Tác giả: Vân Sơ Tình
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 134846
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/846 lượt.
a hôn tôi… Đó là nụ hôn đầu tiên của tôi!
Tại Vũ Lý, anh ta tặng cho tôi một quyển sổ tiết kiệm.
Ngày hôm sau tôi bị sốt cao, không thể tham gia cuộc thi, anh ta xoa đầu kêu tôi ngốc, tôi giận mắng anh ta, “ngu ngốc” trong đồng âm với từ chết trong tiếng Ý …
Sau đó, một đống hỗn loạn ngắt quãng….
Tôi và người nhà cãi vã, ảnh chung của tôi và anh ta, nụ cười của anh ta, hai mắt tôi đẫm lệ, sân bay, Vancouver ở Canada, Marseilles ở Pháp, Aegean Sea…
Tiếng phanh xe chói tai…
Và khuôn mặt người đó, tôi không thể nhìn rõ được.
Giấc mơ này luôn lặp lại mấy năm nay, nhưng lần này có điểm khác, chính sự khác biệt ấy khiến tôi bừng tỉnh, lòng lạnh run.
Tôi hít sâu, ngồi thật lâu mới có cảm giác hồi hồn.
Trái tim tôi bỗng đau nhói, giống như có hàng ngàn vạn mũi kim đâm vào.
Sở Nhi, anh ở đây chờ em…
Sở Nhi, anh, bản thân anh thế này, đôi chân anh thế này, không thể tùy em rong chơi khắp chốn nữa, nhưng anh sẽ đi cùng em đến mọi nơi, đến lúc anh đi không nổi nữa, anh sẽ ở đây chờ em…
Sở Nhi, em có vui không? Em có hạnh phúc không?…
Sở Nhi, đừng quên đường về nhà…
Sở Nhi, Sở Nhi, Sở Nhi của anh…
Giọng người ấy văng vẳng trong quá khứ, tôi luôn không quên, nhưng rất mơ hồ.
Chính là tối nay, trong mơ rất yên tĩnh, chỉ có vài tiếng cười tràn ngập bi thương.
Mà đó, rõ ràng là giọng của Sở Ninh!
Tôi ôm hai vai, cuộn tròn người, nhưng không cách nào khiến bản thân ngừng run rẩy, xung quanh vắng vẻ, bỗng thấy thiếu điều gì…
Chợt tôi ngẩng đầu, vị trí bên cạnh trống rỗng, và lạnh lẽo.
…Sở Ninh?!
Tôi nhảy xuống giường, không kịp đi dép, lao ra khỏi phòng ngủ, bốn phía tối đen như mực.
Tim tôi, nó chưa bao giờ hoảng hốt như bây giờ, giống như cơ thể tôi đã lạc mất một mảnh hồn phách.
Từ khi nào tôi có thói quen hằng đêm được anh ôm đi ngủ? Tôi không nên trở thành một người phụ nữ chỉ biết ỷ lại, nhưng hiện tại, tôi chỉ muốn được dựa vào cái ôm ấm áp của Sở Ninh.
Anh ở đâu?
Anh đang ở nơi nào?…
Rút cuộc tôi tìm được anh ở tầng thượng, lẫn trong bóng đêm, anh trầm tĩnh ngồi đó, nâng trong tay một đóa ưu đàm.
Bầu trời hiển hiện qua mái vòm bằng kính, anh ngắm nghía đóa hoa bé nhỏ. Tôi hoảng hốt, hóa ra anh lại gầy yếu như thế, tôi không biết, hóa ra anh lại u buồn đến vậy…. Không biết rằng, trên thế giới này, dù có im lặng cũng không thể giấu nổi ưu thương.
Tôi lặng lẽ đến gần, ngồi xuống bên cạnh Sở Ninh, ngắm nhìn đóa hoa ưu đàm đang từ từ hé nở.
“Ưu đàm là loài hoa anh thích nhất.”
Sở Ninh tiếp tục im lặng, mà ánh mắt anh nhìn tôi, rất buồn.
Năm đầu tiên sau khi mất trí nhớ, tôi trốn khỏi một gia tộc hào nhoáng. Quá khứ cho dù nhớ hay không, tôi không tin nó tốt đẹp gì cho cam. Bởi trong một năm ấy, tôi sống không bằng chết trong cái cũi sơn son thiếp vàng. Như vậy, có lí do nào cho tôi tin, quá khứ của mình ngập tràn hạnh phúc?
Bốn năm sau khi tôi thoát khỏi đó, tuy rằng vất vả nhưng có nhiều niềm vui, giống như con ngựa vừa đứt cương, cuối cùng tôi cũng có thể đến với tự do. Bốn năm đó, tôi rất vui vẻ, vì thế, cái tôi cần chỉ là tự do.
Huống hồ, trước lúc rời khỏi bệnh viện, bác sĩ nói với tôi, vụ tai nạn đã làm tổn thương phần lưu giữ kí ức trong đại não, trừ khi kì tích xuất hiện, cả đời này chưa chắc tôi đã tìm lại được trí nhớ.
“Em quá ích kỉ rồi.” Tôi thản nhiên nhìn Sở Ninh: “Con người chỉ sống một lần, có thể thời gian để tìm lại kí ức rất dài, có thể rất khó khăn, có thể em dùng cả đời này tìm kiếm cũng chưa tìm được, chi bằng em dùng thời gian ấy khiến cho hiện tại và tương lai hạnh phúc? Tất cả quá khứ, em không cần, em chỉ cần vui vẻ ở giây phút này.”
Anh nghiêng đầu trầm mặc, dường như đang tự hỏi lời tôi nói: “Em không thích tìm lại trí nhớ sao?” Anh đăm chiêu nhìn tôi.
“Không phải, chỉ là em không thích ép mình làm chuyện phiền phức và không có ý nghĩa.”
Tôi nghịch ngợm, dùng ngón tay khều khều đóa ưu đàm.
“Trí nhớ ấy mà, bây giờ không có, chẳng sao cả. Dù gì hiện tại em sống rất tốt, dù không nhớ rõ, nhưng những chuyện đau khổ, ghét bỏ trước kia em đều không nhớ, thế chẳng có gì là không tốt cả. Không nhớ, có nghĩa là bản thân em đã muốn quên.” Tôi nhún vai.
Lúc sau, anh nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt phức tạp: “Nhưng Sở Nhi, em, thậm chí không nhớ những gì em từng nói hay sao?”
Tôi phát hiện, đêm nay, chúng tôi khác hoàn toàn bản thân mình những ngày thường.
“Em nói rất nhiều, anh hỏi câu nào cơ?”
“Chuyện tiền trợ cấp.” Sở Ninh nhẹ nhàng, sau đó nín thở chờ đợi.
Tôi nghi hoặc: “Tiền nào? Em có nói à? Lúc nào thế?” Tôi hoàn toàn không nhớ gì.
Sở Ninh nhìn tôi ngơ ngác, sắc mặt chuyển sang trắng hơn một chút – lần đầu tiên tôi thấy Sở Ninh bị tôi hỏi mà á khẩu. Nếu không phải thời điểm hiện tại, chắc chắn tôi sẽ rất đắc ý.
Sở Nhi, vì sao, vì sao em lại quên mất anh?…
Sở Ninh nói xong câu ấy thì gục luôn vào lòng tôi.
Tiếp theo là một mảnh hỗn loạn.
Rung chuông gọi quản gia, chúng tôi vội vàng đưa Sở Ninh