Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341497
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1497 lượt.
g đàu vui chạy ngang qua, hung hăng tách nhóm người trong hàng ngũ xếp hàng, lướt qua ngay sắt sau lưng Tiểu Dĩnh
Ắm Đông Đông lại mang giày cao gót, Tiểu Dĩnh nhất thời không chú ý, bị va đụng loạng choạng lảo đảo ra ngoái 2, 3 bước .
"Cẩn thận chút..." Cánh tay cô trong phút chốc được một người nhẹ nhàng đỡ lấy, giọng điệu rất quen thuộc, có lẽ là do sát gần bên tai, thế nên cho dù hỗn loạn xô bồ tứ phía náo nhiệt ồn ào không dứt, cũng vẫn nghe thấy rõ mồn một.
Âm thanh trơn tru dịu dàng như vậy, giọng điệu cứ như chủ nhân.
Cô thuận thế vững vàng, lúc này mới ngước lên quay sang, thật ra đã nghe ra là anh, nhưng vẫn không thể tránh khỏi có chút sững sờ, mới nó :"Cảm ơn nhiều"
Ngón tay Trần Diệu hơi nắm chặt lại rồi lại buông lỏng ra, chân mày bất giác khe khẽ nhíu lại, nhìn cô trầm giọng nói :"Đừng khách sáo nưh vậy". Giọng điệu anh rất trầm, chính bởi lẽ trong con tim có phần hơi đau xót, hóa ra tiểu a đầu suốt ngày theo đuổi anh miệng cười thật ngọt ngào ấy, có lẽ ngay khoảnh khắc cô xoay người bỏ đi thì đã mất dạng không thấy người đâu nữa rồi. thê nhưng anh vẫn ôm một hy vọng và ảo tưởng, rõ ràng biết là rất ấu trĩ, thế nhưng vẫn không muốn tin rằng anh đã vĩnh viễn mất cô như vậy.
Mãi cho đến tận ban nãy.
Xe taxi đi xa dần, rồi quẹo vào góc cua ở con đường phía trước, hai chiếc đèn sau xe cuối cùng cũng mờ khuất dần.
Trần Diệu quay về chỗ ngồi, lơ đãng đóng đóng mở mở cái nắp điện thoại, tiếng kêu tách tách đơn điệu nhanh chóng hào vào âm thanh huyên náo.
Cũng không biết là làm như thế trong bao lâu anh mới sực nhớ ra có người ngồi đối diện mình, vì thế xoay chuyển nhìn, thần sắc dịu dàng mỉm cười :"Xin lỗi em"
Thường Lệ Na hai tay bất giác nắm lấy chiếc ly giấy, thong thả hớp ngụm coca, cơ hồ không mấy để tâm đến biểu cảm thất thần của anh lúc nãy, chỉ nhìn chằm chằm anh bằng đôi mắt trầm lặng một lúc lâu, sau đó mới hỏi :"Người vừa rồi là Tiểu Dĩnh à?"
Trần Diệu bất giác ngẩn người :"Sao em biết?"
Lúc đó hai người đi dạo chầm chậm trong khuôn viên trường dưới ánh tắng trắng sáng, bốn bề không người chỉ có bóng cây khẽ lay động nhè nhẹ trên mặt đất xám trắng.
Cô kéo tay anh đầy trìu mến, nửa người như tựa vào cả người anh, vừa đung đưa người vừa nhẹ giọng nói :"Ngộ nhớ thật sự không đi được, vậy thì ở lại cùng em cũng tốt mà."
Rõ ràng biết là để an ủi anh, thế nhưng trong khoảnh khắc đó, Trần Diệu không nhịn được mặt mày sa sầm lại :"Không thể có ngộ nhỡ ở đây được, vôcn dĩ không có giả thiết này, anh đã chuẩn bị cho việc đi du học từ rất lâu rồi, em không phải là không biết, làm sao có thể từ bỏ như vậy được chứ? Bất luận thế nào anh cũng phải đi". Bởi lẽ tâm trạng anh không được tốt vì thế ngay cả giọng điệu cũng cứng nhắc lãnh đạm như thế.
Giọng nói hạ thấp xuống, nép vào người bân cạnh ngẩn ngơ cả người.
Đó là lần đầu tiên anh nói với Tiểu Dĩnh giọng điệu như vậy, thật ra nói xong anh lại thấy hối hận, thế là vội vàng nhìn sắc mặt của cô, một khuôn mặt sáng trong vầng vặc như ánh trăng, lại phảng phất chút nhợt nhạt mờ ảo hư vô.
"..Anh xin lối". Anh thở dài nặng nề, ngẫu nhiên túm lấy vài cọng tóc mai trước trán, đột ngột cảm thấy choáng ngợp :"Gần đây anh mệt quá, để anh đưa em về trước"
Thật sự là rất mệt mỏi, bậc trưởng bối trong ành không ngừng gấy áp lực cho anh, càng lấc đầu than ngắn thở dài về thành tích học tập lần này của anh. Tuy thế chu yêu chũng là chính, tự mình gây áp lực cho bản thân mình. Ngôi trường tiếng tăm từ nhỏ đến lớn dường như chỉ cách vào bước chân, vậy mà không cách gì liền một mạch có thể tiến thẳng vào cánh cửa trường rộng lớn đó.
Từ nhỏ đến lớn ,anh luôn là học sinh đứng đầu, ngay cả vào đại học cũng đều dựa vào thành tích xuất sắc mà được bảo lưu kết quả tuyển thẳng vào chuyên ngành tốt nhất của học viện hàng đầu tiên toàn quốc.
Và lần thi cử này, lại xem là một thất bại ê chề trong đời người
Anh nưh tướng quân bại trận, phía sau là những công danh hiển hách, thê nhưng những thứ đó lúc này đây chỉ là vô nghĩa. Bởi vì tất cả đều bắt đầu lại từ đầu, xuất phát từ con số không, thậm chí càng phải khắc phục bóng dáng của sự thất bại phía trước, dẫm lên áp lực cực đại để tìm kiếm ánh sáng soi đường phía trước.
Trên bước đường này, không ai đi cùng anh, Tiểu Dĩnh cũng chảng thể tháp tùng anh, thậm chí ngược lại còn xem anh như điểm tựa của mình.
Kết quả là Thường Lệ Na xuất hiện kịp thời.
Tư duy nhạy bén rõ ràng, lại có tài ăn nói, tính cách thì độc lập mạnh mẽ phóng khoáng. Cô ấy xuất hiện trong cuộc sống nặng nề đầy áp lực của anh với tư cách một chiến hữu điềm đạm đáng tin cậy, rất có lý tưởng cùng kề vai sát cánh chiến đấu, lại khiến anh cảm nhận được sự thân thiện và thoải mái từ tận đáy lòng.
Nhìn thấy Trần Diệu như thất thần, Thường Lệ Na gõ gõ vào bàn, nói :"Em phải đi đây, còn anh?"
"Được thôi" anh cũng đứng dậy đi theo cô.
Ra đến trước cửa, Thường Lệ Na mới cười và nói :"Đã là mối tình cũ của anh rồi mà nah nhiều lầ