Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341739

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1739 lượt.

ững lời này cẩn thận chú ý sắc mặt Lâm Tuyển, chỉ sợ anh ta đột nhiên biến sắc thành yêu hồ nhe răng toác miệng với cô, nếu mà anh ta bộc phát, cô nên dùng một cú ném qua vai trước, hay là đá xoáy đây?
Nhưng mà ánh mắt Lâm Tuyển cũng chẳng chớp lấy một cái, anh ta nhàn nhạt nói: “Tình yêu thì không kể tuổi tác.”
Tình yêu? Bọn họ lúc nào thì thăng cấp đến mức độ cao như vậy!
“…” Ôn Nhung siết nắm tay, trong lòng đấu tranh một trần, bất cứ giá nào, cô không biết sợ, mặt dày nói: “Tôi muốn tìm xử nam!”
Hắc hắc, Ôn Nhung đắc ý nghĩ, anh nhiều tình nhân như vậy, rồi nhân tình, rồi bạn gái, dám nói mình là “xử” không? Chẳng lẽ Lâm Tử Hào là do một mình mẹ nhóc đó sinh ra? Anh ta dám nói mình là “xử”, cô đây sẽ mãnh liệt khinh bỉ anh ta tâm lý sinh lý đều không khỏe mạnh!
Lâm Tuyển quả nhiên sửng sốt, Lâm Giám Phi đứng đằng sau anh ta đầu tiên là sửng sốt theo ông chủ nhà mình, sau đó không nhịn được phụt một tiếng cười ra, Ôn đại tiểu thư này quả nhiên thú vị, ở trước mặt cô này anh ta cũng phải gục ngã.
Lâm Tuyển nhàn nhạt liếc Lâm Giám Phi một cái, thành công đem nụ cười của anh ta bóp chết xong, quay đầu lại nhìn Ôn Nhung “vô liêm sỉ” nói: “Em còn nhỏ, bây giờ có thể không hiểu được, nhưng mà tôi bảo đảm tuyệt đối có thể cho em tính phúc.”






Ôn Tiểu Nhung là một tờ giấy trắng như tuyết, đừng nói bên trên có một vết nhơ, ngay cả một dấu tay cũng không có, phản ứng đầu tiên nhảy ra chính là: “Nhưng mà chú à, chuyện hạnh phúc không phải chuyện chú có thể nói là được.”
Chuẩn, tính phúc* không phải có thể nói là được. Lâm Giám Phi nhẫn ơi là nhẫn, nhẫn đến cơ mặt co rút, nếu như không phải bận tâm đến chuyện sau khi trở về sẽ mất mạng, anh ta thật muốn nằm lăm ra đất mà cười điên cuồng!
*chữ hạnh và chứ tính đồng âm thưa các ban, Nhung Nhung nhà chúng ta đã hiểu nhầm.
Lâm Tuyển không hổ là lão hồ lỳ, sớm đã luyện thành một thân kim cương bất hoại, vẻ mặt không chút tan vỡ, ngược lại còn buồn cười cười một tiếng: ‘Em đây là đang nghi ngờ năng lực của tôi?”
Ôn Nhung vuốt tay, lắc đầu một cái: “Tôi là vô phúc tiêu thụ năng lực của anh.”
“…Không phải…phải … ách, không phải…” Ôn Nhung vẫn rối rắm mãi, suy nghĩ một chút thấy đã bất chấp tất cả rồi, bây giờ cũng chẳng có gì mà che giấu, “Tôi quả thật sợ anh, được rồi chứ? Anh bỏ qua cho tôi đi.”
Lâm Tuyển cảm thấy bộ dáng trên mặt thì sắp phát điên mà vẫn phải đấu tranh kiềm chế của Ôn Nhung đặc biệt thú vị, hắn cười đến ôn ôn nhu nhu, giống như là anh cả dỗ dành em gái: “Nhung Nhung, em nói như vậy làm tôi rất thương tâm, em xem thái độ của em với tôi, nào có ai dám nói chuyện với tôi giống như em chứ. Tôi biết em đối với tôi trong lòng còn có khúc mắc, nhưng tôi đến cùng là hạng người gì, em chưa chung sống với tôi tử tế, không thể dễ dàng khẳng định được.”
Lâm Tuyển giết người vô hình, có một loại công lực dùng ôn nhu để bức chết người vô địch, Ôn Nhung sợ nhất chính là cái loại này của Lâm Tuyển, chém không đứt, nói không thông, cứng mềm đều không ăn.
Ôn Nhung nói: “Chuyện trong nhà Dương Tiểu Vũ là do anh làm.”
Chất lượng bộ da mặt anh tuấn kia của Lâm Tuyển quá cứng rắn, hắn mặt không đổi sắc nói: “Đúng.”
Đầu óc Ôn Nhung đột nhiên vận hành, lại hỏi: “Những cửa hàng bị kiểm tra và niêm phong kia, cũng là do anh?”
“Phải.”
“Tại sao?”
“Bọn họ không xứng để xuất hiện ở nơi Tử Hào đi học.”
Ôn Nhung khẽ biến sắc, suy đoán là một chuyện, nhận được chứng thực lại là một chuyện khác, diễn xuất của Lâm Tuyển vẫn khiến cho người ta thấy phong cách rất ưu nhã, khuôn mặt của anh ta là bộ mặt của chính nhân quân tử, nụ cười của anh ta là nụ cười tao nhã lịch sự, giọng nói của anh ta là giọng nói khiêm tốn nho nhã, muốn đem anh ta cùng với những thứ âm mưu xảo trá xấu xa kia, thậm chí là gắn liền với tàn nhẫn, thật sự rất khó.
Lâm Tuyển xem thường nói: “Trên thương trường chuyện đấu đá lẫn nhau là vô số, cha em cũng là một nhân tài kiệt xuất, đâu cần phải kinh ngạc như vậy.”
Ôn Nhung hóa ngây ngô: “Nhưng mà, Tiểu Vũ chẳng qua chỉ là trẻ con nói bậy, nói Tử Hào mấy câu…”
“Hừ,” Lâm Tuyển khẽ cười nói, “Đây là cái giá phải trả cho việc bọn họ không gia giáo cho tốt.”
Ôn Nhung theo bản năng đè ngực, tiểu nhân, đây chính là chân chính tiểu nhân! Vấn đề gia giáo, nếu như gia giáo có vấn đề sẽ phải trả giá thật lớn, Lâm Tuyển hắn sớm đã bị Thiên Lôi đánh, bị nhét trở lại bụng mẹ chế tạo lại.
Đối với một số người mà nói, tính toán đã trở thành một loại bản tính, dung nhập vào cốt nhục, tập mãi thành thói quen.
Đối với Lâm Tuyển mà nói, quy luật vận hành của thế giới này rất đơn giản, người đụng đến hắn nhất địch phải chết, thuận hắn thì sống, chống hắn thì chết, hắn không phụ người, người cũng đừng mong phụ hắn.
Sau này, Ôn Nhung mới chân chân thực thực cảm thấy được sự đáng sợ cùng lãnh khốc của người đàn ông này.
Nhưng bây giờ, Ôn Tiểu Nhung vẫn mang theo vài phần thiên tính của một cô nữ sinh, cất giữ phẩm chất sống trong tháp ngà không