Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1496 lượt.
đắp lỗi lầm thế nào đây?" anh hỏi như không hỏi, bởi lẽ ở quá gần kề, dưới đáy mắt sâu thăm thẳm khác thường ấy, cơ hồ có lẽ cuốn cả người khác vào bên trong.
Cô né tránh không được, trong lòng đột ngột rung động nhè nhẹ như dây đàn, đành cười ngượng nói :"Anh say đến mức hồ đồ rồi ư? Làm sao bù đắp được cơ chứ..." lời nói vẫn chưa dứt, làn môi ấm áp của anh đã dừng trên môi cô.
Cô mở to mắt, tất cả mọi thứ diễn ra quá nhanh, chưa kịp vùng thoát hay né tránh, anh đã rời khỏi cô. chỉ một nụ hôn hời hợt thoáng qua.
Anh vẫn nhướn nhướn mày :"Anh rất tỉnh táo"
Cô mím môi trong vô thưc, tựa hồ như vẫn còn đang sững sờ, thật ra cô nếm trải khá rõ mùi men rượu thoang thoảng còn sót lại trước mặt.
Chưa được sự đồng ý của cô, anh đã đột nhiên hôn cô như vậy, hơn nữa đến tận lúc này vẫn chưa buông tay cô ra, nhưng dường như cũng không còn sợ cô tức giận, chỉ mỉm cười khinh suất, ngay cả trong ánh mắt cũng phảng phất một ánh cười mơ hồ khó đoán.
Còn trên thực tế, cô cũng không cảm thấy phẫn nộ, mà chỉ cảm thấy lạ, lạ vfi tại sao mình không phẫn uất chứ.
Tái xế phía trước cực kì kiên nhẫn, xe đã đợi dưới lầu một lúc rồi, người trong xe vẫn chưa có ý định bước xuống, thế nhưng anh ta cũng không vồn vã gì, thậm chí một chút động tĩnh cũng không có. Cũng có bởi lẽ cách nhau tấm vách ngăn, dường như trong xe chỉ còn sót lại anh và cô.
Chỉ anh và cô.
Cuổi cùng Tiểu Dĩnh thở dốc khẽ thả lỏng khóe miệng, như thể đang nghiên cứu người ngồi đối diện đó hồi lâu, vẻ mặt cứng rắn hỏi :"anh đã dụ dỗ được bao nhiêu cô gái bằng chiêu này rồi?"
Cô cứ ngỡ cuối cùng mình công kích anh, nào ngờ Diệp Hạo Ninh lại nhắm mắt tựa người về sau, giọng điệu nhẹ nhàng chậm chạp nói "để anh nghĩ xem" hoàm toàn không chột dạ hay có dáng vẻ gì lúng túng cả.
Con người này đạo hạnh quá cao, bản thân cô làm sao là đối thủ của anh được chứ? Cô dường như cũng nhận thức được sự thật, không khỏi thẹn quá hóa giận nói :"Diệp Hạo Ninh bỏ tay em ra"
"Vì sao?"
"Chẳng vì sao cả"
"Lẽ nào em đang ăn giấm a?" (chú thích:ăn giấm có nghĩa là ghen)
Cô rên hừ hừ :"Dấm có mùi vị gì chứ? Chưa từng nếm qua"
Anh cúi đầu cười rộ lên, vẫn nhắm mắt, nói khích lệ :"Quá tốt, cứ tiếp tục giữ vững như thế nhé"
Cô mặc kệ anh, bàn tay vẫn bị anh nắm lấy, kì thực đã không dùng sức nữa, mà cuối cùng cũng không vùng ra nữa.
Sau này đi bệnh viện kiểm tra, mới biết Diệp Hạo Ninh sau lần xuất huyết dạ dày đó, thì bị sốt nhẹ, cuối cùng không tránh khỏi phải ở lại viện truyền nước biển.
Anh ngồi xuống ghế nói :"thật trùng hợp". bất chợt nói ra một câu, Tiểu Dĩnh nghe xong liền hiểu vẫn đề ngay, cô như thể có chút hoảng hốt, ánh đèn lay lắt trong bệnh viện hồi lâu, một hồi lâu sau mới cười cười :"Hình như có sự luân hồi đấy"
Đúng thế, quá trùng hợp, trước đây cũng bệnh viện này mà cô cũng Diệp Hạo Ninh chính thức đi lại với nhau, vậy mà giờ đây chính tại nơi này cô lại cùng anh mở ra một mỗi quan hệ mới.
Thật ra còn cuộc sống của cô nữa, dường như cuối cùng cũng rũ bỏ được quá khứ.
Sau này Hứa Nhất Tâm có lần xưng hô coi Diệp Hạo Ninh là siêu nhân, rất sủng bái anh.
Tiểu Dĩnh hỏi :"Tại sao lại là siêu nhân?"
"Mạnh mẽ, lấy bệnh chòng ghẹo cậu, cuối cùng cũng cưa được cậu. dạng đàn ông này quả là quá mạnh mẽ"
Cô phản bác :"Có lẽ anh ấy vốn có kinh nghiêmh phong phú đấy"
"Cậu hỏi rồi à?"
"Chưa hỏi". cô buông một câu nói dối, nhưng rồi về sau thật sự không có ý định hỏi câu hỏi ngớ ngẩn này nữa, để khỏi phải bị thái độ của thật thật giả giả của Diệp Hạo Ninh làm cho chết sặc.
Kì thực, tiến đến bước đường này, cô vốn dĩ không suy nghĩ đến chuyện đúng sai, chỉ nghĩ rằng, cứ hướng về phía trước, chỉ có không ngừng tiến về phía trước mới có thể thật sự khiến hồi ức vốn đã khắc cốt ghi tâm ngày càng lùi xa dần.
Những dấu ấn hồi ức sâu đậm nhạt nhòa năm xưa, cô hoàn toàn không muốn chạm vào, cũng như Trần Diệu, cô cũng không muốn chạm vào nữa, nếu đã như vậy, vậy thì cứ để mọi thứ lần lượt rời xa khỏi cô đi.
Cũng đến một ngày, mọi thứ rời khỏi cô đủ xa, tận đáy lòng cũng không còn thấy đau nữa.
Sự xuất hiện kịp thời như vậy của Diệp Hạo Ninh, kịp thời trở thành người dẫn dắt cô tiến về phái trước, giống như một sự cữu rỗi, để cô nhìn thấy con đường và tia hi vọng.
Kì thực cả đoạn đường cả hai người hầu như không nói chuyện, cô thì tại vì buồn ngủ, còn Diệp Hạo Ninh thì chuyên tâm lái xe.
Để tay trên tay nắm mở cửa xe, mới nghe thấy anh đột nhiên nói :"Em tính làm việc ở đây mãi à?"
"Cái gì?"
Diệp Hạo Ninh xoay mặt sang nhìn cô :"Bay trên không trung cũng mệt mỏi lắm, hay là từ tuần sau đổi sang em thử xem"
"hả?" cô giả vờ không hiểu, cười híp mắt :"Sao lại đổi sang em? Em đâu có làm việc ở thành phố C". Nói rồi mở cửa xe, nhưng sau đó bị đột ngột kéo lại.
Anh dở khóc dở cười, khẽ kêu "xí" một tiếng :"Quỷ sứ hẹp hòi"
Đáp lại lời anh là tiếng sập mạnh cánh cửa.
Lên lầu, Tiểu Dĩnh mới lôi điện thoại ra, suy nghĩ rồi gửi