Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341742

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1742 lượt.

” Lâm Tuyển tiến lên một bước, cầm chiếc khăn mình đã dùng qua thay Ôn Nhung nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên trán, “Chú thương cháu mà.”
Ôn Nhung phủi đống da gà xuống đầy đất, liên tiếp lùi về phía sau: “Chú à, rốt cuộc chú muốn thế nào?”
“Hẹn hò? Hoặc là đính hôn?”
Ôn Nhung trợn to hai mắt, mất đi ngôn ngữ trong chốc lát, sau đó hàm súc nói: “Anh xác định anh không có bệnh?”
Lâm Tuyển lên tiếng cười khẽ, đi qua tựa lưng vào máy chạy bộ, như không có gì xảy ra nói: “Nhung Nhung, em biết tình huống bây giờ của nhà em không phải gay go bình thường chứ?”
Ôn Nhung khẽ nghiêm nghị, gật đầu một cái: “Thì sao?”
“Chỉ cần em và tôi đính hôn, nhà họ Lâm sẽ ra mặt giúp nhà em chấn hưng gia nghiệp.”
Trên đời này không có bữa cơm nào miễn phí, Ôn Nhung ghi nhớ lời Như Bích dạy bảo, nhất định phải đọ sức đến cùng với ông chú này, nhưng mà loại nhiệm vụ yêu cầu cao độ này thực làm khó cho cô. Mỗi lần Lâm Tuyển xuất hiện trước mặt cô, cô đều cảm thấy rất cáu, rất nóng, rất bất an, năng lực chịu đựng của Ôn Nhung cũng không tệ, nội tâm mặc dù không thể sánh với tiểu Cường, nhưng cũng vô đối, nhưng cứ mỗi khi đối mặt với nụ cười dịu dàng quỷ quái, ánh mắt thâm tàng bất lộ còn có suy tính có gõ bễ đầu cũng nghĩ không ra kia của Lâm đại thúc, cô ý thức sâu sắc được anh ta ăn nhiều hơn cô 13 năm cơm gạo cũng không phải ăn không.
Ôn Nhung tự nhận đạo hạnh không đủ cao, dứt khoát trực tiếp nói: “Tại sao lại là tôi?” Cô lập tức bổ sung luôn một câu, “Anh không phải muốn trâu già gặm cỏ non, thật sự thích tôi đấy chứ?”
Rất lâu sau này Ôn Nhung nhớ lại câu hỏi ngày đó của mình, cảm thán đúng là lúc ngu ngốc thì cái gì cũng dám nói, cũng không cảm thấy mặt dày, cũng chẳng thấy ngượng ngùng tẹo nào.
Lúc Lâm Tuyển chuyên chú với người khác, luôn dễ dàng khiến cho người ta cảm thấy ảo giác là anh ta rất hòa nhã, thế nhưng cặp mắt hoa đào không có lúc nào là không che giấu sự lạnh lùng, thiếu nhiệt độ.
Ôn Nhung không biết là do ảo giác hay là nhìn nhầm, lúc Lâm Tuyển nhìn cô, đáy mắt tựa hồ như có dính một chút ấm áp, anh ta nói: “Đúng là tôi thích nữ sinh đơn thuần. Cô giáo Ôn vừa vặn như vậy.”
Ôn Nhung ngẩn người, nhưng lập tức phản ứng kịp, nhận ra người ta đây là đang nhạo báng cô, vậy nên cô đáp lại: “Làm sao bây giờ, tôi lại không thích mấy ông chú bụng đen.”
“Bụng đen?” Lâm Tuyển rất tự nhiên hỏi ngược một câu.
Ôn Nhung cho rằng anh ta đang cố ý pha trò, đang muốn nói anh ta bụng đen, nhưng cẩn thận nhìn lại, trên mặt Lâm Tuyển quả nhiên có hơi nghi hoặc, Ôn Nhung không nhịn được phì một tiếng bật cười, vẻ mặt Lâm Tuyển thì vẫn mù mịt. Thấy ông chú bụng đen lộ ra nét mặt ngu ngốc khó có thể tưởng tượng được như vây… Ôn Nhung rất là xấu xa thích thú cảm thấy dáng vẻ này của anh ta thật là đáng yêu nha, nếu anh ta đã không biết, Ôn Nhung quyết định vẫn là đừng để cho anh ta biết thì tốt hơn, nhưng mà ai ngờ Lâm Giám Phi vẫn đứng bên cạnh giả bộ làm cảnh đột nhiên sống lại, nói nhỏ bên tai Lâm Tuyển một câu: “Bụng đen chính là.. Phúc hắc, phúc hắc chính là rất lưu hành bây giờ trong….”
“Hình mẫu nam rất lưu hành trong tiểu thuyết!” Ôn Nhung vội vàng cướp lời, ngay sau đó liếc Lâm Giám Phi một cái, Lâm Giám Phi cười cười với cô, lại lùi về phía sau làm cảnh.
Đôi mắt hoa đào của Lâm Tuyển mang theo nụ cười nhàn nhạt, nhìn không ra tâm trạng, anh ta chẳng qua chỉ “À” một tiếng, chẳng hiểu tại sao Ôn Nhung lại có cảm giác trái tim như bị treo ngược lên rõ cao, cũng may hình như anh ta cũng định bỏ qua cho đề tài này.
Lâm Tuyển chợt đứng thẳng người, vô cùng hiếm hoi lộ ra vẻ mặt có mấy phần nghiêm túc: “Cô giáo Ôn, tôi cảm thấy tôi đã cho em thời gian rất dài rồi, tôi nghĩ sẽ không chờ đợi thêm nữa, sự kiên nhẫn của tôi cũng sắp đến giới hạn cuối cùng rồi. Cho nên, dù sao kết quả kiểu gì cũng giống nhau, không bằng em hãy sớm làm quen một chút, chúng ta có thể chính thức bắt đầu.”
“…” Ôn Nhung ngây ngươi hai giây, hai giây này cô đang suy nghĩ xem anh ta chờ cái gì? Bắt đầu cái gì chứ?
Ôn Tiểu Nhung từ nhỏ đến lớn đều chẳng khác nào con trai, chơi là thể dục, thế là cắt tóc ngắn, thần kinh tương đối góc cạnh, mọi việc đều tùy tùy tiện tiện, tâm tư tương đối đơn giản, trọng yếu nhất là cô chưa từng nói chuyện yêu đương chính thức lần nào. Nhưng chưa ăn thịt heo thì cũng đã gặp heo chạy, nói gì thì nói trong phim rồi tiểu thuyết, bạn bè bên cạnh cũng có nhiều đôi yêu nhau, nhưng chưa thấy bắt đầu kiểu này bao giờ…
Lâm Tuyển thấy cô chậm chạp không nói lời nào, toàn là ngẩn người, cười cười, hỏi: “Cô giáo Ôn, em đang nghĩ cái gì vậy?”
“…” Ôn Nhung há miệng, nuốt xuống một ngụm nước miếng, nói, “Tôi không làm mẹ kế.”
Lâm Tuyển rất xem thường, nhẹ nhàng nói: “Vấn đề này có thể giải quyết.”
Ôn Nhung không có hỏi vấn đề này giải quyết thế nào, cô nói tiếp: “Tôi nói rồi, tôi đã có người trong lòng.”
“Tôi không cảm thấy mình kém hơn bất cứ người đàn ông nào.”
“….”
“Tôi không thích đàn ông lớn tuổi….” Câu này thật ra đúng là hơi bị ác, Ôn Tiểu Nhung hiền lành lúc nói ra nh