Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gạt Lệ Cho Em

Gạt Lệ Cho Em

Tác giả: Vân Sơ Tình

Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015

Lượt xem: 134853

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/853 lượt.

br>“Được, được…anh không cười, không cười nữa…” Sở Ninh miễn cưỡng tỏ vẻ bình thường, có điều khóe môi vẫn run run như cũ: “Sở Nhi, nước mũi của em chảy cả vào miệng kìa.”
“Em thích thế!”
“Nhưng mà anh rất vui, cuối cùng em cũng dám đối mặt với sự thật.” Anh lau gương mặt nhòe nhoẹt nước mắt của tôi, vẻ mặt yếu ớt như trút được gánh nặng.
Hiện tại tôi thật sự không biết nói gì, tôi định bảo anh cho tôi thời gian, nhưng mà không nghĩ ra là thời gian để làm gì. À, tôi cần thời gian để kiểm nghiệm “tôi đã thích một người”. Chuyện này để cho người khác biết, lại còn là người đàn ông mà vì “tôi của thì quá khứ” nên mới yêu “tôi của thì hiện tại”.
Nhưng tôi không muốn thấy vẻ mặt thất vọng của anh!
Do dự một hồi, môi tôi một lần nữa bị anh chiếm lấy. Tôi nhìn anh, khó hiểu.
“Ừ…anh biết lúc trước anh quá nóng vội, anh chỉ là rất sợ mất đi em.” Anh ôm tôi vào lòng, nhanh chóng bình tâm.
Sở Ninh cúi đầu cười dịu dàng: “Anh sẽ chờ em.”
Tôi ngẩn người, định cười đáp lại, môi cứng ngắc. Dù thế nào, thì tôi vẫn luôn thua người đàn ông tên Sở Ninh …
Anh lại khôi phục trạng thái dương dương tự đắc, cười: “Anh nói này, Sở phu nhân, có thể giúp chồng em quay về phòng ngủ nằm không? Thắt lưng với chân anh đau sắp chết rồi.”
Như nằm mộng bị đánh thức, vội vàng dìu anh ra khỏi bếp, càu nhàu: “Chạy lung tung lắm vào, đến đường cùng khác biết.”
“Ồ, vợ à, trù chồng mình phá sản, đối với em cũng không sung sướng gì đâu.” Anh bất mãn kháng nghị.
Tôi quay đầu, “xùy” một cái, cả hai cùng bật cười, trái tim hình như cũng ngày một gần hơn.
Vừa ra khỏi phòng bếp liền đụng phải quản gia, đúng lúc giúp tôi đỡ vị “đại thiếu gia” này về phòng. Đến lúc bắt Sở Ninh ăn, tôi mới biết hóa ra từ chiều qua anh vẫn chưa ăn gì.
Bực quá tôi quát: “Tội gì anh phải hủy hoại thân mình!” Tôi thổi thổi thìa cháo, đưa vào miệng anh.
Sở Ninh sung sướng cười: “Khổ nhục kế đấy.”
Tôi bĩu môi, thật lòng muốn úp cả bát cháo vào khuôn mặt tươi cười đó!
Ước chừng anh đã ăn hơn nửa, liền nói không muốn ăn nữa.
Tôi hoài nghi nhìn anh: “Em nấu khó ăn lắm à?”
Anh trả lời nhẹ bẫng: “Ngày trước bị bệnh đã cắt nửa dạ dày rồi, giờ không ăn được nhiều.”
Tôi bỏ bát xuống, không biết nói gì hơn, chỉ nhìn chằm chằm vào áo ngủ của anh, chiếc áo rộng thùng thình càng khiến thân hình anh thêm gầy gò.
Sở Ninh chống tay ngồi dậy, xoa đầu tôi: “Chuyện lâu lắm rồi, không sao nữa đâu. Ngoan nào Sở Nhi, cười một cái anh xem.”
“Cứ như xoa đầu chó ý nhỉ.” Tôi lầm bầm, miễn cưỡng cười, tự thấy mình giống đang khóc hơn. Cắn môi, tôi vươn tay, nói: “Ôm đi.”
Sở Ninh giật mình, ôm tôi vào ngực. Tôi thuận theo tiến vào lòng anh, cảm giác lạnh lẽo y như đêm ở nhà hoa, tôi cười, cọ cọ ở hõm vai anh như con cún nhỏ.
“Ngày xưa em cũng thích làm thế này.” Anh nhẹ nhàng.
“Thế à?” Tôi nhướn mày: “Được! Anh lại tính dùng chiêu khổ nhục kế à?” Tôi sẽ không bao giờ quên thời gian anh thích chơi “trốn tìm” kia.
Anh cười nhẹ, miết mặt tôi: “Em muốn tính chuyện cũ?”
“Em nhỏ nhen thế đấy, có sao không?” Tôi dùng giọng mũi hừ hừ.
“Anh là người quá gian trá!” Tôi rầu rĩ, giận bản thân dễ bị lung lay, thích ngắm cái đẹp, tất cả tật xấu bị anh nắm trong lòng bàn tay.
Sở Ninh cười: “Không ngại nói cho anh biết lí do chứ?”
“Xí! Tội là của anh, lại muốn người khác viết tường trình thay à?”
Anh đưa tay kiểu “mời”. Tôi bắt đầu: “Đừng cho là em không biết, anh cố ý!”
Anh tỏ vẻ kinh ngạc.
Tôi xòe tay đếm: “Đầu tiên là cố ý dùng nhan sắc quyến rũ em, ý em là lần đầu gặp nhau, biết rõ là em ưa thích cái đẹp, thế mà không chọn ăn mặc xấu xấu một chút, khiến em thần hồn điên đảo, rồi tranh thủ lúc em bị anh mê hoặc, trái tim yếu ớt của anh phát bệnh dọa em một trận… Khổ nhục kế! Cấm chối cãi, ít nhất là anh đã dùng mĩ nam kế!”
Tôi chỉ vào mũi anh lên án. Sở Ninh định nói gì đó nhưng sửa thành: “Bệnh tim có phải chuyện anh có thể khống chế đâu…”
Tôi lườm tiếp, coi như nhận lời giải thích, vội cướp lời: “Sau đó, lợi dụng việc em trúng mĩ nam kế và rơi vào trạng thái mơ hồ, anh ra chiêu mấu chốt – ” Tôi bóp mũi Sở Ninh: “lại định cãi phải không? Là ai lừa em kí giấy kết hôn?”
“Anh có hỏi ý kiến em mà…”
“Đó là do bị anh lừa! Không cần giải thích, mọi lời giải thích đều bị bác bỏ!” Lại còn hại tôi vi vu ở Châu Âu mấy tháng, đến lúc về còn bị người ta cười vào mặt, phát điên mất!
Nửa năm sau khi cưới, cuối cùng tôi cũng có cảm giác trở về con người nhanh mồm nhanh miệng của ngày xưa, giảng giải về cái cảm giác được gọi là “thích”, càng nói càng hăng: “Sau đó anh lợi dụng việc em yêu anh, nhưng mà trong tình yêu luôn làm đà điểu, hay làm chuyện xấu, nói năng vô tâm, mà bày ra âm mưu quỷ kế dụ em… Câm miệng, nghe em nói!” Tôi dụi dụi vào ngực anh, làu bàu: “Tóm lại, cuối cùng,” tôi thở dài, tổng kết: “Anh ép em chạy cũng không nổi nữa, lại còn ngoan ngoãn thổ lộ tình cảm. Mỗi lần đều là em sai, đúng là không công bằng!”
Sở Ninh nhìn tôi giận dỗi, cúi đầu cười, xoa loạn tóc tôi: “Tiểu nha đầu, còn tưởi em chỉ bị m