Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341750

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1750 lượt.

ngài nói sao?”
Người đứng đầu trường tiểu học Tần Thái sắc mặt khó coi: “Cha của Dương Tiểu Vũ đã đến trường, nói nếu như không phải giáo viên tự ý rời bỏ vị trí công tác, Dương Tiểu Vũ và Lâm Tử Hào sẽ không tranh chấp, xảy ra chuyện lớn như vậy, anh ta yêu cầu nhà trường nhất định phải xử lý rõ ràng. Tôi cùng với phó hiệu trưởng đã thảo luận qua, cho rằng cô cần phải gánh vác trách nhiệm này. Chuyện này đã tạo thành ảnh hưởng xấu đến danh dự của trường học, chúng tôi không thể để cho tình hình tiếp tục phát triển.”
Ôn Nhung lúc này muốn giải thích, lại có người gõ cửa phòng hiệu trưởng, cha của Dương Tiểu Vũ vẻ mặt tức giận đi vào, thấy Ôn Nhung ở bên trong, đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó, nhướn mày, hai mắt trừng từng, hồng hộc vọt tới trước mặt Ôn Nhung: “Cô làm giáo viên cái kiểu gì vậy, ngay cả trẻ con cũng không trông được, chuyện quan trọng như đi du xuân, cô lại dám tự mình chạy đi mua đồ ăn, cô có đói chết thì cũng phải đứng đấy mà trông học sinh chứ, cô xứng đáng làm giáo viên sao?!” Anh ta lại quay đầu gào lên với hiệu trưởng, “Chúng tôi trả tiền học phí cao nhất toàn thành phố này, hiệu trưởng ông xem ông mời loại giáo viên kiểu gì đây, nếu như ông không xử lý cho rõ ràng cho tôi, tôi tuyệt đối không bỏ qua đâu.”
Ôn Nhung trợn mắt há mồm, trong ấn tượng của cô, cha của Dương Tiểu Vũ là người cũng có chút tư cách văn hóa, lúc nào đã biến thành bệnh nhân tâm thần phát rồ rồi. Phải, cô chạy đi mua dồi nướng là cô không đúng, nhưng rõ ràng cô đã dặn tất cả học sinh trong lớp, không được tự tiện rời khỏi bãi cỏ nơi ăn cơm, chuyện này là tự Dương Tiểu Vũ náo loạn, phụ huynh của người bị hại như Lâm Tử Hào còn chưa ra mặt nói chuyện, anh ta đã kích động đến mức nhìn như hận không thể giết cô là sao?
Cổ quái hơn là hiệu trưởng không hề truy cứu sai lầm của Dương Tiểu Vũ, theo lý thuyết thì đây là lỗi nặng phải bị ghi vào học bạ.
Ôn Nhung đứng trong phòng làm việc của hiệu trưởng, bị buộc phải đón nhận một giờ hành hạ tinh thần, càng khến người ta kinh khủng chính là, chỉ truy cứu chuyện này thôi thì Ôn Nhung cũng cho qua, cô quả thực chưa làm tốt, nhưng cha của Dương Tiểu Vũ kia lại còn mở cái cặp môi dầy văng nước miếng tứ tung, bừa bãi nói ra một đống những chuyện thất trách vớ vẩn giả dối, chụp hết lên đầu Ôn Nhung.
Ôn Nhung sống hai mươi hai năm, chưa từng biết rằng thì ra cô chính là một đứa bại hoại của xã hội thối từ trong ra ngoài, tâm ngoan thủ lạt, vô đạo đức. Cha của Dương Tiểu Vũ vẫn còn ở kia mà dùng từ đặt câu, nếu như lúc đầu Ôn Nhung còn thấy tức giận, đại não sung máu, thì bây giờ cô đã hoàn toàn bại trận dưới cái miệng đổi trắng thay đen kia của cha Dương Tiểu Vũ. Cuối cùng hiệu trưởng cũng không nhịn được cắt đứt lời anh ta: “Chúng tôi cũng đã đuối việc cô giáo Ôn rồi.”
Cha của Dương Tiểu Vũ sửng sốt, sau đó liên tiếp nói được, đúng!
Hiệu trưởng quay sang Ôn Nhung: “Cô còn gì muốn giải thích không?”
Những lời giải thích đã chuẩn bị tốt trong lòng Ôn Nhung đột nhiên khi đối diện với cái mặt thiết diện vô tư của hiệu trưởng, chợt biến mất tăm. Muốn gán tội cho người khác thì sợ gì không có lý do, cô có giải thích gì cũng phí công.
Hiểu trưởng thấy cô im lặng, giống như có chút không đành lòng, giả nhân giả nghĩa nói: “Cô trở về suy nghĩ lại, ba ngày sau chúng ta còn có thể triệu tập hội nghị quản trị của trường, cô còn có cơ hội biện bạch cho mình. Chuyện đó,” Hiệu trưởng gõ bàn một cái, giống như lơ đãng nói, “Phụ huynh của Lâm Tử Hào hình như cũng là thành viên của ban quản trị trường chúng ta, hơn nữa còn là ủy viên lớn..”
Ôn Nhung đột nhiên ngẩng đầu, nhìn hiệu trưởng một chút, lại nhìn cha của Dương Tiểu Vũ, hai người này mời vừa rồi kẻ tung người hứng, bây giờ ánh mắt ai cũng úp úp mở mở, Ôn Tiểu Nhung hiểu ra, hoàn toàn hiểu ra!
Cô thực sự nghĩ là cha của Dương Tiểu Vũ thẹn quá thành giận, tính giết người cho hả giận, cô còn tưởng rằng cái thân già này của hiệu trưởng là vì muốn dàn xếp ổn thỏa nên mới làm đủ điệu bộ, dáng điệu kiểu muốn làm gì thì làm, mặc cho cha của Dương Tiểu Vũ dùng nước miếng khiến cô chết đuối.
Lâm Tuyển, anh rốt cuộc có cần vô sỉ như vậy không hả!!!
Ôn Nhung kìm nén mặt đầy tức giận bước ra khỏi phòng làm việc của hiệu trưởng, Đinh cô nương đang chờ bên ngoài, thấy sắc mặt của cô nàng đã sợ hết hồn, thấy cô bước ra lập tức nhào tới bên người cô, chưa nói gì mắt đã đỏ lên: “Tiểu Nhung, thật xin lỗi, đều tại em không tốt, nếu như không phải chị giúp em cũng sẽ không…”
“Đừng nói vậy, chuyện không liên quan đến em.” Vẻ mặt của Ôn Nhung dịu dần xuống, “Chị đi ăn cơm trước, em đi rửa mặt, lát nữa bị học sinh nhìn thấy cái mặt mèo này của em, còn không bị cười chết.”
Ôn Nhung bị gọi vào phòng làm việc của hiệu trưởng hưởng thụ màn phun nước miếng một giờ, vì “Sự kiên du xuân” tự nhận lỗi từ chức OR bị hiệu trưởng tức giận đá ra khỏi cổng trường, các loại phiên bản truyền thuyết nhanh chóng lan ra trong trường. Trong phòng ăn, Ôn Nhung lấy tư thế gặp Phật giết Phật, gặp Thần giết Thần hùng hổ, không coi ai ra gì


Polly po-cket