XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341799

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1799 lượt.

ếc quần bò của cô.
Trong nháy mắt, trong đầu Ôn Nhung nổ vang, từng trận trống rỗng, cảm giác khủng hoảng ngập đầu từ từ xé rách người cô.
“Anh muốn làm gì?!” Ôn Nhung phản kháng, nhưng một chút sức lực cũng không có, cô đột nhiên nhìn về phía chén trà, khó tin được nói, “Anh bỏ thuốc trong trà?”
Lâm Tuyển chợt cười, đây là nụ cười đầu tiên của anh ta trong buổi tối ngày hôm nay, nhưng nụ cười này lại khiến cho Ôn Nhung như rớt vào hầm băng: “Tôi có thể tha thứ cho em một lần, nhưng không thể tha thứ cho em nhiều lần.”
Từng giọt mồ hôi lớn lăn xuống trên trán Ôn Nhung, rơi vào trong mắt, đau nhói, hai mắt dần đỏ lên.
Giọng nói của Ôn Nhung không thể nào khống chế nổi mà phát run: “Không được, Lâm Tuyển, dừng tay, anh không thể đối xử với tôi như vậy, tôi chẳng làm gì hết!”
Lâm Tuyển đã vận sức chờ phát động, anh ta dịu dàng lại lạnh nhạt chế trụ lấy gáy cô, không có mắt kính che đậy, cô mới thấy rõ ánh mắt của anh ta tàn nhẫn đến nhường nào.
“Đây là cái giá đắt em phải trả vì đã phản bội tôi.”
“Tại sao anh không tin tôi?” Ôn Nhung níu lấy bờ vai hắn, ngón tay co rút từng chút, dùng hết sức ngăn cho nước mắt không rơi xuống, “Nếu như anh muốn tiếp tục, anh sẽ hối hận.”
“Đối với tôi mà nói, em cũng chỉ giống như Văn Lam, chẳng qua chỉ là một công cụ trong kế hoạch của tôi mà thôi.” Ánh mắt Lâm Tuyển không có lấy một tia dao động, “À, để tán dương lòng dũng cảm của em, tôi cho em biết một bí mật vậy, chuẩn bị tâm lý cho tốt, đừng quá đau lòng. Em biết tại sao Phó Tô rõ ràng thích em, lại không nguyện ý ở chung một chỗ với em chứ?”
Ôn Nhung ngây ngốc nhìn hắn, nhìn cánh môi hắn khép lại, nói ra bí mật khiến cho người ta tan nát: “Bởi vì anh em ruột không thể yêu nhau.”
Ngay sau đó, đau nhức bén nhọn khi bị xỏ xuyên qua ném cô xuống tầng tận cùng của địa ngục.






Ôn Nhung nhớ lần cô bị thương nặng nhất là vào hai năm trước, nữ thần may mắn cũng chiếu cố đến cô chút ít, cô được chọn tham gia Toàn vận hội, cô ôm sự kỳ vọng lớn nhất bước vào truờng thi đấu, sau đó, mang theo đau đớn sâu sắc nhất trượt ngã ngay trước cánh cổng thắng lợi.
Bị thương ở thắt lưng đối với một vận động viên nhảy cao mà nói là trí mạng, đến giờ cô vẫn còn nhớ cái cảm giác đau đớn đó, phảng phất như có một con dao lạnh lẽo đang chặt từng nhát trên vết thương cô, chỉ hơi động đậy thôi cũng sẽ đau nhức đến tận xương tủy.
Sau khi vết thương đỡ hơn, Ôn Nhung từng nói giỡn rằng, dì cả mẹ đã là cái gì, chút đau bụng kinh này đứng trước mặt đau thắt lưng chỉ là tôm tép.
Khi đó cô nghĩ, đời này đau đớn nhất cùng lắm cũng chỉ đến thế mà thôi.
Song, tục ngữ nói đúng, đừng bao giờ nói quá tuyệt đối, con người luôn phải chừa đường lui cho mình.
“Lập tức, lên lầu!”
Lâm Tử Hào bị Lâm Tuyển làm cho chấn động, khuôn mặt nhỏ cứng đờ chạy về phòng.
Lâm Tuyển liếc Lâm Giám Phi một cái, Lâm Giám Phi lập tức theo hắn vào thư phòng, mà vừa bước vào thư phòng, anh ta liền kinh hãi, một nửa số sách trên kệ đều nằm trên đất, khay trà bể, ghế sa lon sai lệch, quần áo của phụ nữ như vải rách nằm trong góc khuất, quả thực là khung cảnh như bị gió lốc tập kích xong.
Anh ta lập tức hiểu ra chỗ này đã xảy ra chuyện gì.
Lâm Tuyển giống như chẳng sao cả, nói: “Tình hình thế nào rồi? Có phải Lâm Nham đang điều động vốn?”
Lâm Giám Phi rùng mình một cái, nhanh chóng nói: “Bây giờ không ai dám giúp ông ta, tất cả đều nắm trong lòng bàn tay.”
“Ừ.”
Lâm Tuyển ngồi sau bàn đọc sách, châm một điếu thuốc, không hút, chỉ kẹp giữa tay, sau đó yên lặng thật lâu. Lâm Giám Phi không dám lên tiếng, cụ nội nó chứ, hôm nay đụng phải họng súng rồi, không phải, là hỏa tiễn mới đúng, anh ta cũng biết tối hôm qua nhất định không có chuyện tốt lành gì, nhưng không ngờ lại be bét đến mức này. Anh ta theo Lâm Tuyển nhiều năm như vậy, chưa từng thấy ông chủ mặt lạnh bao giờ, ông chủ anh ta nổi tiếng tiếu lý tàng đao, anh ta cho rằng bộ dáng cười như không cười của Lâm Tuyển đã đủ kinh người, nhưng hôm nay anh ta mới biết, thì ra Lâm Tuyển không chút biểu cảm nào mới là đáng sợ nhất.
“Lễ đính hôn chuẩn bị thế nào?”
Vừa mới chuẩn bị lau mồ hôi lạnh, Lâm Giám Phi nhanh chóng rụt tay lại, nhưng anh ta không kịp phản ứng lại với vấn đề này, anh ta nhìn quanh bốn phía một chút, không hiểu nổi, đã như vậy rồi, còn cần lễ đính hôn sao?
Lâm Tuyển liếc xéo qua, Lâm Giám Phi lập tức nuốt nước bọt, hắng giọng nói, cẩn thận dè dặt hỏi: “Danh sách khách mời vẫn đang xác nhận lần cuối, thứ bảy vẫn cử hành như đã định?”
“Tôi muốn ở lễ đính hôn, thông báo cho tất cả mọi người, tôi mới là chủ của nhà họ Lâm.”
“Dạ.”
“Không được có bất kỳ sơ suất nào.”
“Dạ.”
“Trong thời gian này không được để cho Tử Hào gặp Lâm Nham.”
“Dạ.”
“Con nữa…” Lâm Tuyển lại im lặng một hồi, thuốc trên tay đã cháy tới đầu, hắn dụi tắt nó trong gạt tàn, “Theo dõi cô ấy chặt chẽ.”
Mặc dù sợ, nhưng Lâm Giám Phi vẫn hỏi ra mồm: “Nhỡ đâu… cô giáo Ôn không muốn tham dự, làm sao bây g