Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342313

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2313 lượt.

ối diện với việc cha cô bị bệnh nhập viện, phải chạy tới chạy lui lo toan.
Cơ thể mệt mỏi, tâm trạng suy sụp như thế, anh sao có thể nói cô bị sảy thai không phải là lỗi của anh.
Quan trọng hơn là, Cam Lộ vừa tỏ ý muốn vì đứa con mà hòa giải với anh, bây giờ con không còn, anh không thể tưởng tượng sau này cô sẽ đối xử ra sao với anh.
Vừa nghĩ đến con, tim anh thắt lại, cổ họng nghẹn lại đến mức không thể thở được nữa.






Có những lúc chỉ có thể trốn chạy
Cam Lộ bị các triệu chứng mất ngủ, nằm mơ thấy ác mộng, giật mình tỉnh giấc lúc nửa đêm gây khó khăn một thời gian. Cô mở mắt ra, mơ màng nhìn trần nhà trắng toát, lại nhìn tấm chăn cũng trắng toát đắp trên người, ngạc nhiên vì mình có thể ngủ ngon đến thế ở nơi bệnh viện lạ lẫm này, thậm chí không hề nằm mơ, chuyện xảy ra mấy hôm nay đè nặng trong lòng cô đến mức nghẹt thở dường như đã buông tha cho cô. Cô chỉcó thể nghĩ rằng, mình có lẽ đã vô tâm đến một mức độ nhất định nào rồi.
Thế nhưng cô lập tức nín thở, nhận thức được chuyện gì đang xảy ra.
Tối qua, từ lúc Thượng Tu Văn bế cô vào khoa phụ sản kiểm tra, cô đã rơi vào trạng thái Hysteria [1'>, cứ nắm chặt tay áo cúa Thượng Tu Văn không buông, đến khi y tá mời anh ra ngoài, cô hoảng loạn nắm chặt vạt áo mình, không thể giữ bình tĩnh nghe bác sĩ nói, mãi đến khi được tiêm một liều thuốc an thần.
“Hợp tác một chút, dang rộng đùi ra, đừng động đậy.”
“Trời ơi, em...”
Thượng Tu Văn nhẹ nhàng ấn cô nằm xuống: “Đừng lo. Bác sĩ đã cho nghỉ dưỡng bệnh 5 ngày, anh đã gọi đến trường nói rõ sự việc rồi.”
Cô yên tâm trở lại, đờ đẫn “ồ” một tiếng.
“Đói không, muốn ăn gì, anh đi mua.”
Cô chẳng hề thấy đói, lại không muốn đối diện với Thượng Tu Văn như thế này, liền nói:
“Mua chút cháo trắng là được rồi."
Bàn tay Thượng Tu Văn dừng ở vai cô một lát, sau đó vội vã đi ra.
Cam Lộ xuống giường, phát hiện trên chiếc túi nhỏ ở đầu giường có một bao đồ, gồm quần áo lót sạch, đồ dùng vệ sinh cá nhân, cô tranh thủ đi vào nhà vệ sinh rửa ráy, vừa đưa bàn chải vào miệng, cảm giác buồn nôn lại ập đến, cô nôn khan, mơ hồ nghĩ, con đã không còn nữa, sao cảm giác buồn nôn vẫn còn ?
Con đã không còn nữa...
Đó là đứa con mà cô từng rất trông chờ, đó là đứa con mà cô do dự không biết có nên giữ lại hay không, sống trong bụng cô không quá 50 ngày thì đã tự mình quyết định bỏ cô mà đi.
Cô đứng thẳng người lên, tay bóp chặt bụng, nước mắt trào ra. Cô nhìn hình dáng tiều tụy cô đơn của mình trong gương, nước mắt theo khoé mắt chảy xuống, lập tức khô ngay trên mặt, cô chỉ cảm thấy mắt cay xè đến khó chịu.
Cam Lộ thay quần áo xong bước ra, nhưng không muốn quay lại giường nằm, bèn ngồi trên chiếc ghế gần đó, Bác sĩ bước vào hỏi thăm tình hình của cô, dặn dò cô những điều cần lưu ý, cô chỉ gật đầu như cái máy.
Một lát sau, Thượng Tu Văn về, tay xách theo hộp cháo trắng.
“Ăn đi cho nóng, giáo sư Khưu đã khám cho cha, một chút nữa anh đưa em sang đó xem, sau đó đưa em về nhà, bác sĩ nói em phải ở yên trên giường nghỉ ngơi vài ngày.”
Cô “ừm” một tiếng, chầm chậm ăn cháo, ăn được một nửa, Lục Huệ Ninh gấp gáp đẩy cửa bước vào: “Lộ Lộ...”
Cô không ngẩng đầu lên: “Mẹ, sao mẹ đến đây ?”
“Thật... sảy thai rồi sao ? Là vì những điều hôm qua mẹ nói với con ?"
Giọng Cam Lộ đều đều: “Không liên quan gì tới mẹ hết.”
Lục Huệ Ninh sững sờ nhìn con gái, rồi lại nhìn Thượng Tu Văn: “Tu Văn, con nói cho mẹ nghe xem, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì"
“Có gì đâu mà phải giải thích” Cam Lộ đẩy bát cháo sang một bên đứng dậy, dọn dẹp đồ đạc, vẫn không nhìn bất kỳ ai, rồi khó chịu nói; “Mẹ về đi.”
Lục Huệ Ninh hừm một tiếng: “Con ngồi xuống cho mẹ, sảy thai cũng cần phải nghỉ dưỡng,” Bà bước tới ấn Cam Lộ ngồi xuống ghế, “Lớn thế này rồi còn không biết trân trọng bản thân. Con muốn bị di chứng, sau này cả đời ân hận mới được à?”
“Mẹ...” Cam Lộ suy cho cùng còn rất yếu, không thể vùng vẫy, chỉ cười buồn: “Mẹ bỏ tay ra đi, con đi thăm cha, ông ấy cũng đang nằm viện. Thăm cha xong, con sẽ về nghỉ ngơi.”
“Ông ấy lại bị sao thế ?”
Cam Lộ ngần ngừ: “Xơ gan.”
“Mẹ biết ngay mà, cũng tại ông ấy. Hồi đó nếu không phải chăm sóc ông ấy, với thành tích của con, chắc chắn đã thi đậu một trường đại học tốt hơn rồi.” Lục Huệ Ninh tức giận nói, “Con lo lắng cho ông ấy lâu như thế, sao không hiểu ông ấy chẳng thể chịu trách nhiệm về cuộc đời của chính mình, mãi mãi sống buông thả kiểu đó, đợi người khác đến thu dọn bãi rác cho ông ấy.”
“Cha chỉ là vô dụng một chút thôi, hơn nữa vì điểm này mà đã bị mẹ bỏ từ lâu rồi, mẹ đâu cần phải nói cha như thế.”
“Nếu không phải vì con, mẹ chẳng hơi sức đâu mà lo đến ông ấy. Bây giờ thì tốt rồi. Con vì ông ấy mà đứa con trong bụng cũng không còn.”
“Mẹ, đừng nói nữa.” Không đợi Cam Lộ tức giận, Thượng Tu Văn đã lên tiếng trước, giọng lạc đi, “Bác sĩ nói tâm trạng Lộ Lộ cần giữ ổn định.”
Lục Huệ Ninh dịu giọng lại, kèm thêm chút thận trọng: “Các con còn trẻ, sau này...”


Old school Easter eggs.