc với nhau trong bùn. Ở đó phun nhớt dãi làm ướt nhau, sao bằng ở sông hồ mà quên nhau.)
Điển cố: Chuyện kể rằng có hai con cá bị sa vào vùng nước cạn, để sinh tồn, hai con cá nhỏ dùng miệng hà hơi ấm cho nhau, tình cảnh như thế làm cho người cảm động.
Nhưng sinh tồn như thế không phải là bình thường, thậm chí là tội nghiệp. Đối với hai con cá mà nói, lý tưởng nhất là chúng bơi được ra biển rộng lớn vô tận, mỗi con có nơi thuộc về riêng bản thân chúng. Cuối cùng, bọn chúng quên mất vùng nước cạn kia. Mỗi con ở một phương, sống hạnh phúc, quên đi lẫn nhau, quên đi những ngày sống dựa vào nhau.
Lời bình: Con cá quên được, có khi có thể sống bình yên. Còn nếu như trong hai có một con không quên được thì sao ? Con người đối với tình cảm cũng như thế… “Tương nhu dĩ mạt”, có lúc cần thiết cho sinh tồn, không còn cách nào khác. “Tương nhu dĩ mạt” làm người cảm động nhưng “tương vong vu giang hồ” – quên hết chuyện trước kia cũng là cần thiết.
Có thể lãng quên, có thể bỏ qua cũng là một hạnh phúc.
- Trích Tiên sở -






Tôi mắm môi, vừa quay người lại, đột nhiên bị kéo vào trong lồng ngực quen thuộc, hai tay Vân Châu ôm chặt tôi vào lòng, hơi thở có chút hoảng loạn.
Tôi nghi hoặc hỏi: “Sao vậy?”
Anh không trả lời, chỉ chăm chú ôm tôi, rất lâu sau, mới nới lỏng tay, nhưng vẫn ôm tôi đặt đầu vào hõm vai tôi, một lát sau, mới chậm rãi đáp: “Vừa mới rồi… ta thật sự sợ muội sẽ đi theo hắn.”
Tôi ngẩn người hiểu ra, anh nói hắn chính là Phi Bạch. Nghĩ đến việc anh thấy tôi cùng với Phi Bạch..
Tôi cười: “Muội đang mang con của huynh, sao có thể…”
Phu quân của tôi, anh có đôi môi rất mềm mại, ừ, tôi rất thỏa mãn.
Trong lốc lát bốn bề yên tĩnh, chốc lát sau, một trận ồn ào.
“Không có luân lý, không có luân lý a.” Lại một giọng nói bao hàm sự tang thương.
“Tình chàng ý thiếp, thật khiến người khác ước ao đố kỵ mà.” Là giọng nói của một thiếu nữ. Nghe trong giọng nói này tình xuân bắt đầu nảy mầm, đại khái là hoài xuân rồi.
“Oa oa, hôn nhau, mẫu thân người xem, hai người họ hôn nhau”. Nghiệp chướng, rõ ràng là giọng nói của một đứa trẻ.
Tôi thấy bên tai nóng lên, mặt đỏ bừng, cuống quýt kéo Vân Châu đi.
Vân Châu lật tay nắm lấy tay tôi, cười nói: “Sao vậy, xấu hổ à?”
Tôi lấy tay áo che mặt: “Không, không…”
“Hả?” Anh cúi đầu cười, “Vậy vì sao mặt nương tử lại đỏ thế kia?”
Tôi sờ sờ mặt, suy nghĩ một chút, nói: “Muội nhớ có một câu thành ngữ nói cái gì… a, đúng rồi, nhân diện đào hoa[13'>, ừ, đúng, là nhân diện đào hoa.”
“…”
Vân Châu nói: “Nương tử thật sự là càng lúc càng khiến ta nhìn muội với cặp mắt khác rồi.”
Tôi ngượng ngùng cười: “Thật sự sao?”
“Vô cùng thật.”
“Vậy thì mau về đi, rồi lại hôn muội.”
Vân Châu ôm lấy lưng tôi, có chút ngẫm nghĩ nói: “Thật ra hiện giờ ta có thể.”
“Hiện giờ không được.” Tôi lấy tay áo lên che mặt, “Muội nghĩ hình như trời sắp mưa rồi, chúng ta nhanh trở về kẻo ướt y phục.”
***
Tôi bỗ


Teya Salat