Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343054

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3054 lượt.

hiều quá, mau đi đánh bài của cậu đi.”
“Được rồi, tớ đi đánh bài đây, cậu cứ từ từ cua gái nhé. Mà tớ bảo, tớ có thời gian vẫn còn muốn trêu hoa ghẹo cỏ, cậu đừng có mà bứt sạch hoa cỏ của tớ đấy! Nhớ chừa chút hoa thơm cho tớ.”
Cúp điện thoại xong, anh nhìn cô bé thử dò hỏi: “Thế nào? Bây giờ có thể đi cùng tôi chưa?”
Cô cất lời có phần do dự: “Vậy… nếu anh không phiền, có thể chờ thêm chút không, tôi muốn… tôi muốn bảo bạn tôi cầm tiền đi trước.”
Anh kinh ngạc nhướng mày, chỉ vì thực sự không ngờ cô sẽ lo lắng đến mức này, tiền đã cầm rồi mà vẫn cảm giác không an toàn, còn muốn nhờ bạn cầm tiền đi trước. Nhưng anh không còn cách nào khác, chỉ có thể gật đầu: “Được.”
Cô bé chạy ra ngoài sảnh lớn mượn điện thoại gọi cho bạn, khoảng chừng hai mươi phút sau, bạn của cô đến. Đó là một cô gái trẻ ngoài hai mươi, ăn mặc rất diễm lệ, trang điểm cũng rất đậm, mang theo vài phần hương vị phong trần rõ rệt. Cô ta không đến gần mà đứng cách đó không xa nói chuyện với cô gái áo trắng, hai người vừa nói chuyện, tầm mắt vừa không ngừng ngóng về phía anh.
Nói chuyện chừng mười phút, cô gái mặc váy trắng thu lại ánh mắt trở về bên cạnh anh với vẻ phục tùng, nhỏ nhẹ nói: “Tiên sinh, chúng ta có thể thuê phòng ở đây không? Tôi không muốn đi nơi khác.”
Anh không có gì phản đối ý kiến này, đến quầy tiếp tân đặt một phòng rồi dẫn cô gái lên lầu. Khi bước vào phòng, cô hơi co rúm người lại, đôi mắt tràn ngập nỗi thấp thỏm lo âu, hai tay vặn chặt lấy nhau, móng tay hơi hơi trắng đi. Sau khi vào phòng, vẻ thấp thỏm bất an trong mắt cô càng tăng chứ không giảm, nhất là khi nhìn qua cửa phòng xép bên trong trông thấy chiếc giường ngủ kia, cô sợ hãi lui lại một bước, hàm răng trắng như tuyết cắn lên môi dưới tạo thành một hàng dấu răng thật sâu.
Nhìn bộ dạng này của cô, anh không muốn dọa cô thêm nữa, bèn kiếm chuyện nói hòng phân tán sự chú ý của cô: “Cô đói bụng không? Tôi gọi gì đó đến ăn. Cô muốn ăn gì?”
Cô không nói không rằng, lắc đầu rồi lại gật đầu, rõ ràng là đã hoảng sợ đến mức rối loạn. Anh bèn tự mình đánh điện gọi đồ ăn, bảo nhà hàng cơm Tây đem đến hai phần cơm kiểu Tây cùng một chai rượu vang.
Có thể nhận ra cô là lần đầu tiên ăn cơm Tây, dùng dao nĩa không quen, vụng về cắt thịt bò, ăn từng miếng từng miếng nhỏ, rượu căn bản không hề nhấp môi: “Tôi… không biết uống rượu.”
Anh cũng không miễn cưỡng, tự mình rót một ly thong thả uống: “Sương Sương, tại sao cô muốn làm việc này?”
Giọng điệu hỏi chuyện của anh đã cố hết sức tỏ ra bình thản tự nhiên, nhưng cô nghe thấy vẫn cả kinh, dao nĩa trong tay trượt một cái, nguyên miếng thịt bò tươi ngon bay ra khỏi đĩa, ngay cả nước sốt cũng bắn lên ngực áo sơ-mi trắng của anh, làm dây bẩn một vùng. Cô vội vàng đưa tay lên lau: “Xin lỗi anh.”
Bàn tay nhỏ nhắn kia vừa khẽ chạm vào ngực áo anh, liền nhanh chóng rụt về. Tháng tám giữa hè, quần áo mỏng manh, cách một lớp áo sơ-mi mỏng, tay cô dường như chạm trực tiếp lên ngực anh. Cô hiển nhiên không quen với kiểu tiếp xúc thân mật này, cho nên lập tức thu tay, chỉ đỏ mặt không ngừng xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi.”
Sự ngây ngô và bảo thủ của cô khiến lòng anh chợt rung động, cô gái như thế này đi làm tiền, nhất định là bị bức đến đường cùng chăng? Trái tim không tự chủ được mà mềm đi, anh nói bằng giọng ôn hòa: “Không sao, tôi đi chùi qua là xong ấy mà.”
Buồng vệ sinh đặt trong phòng ngủ, anh rời phòng khách đi vào phòng ngủ. Bởi trước đó đã uống suốt nên khi vào buồng vệ sinh anh trước hết đóng cửa “xả nước” giải tỏa một lát, rồi mới cầm khăn mặt chấm nước lau vết bẩn trên ngực áo.
Lau sơ vết bẩn cho sạch xong anh quay về phòng khách, nhưng nghênh đón anh lại là một mảnh trống trải vắng hoe, cô gái mặc váy trắng đã biến mất không thấy tăm hơi tựa như mỹ nữ do yêu hoa quỷ cây biến hóa ra trong truyện Liêu Trai. Sau phút giật mình, anh bất giác quay đầu nhìn cửa phòng, cửa phòng để ngõ, trông như một dấu chấm than cực lớn…






Đêm đã khuya lắm, Bạch Lộ vẫn chậm chạp chưa ngủ được. Men rượu vẫn thiêu đốt trong cơ thể, suy nghĩ hỗn loạn, cô gần như cả đêm không ngủ. Cứ mãi ôm gối ngồi bên cửa sổ, cằm dưới thon thon đặt trên đầu gối, đôi mắt nhìn đăm đắm thật lâu vào mảnh trăng non nho nhỏ giữa bầu trời đêm đen nhánh.
Trăng non như lưỡi liềm, một vành trắng xám không hề có độ ấm, lạnh lùng treo lơ lửng ngoài khung cửa. Ánh trăng trong veo lạnh buốt rơi vào đồng tử của cô, phảng phất như có cảm giác đau nhói, nước mắt óng ánh dâng lên từng chút trong mắt.
Năm năm trước, tại khách sạn Hilton, khi Bạch Lộ bạo gan thu hết dũng khí đi về phía người khách nam trẻ tuổi ngồi gần bên, căn bản không nghĩ sẽ thành công. Cô bất quá cũng chỉ muốn thử xem, thử một lần thành bại hay không đều không quan trọng, giống như lời Juliet nói là luyện gan cho quen.
Nhưng ngoài dự kiến của cô là, một lần thử vụng về sợ sệt đó không ngờ lại vô cùng thuận lợi mà thành công.
Thoạt đầu người khách nam trẻ tuổi kia tỏ vẻ rất thờ ơ, nhưng dần dà d