Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341798

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1798 lượt.

iờ?”
Ánh mắt Lâm Tuyển rơi vào bộ đồ không còn nguyên hình nằm cách đó không xa, lạnh lùng nói: “Cô ấy nhất định tham dự.”
Không có đường sống để thương lượng.
_______________________________________________________________________________
Nếu như thế giới của bạn bị đảo lộn, bạn sẽ làm gì?
Khóc một trận lớn? Cắt mạch tự sát? Thiết kế báo thù?
Nếu như cá tính cực đoan một chút, có lẽ sẽ làm như vậy, nhưng đây đều không phải những chuyện Ôn Nhung sẽ làm, cô rời khỏi nơi đó, không phải là chạy trốn, cô chẳng qua không thể nào hít thở nổi trong căn phòng đó. Cô đi lang thang trên đường cả một đêm, bởi vì đảo lộn quá triệt để, cho nên đầu óc ngược lại hoàn toàn trống rỗng, khi trời hửng sáng, cô trở về nhà, sau đó ngồi trên băng ghế dài trong tiểu khu ngây người, chờ Đinh Đinh đi làm xong cô mới vào nhà.
Khó khăn lắm mới gột rửa sạch sẽ, Ôn Nhung lại khó khăn ăn chút gì đó, sau đó viết giấy nhắn cho Đinh Đinh nói cho cô ấy biết trong nhà có chuyện, lại lên tinh thần gọi điện cho tổ trưởng xin nghỉ.
Tất cả đều làm đâu vào đấy, trái lại không giống cô lúc bình thường.
Cô uống một viên thuốc ngủ, ngủ thẳng đến chiều, trước khi Đinh Đinh trở lại thì rời giường, sau đó cô đem tất cả những thứ người kia đưa cho trong tủ quần áo lôi hết ra, đem luôn cả bộ đồ thể thao hôm nay bọc lại, ra cửa bắt chiếc xe, đi tới bãi chôn rác cách xa mấy dặm, không chút do dự dùng hết toàn lực quăng hết toàn bộ những thứ đó đi.
Vật họp theo loài, rác rưởi nên đặt ở chỗ bọn nó nên ở, không phải sao.
Bây giờ nên đi đâu đây?
Cô không thể đi tìm Bích Bích, cô không thể về nhà mẹ đẻ, cô cũng không thể về nhà, chợt nghĩ đến một câu nói, bây giờ mượn tới dùng cũng chuẩn, trời đất to lớn là vậy, mà không có lấy một chỗ cho cô dung thân.
Cuối cùng, cô tới nhà bà nội, bà nội vẫn còn đang nằm viện, cô có thể ở nhờ mấy ngày.
Nếu như một cô gái bị cưỡng bức, cô ta không tức giận, thì tức là có thể cô ta đã tự tử rồi. Song, Ôn Nhung đã qua cái giai đoạn tức giận nhất rồi, trước kia lúc vùi đầu xem tiểu thuyết cùng Như Bích, hận nhất là mấy cô nàng nữ trư không biết đấu tranh kia, cô là heo sao, cô không biết phản kháng à, cô ngực lớn nhưng không có não sao, cô là Đức mẹ Maria sao, lúc này có biết vung một cái tát không, có biết gầm thét không, có biết một khóc hai nháo ba thắt cổ đụng đầu chết không!
Nhưng lúc sự thực rơi xuống đầu mình, tất cả đều là mây trôi.
Mặc dù rất muốn cầm dao chém chết Lâm Tuyển, nhưng cô biết đây là chuyện không thể, cô cũng không thể khóc lóc với người khác kể là: Tôi bị QJ*. Nếu như để người ta biết đối tượng là vị hôn phu, nhất định sẽ bị khinh bỉ: cái này nhiều lắm cũng chỉ tính là tình dục trước hôn nhân, đàn ông mà, cũng có lúc không kiềm chế được chứ.
*QJ = cường gian
Có ai tin cơ chứ?
Bích Bích sẽ tin, nhưng cô không thể nói cho cô ấy biết, cô có lý do tin tưởng lấy cá tính của Đoạn tiểu thư sẽ sách dao phay đến cùng với chiêu bài độc quyền danh tiếng của cha cô ấy anh chết tôi sống với Lâm Tuyển, sau đó nhà họ Đoàn cùng nhà họ Lâm sẽ vì cô mà kết thù, trên thường trường từ trước tới nay đều không thể nói rõ ai sẽ trở thành đồng minh của mình, thêm một đồng minh so với nhiều ra một địch thủ vẫn tốt hơn, lão gia họ Đoàn nhất định sẽ không hy vọng phải trở mặt với nhà họ Lâm.
Cô rất hiếm khi cảm thấy đầu óc của mình lại được sử dụng tốt như vậy, bây giờ cô cố nén các loại đau đớn, đem thiệt hơn phân tích rõ ràng có đạo lý, cô kiên cường đến mức có thể đi diễn phim truyền hình dài tập được.
Nhưng tại sao chuyện đáng để vui vẻ như vậy, nước mắt lại cứ không ngừng rơi xuống?
Vào lúc đau đớn nhất, nước mắt giấu ở trong lòng.
Đau đớn trong lòng luôn phản ứng chậm hơn đau đớn trên thân thể, vậy nên bây giờ, nước mắt không giấu nổi nữa.
Ôn Nhung vô lực tựa đầu lên cửa kính, để cho ánh mặt trời thỏa sức chiếu lên mặt, nước mắt ấm áp đã bị hong lạnh, nhanh chóng trượt qua hai gò má, rơi vào trong miệng, là mùi vị của nước biển, càng ngày càng mãnh liệt, lồng ngực không chứa nổi nhiều nước mắt như vậy, lập tức dâng lên trào ra, đau đớn xé rách trong ngực, tê tâm liệt phế, nước mắt thành thơ.
Lúc này, cô ngay cả một người để ôm đầu khóc rống cũng không có.
Nhớ hồi đại học có gặp qua một người truyền giáo, khuyên can mãi cũng không thể lôi cô đi quy y làm môn hạ của chúa Cứu thế được, vậy nên, giờ Thượng Đế mới trừng phạt, hai người đàn ông duy nhất cô từng thích, đều không thể có khả năng gì nữa.
_______________________________________________________________________________
Lâm Tuyển, anh sẽ không biết, trước khi anh làm tổn thương tôi một giây, thực ra tôi muốn nói, chờ một chút, người em thích là anh, em chỉ muốn chấm dứt quá khứ, sau đó đính hôn với anh.
Nhưng không sao, bởi vì những lời này vĩnh viễn sẽ không xuất hiện, nó sẽ giống như trái tim của tôi, chết trong cái đêm đó.
_______________________________________________________________________________
Trong căn phòng không tiếng động, đột nhiên truyền đến tiếng mở cửa. Ôn Nhung c


XtGem Forum catalog