Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341748

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1748 lượt.

tiêu diệt cả bàn thức ăn, ăn cơm với cô mà nói chính là tích lũy sức lực chiến đấu, song, khi cô tìm đến bác gái căn tin muốn lấy bát cơm thứ tư, bác gái lời nói thành khẩn nói với cô: “Con gái thất tình cũng không cần hành hạ bản thân mình như vậy, ăn ít một chút vẫn tốt hơn.”
Ôn Nhung ngơ ngẩn: “Dạ?”
Bên trong đôi mắt nhỏ của bác gái tràn ngập sự đồng tình, nhìn về cái bàn cách đó không xa chép miệng, Ôn Nhung thuận thế quay lại nhìn, thì ra là Tần Khiêm và cô giáo Bạch Huyên Huyên đang ngồi chung một bàn.
Vậy nên, Ôn Tiểu Nhung sau khi bị thiệt hại nặng nề trên con đường sự nghiệp xong, chẳng hiểu làm sao lại bị dán thêm cái nhãn tình cảm sa sút.
Ôn Nhung chưa ăn được đến bát cơm thứ tư, cô có chút bất mãn bước ra khỏi phòng ăn, lại bị Tần Khiêm gọi lại.
Ôn Nhung quay đầu lại, không thấy Bạch Huyên Huyên.
“Chú nói với tôi, nếu như thấy cô gọi hơn 5 món mà ăn điên cuồng thì ngàn vạn không nên quấy rầy cô, nhất định là cô tâm trạng không tốt. Tôi chỉ đành ngồi ở cái bàn phía sau cô, bây giờ mới dám tìm cô nói chuyện.” Lời của Tần Khiêm nghe vào giống như đang giải thích gì đó.
Lão Đại nhà cô đúng là hiểu rõ cô nha, Ôn Nhung cười cười.
Tần Khiêm chợt nhíu mày, nhẹ giọng nói: “Cô giáo Ôn, tình hình thế nào? Hiệu trưởng định sử lý chuyện này ra sao?”
Ôn Nhung nói qua tình huống trong phòng làm việc của hiệu trưởng với Tần Khiêm, Tần Khiêm nghe xong vẻ mặt ngưng trọng: “Sao lại qua loa tắc trách như vậy được, chẳng qua chỉ nghe lời nói từ một phía, đánh giá công tác của cô đều là hạng ưu, học kỳ trước hai học sinh trong đội nhảy cao chẳng phải cũng đều đạt giải cao trong trận đấu sao, cho dù thế nào cũng không thể trực tiếp khai trừ cô được. Không được, chuyện này chúng ta tìm chú tôi bàn lại đã.”
Bàn lại cái gì, BOSS khủng đứng phía sau thao túng, hắn muốn đem bạn ép thành miếng thịt, bạn cũng không thể lật bàn.
Nhưng mà thấy thầy Tần không phải quen thân với cô mà còn thay cô lo lắng như vậy, thứ tình cảm chân thành đó toát ra từ trong đôi mắt, không nhiễm nửa phần giả dối, Ôn Nhung thực sự cảm động: “Thầy Tần, chuyện này tự tôi có thể đối phó, cám ơn ý tốt của anh, tôi có việc, đi trước nhé.”
Ôn Nhung quả thật có việc, cô muốn tìm cái tên cầm thú kia để tính sổ! Không nhận điện thoại đã là cái gì, gọi được thì bị chuyển máy đã là cái gì, tắt máy biến mất đã là cái gì!
Được, anh không nhận điện thoại chẳng lẽ tôi không biết tới cửa tìm anh sao! Ôn Nhung một đường đánh thẳng đến nhà Lâm Tuyển, đang muốn gõ cửa, không ngờ cửa lớn đột nhiên mở ra, cô đụng phải cô gái đang từ bên trong đi ra.






Lần đầu tiên nhìn thấy Văn Lam, bản năng của Ôn Nhung đã không thích cô ta, Ôn Nhung rất ít khi không thích một ai đó, cho dù là đứa em gái bệnh thần kinh cả ngày ầm ĩ với cô kia, nhưng Văn Lam, Ôn Nhung đúng là không thích nổi.
——————
Ôn Nhung luung lay vài cái, vội vàng vịn vào khung cửa, mà cô gái trước mặt thì không hề may mắn như vậy, cô ta lùi về phía sau hai bước, giày cao gót giẫm đến gọi là nguy hiểm vạn phần, mắt thấy sẽ ngã xuống phía sau, Ôn Nhung theo bản năng vươn tay kéo cô ta lại, song, phía sau đột nhiên nhảy ra một người, lấy tốc độ nhanh hơn đỡ lấy thắt lưng cô gái kia, kéo vào trong ngực mình.
Lâm Tuyển chỉ mặc một chiếc áo hở cổ màu vàng nhạt đơn bạc, cô gái kia dựa vào phía trước, mà một cánh tay của Lâm Tuyển nhẹ nhàng đặt bên hông cô ta.
Vòng eo thon nhỏ như vậy, cảm giác không chút dư thừa mảnh mai khiến người ta nhiệt huyết sôi trào, không biết cái tay kia đặt ở chỗ đó có cảm giác gì… Ôn Nhung ngây ngốc nhìn chằm chằm chỗ đó chừng 5 giây, trong đầu bỗng đột nhiên trống rỗng chẳng hiểu ra sao, cho đến khi Lâm Tuyển lên tiếng gọi cô, cô mới phản ứng lại.
Ôn Nhung trong lòng hừ hừ, thư kí với tiểu tam cách nhau cũng chỉ một bước chân, thư kí với tình nhân ở trong Đại từ điển Hán ngữ dân gian đã thành từ đồng nghĩa. Trong khoảnh khắc, cô đột nhiên cảm thấy một đường đánh tới mang theo một bụng tức tối kia trong giây lát không trút ra nổi, cô vốn chuẩn bị tốt mấy câu “Anh vô liêm sỉ sống chết quấn lấy tôi đến trình độ như vậy, rốt cuộc là vì cái gì?!”, sau khi nhìn thấy Văn Lam xong, cô thế nào cũng không nói ra mồm được.
Vẻ mặt Ôn Nhung vô cùng quái dị, lông mày dính chặt vào sống mũi, giống như giận mà không phải giận, giống như cười mà không phải cười, không phải phức tạp bình thường. Lâm Tuyển bảo Văn Lam đi trước, sau đó nhìn Ôn Nhung vẻ mặt chẳng tự nhiên chút nào điềm điềm đạm đạm nói: “Cô giáo Ôn, không bằng uống chén nước, ngồi xuống rồi nói?”
“Không cần.” Ôn Nhung xoay mặt, nén một bụng tức nói, “Tôi còn tưởng anh là thần toán đấy, thì ra là đằng trước thì sắp đặt hãm hại, đằng sau thì học làm anh hùng cứu mỹ nhân.”
Lâm Tuyển mặt không đổi sắc nói: “Nhung Nhung, tôi nào có kinh khủng như vậy, em không nên vu oan cho tôi.”
Ôn Nhung buồn nôn, mới vừa rồi nhịn một bụng oan ức ở phòng làm việc của hiệu trưởng, vừa tới đã bắt gặp anh ta ở nhà hẹn hò với tiểu tam,