Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342314

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2314 lượt.

với mẹ, con thật cho rằng kiếp trước mẹ mắc nợ con chắc? Mẹ chỉ sợ con ngu ngốc bị người ta lừa thôi, rốt cuộc là con có biết tốt xấu không hả?”
Nước mắt Cam Lộ ứa ra, vừa khóc vừa nói: “Con không biết tốt xấu đấy, con…” Cô nấc không thành tiếng, hoàn toàn không thể nói được nữa. Thượng Tu Văn không ngờ cô bỗng dưng mất kiểm soát như vậy, một tay ôm cô, một tay giằng lấy điện thoại: “Mẹ, cha bị bệnh nhập viện rồi, tâm trạng Lộ Lộ hiện giờ không được tốt, con sẽ gọi cho mẹ sau vậy.”
Anh đang định nói tiếp thì thấy Cam Lộ ôm bụng, trượt người xuống khỏi vòng tay anh, ngồi bệt dưới nền đất, anh thất kinh, ôm lấy cô: “Lộ Lộ, sao thế?”
“Đau… hình như ra máu rồi.” Cô nói đứt đoạn.
Thượng Tu Văn mặt cắt không còn giọt máu, lập tức bế cô chạy vào bệnh viện.
Cam Lộ nhanh chóng được đưa vào khoa phụ sản. Thượng Tu Văn vô cùng nóng ruột đợi bên ngoài, một lát sau, bác sĩ bước ra, mặt đầy vẻ tiếc nuối: “E rằng không giữ được thai nhi rồi.”
Chỉ có Ngô Lệ Quân vừa mới chạy đến là vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh: “Có triệu chứng gì?”
“Đã không còn ở trạng thái dự báo sảy thai mà là đã đến giai đoạn khó tránh khỏi sảy thai, lượng máu ra rất nhiều, cổ tử cung nở rộng, một phần bào thai bị tắc ngay cổ tử cung.”
Thượng Tu Văn chua xót hỏi: “Vợ tôi có nguy hiểm gì không?”
“Tạm thời không có nguy hiểm, nhưng phải tiến hành nong và nạo tử cung, tiêm bắp oxytocin để dừng chảy máu.”
“Tôi có thể vào thăm cô ấy được không?”
“Tu Văn, đây chỉ là phẫu thuật nhỏ làm xong có thể về nhà ngay. Để bác sĩ nạo tử cung cầm máu xong rồi con hẵng vào. Nếu không tinh thần nó kích động, ra máu càng nhiều hơn.” Ngô Lệ Quân ngăn cản anh, ra hiệu cho bác sĩ chuẩn bị phẫu thuật.
“Ngô sở trưởng, cô ấy quả thật tinh thần không ổn định, có chút mất kiểm soát, vừa rồi lúc kiểm tra đều không hợp tác.” Bác sĩ khó xử nói, “Tôi thấy cần phải tiêm một liều thuốc an thần.”
Ngô Lệ Quân gật đầu: “Được, phẫu thuật xong, nhớ lấy tổ chức bào thai đi xét nghiệm bệnh lý và phân tích DNA rồi đưa kết quả cho tôi.”
Thượng Tu Văn sau khi ký vào tờ cam kết phẫu thuật như một cái máy, ủ rũ ngồi phịch xuống hàng ghế trước phòng phẫu thuật chờ đợi.
Ngô Lệ Quân xuất thân là bác sĩ, trước khi bước vào con đường chính trị có kinh nghiệm lâm sàng rất phong phú, đã quen với bệnh tật sống chết, nên không hề lo lắng cho cuộc phẫu thuật nhỏ phía trong, bà chỉ lo lắng nhìn thấy gương mặt thất thần của Thượng Tu Văn, nhưng không biết an ủi anh như thế nào.
Người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi ở đây là con trai độc nhất của bà, bà luôn bận rộn với sự nghiệp, vừa nghỉ thai sản xong, đã giao anh cho bảo mẫu trông nom, rất ít khi để tâm đến anh. Mỗi lần ngắm kỹ anh, bà đều ngạc nhiên khi anh lớn nhanh như vậy, vừa có chút buồn buồn vừa cảm thấy tự hào.
Nếu bây giờ quay đầu nhìn lại, dù cho qua trải qua bao lần thăng trầm, những năm tháng quá khứ cũng chỉ như viện đạn sượt qua da mà thôi. Anh đã trở thành một người đàn ông trưởng thành, chẳng còn là trẻ con nữa. Lúc nhỏ anh giống bà, bây giờ tướng mạo vẫn mang hình bóng của bà nhưng khí chất thần thái lại giống cha anh hơn.
Vừa nghĩ đến người chồng đã khuất, tim bà đập nhanh, hơn nữa còn loạn xạ. Bà ngồi xuống bên cạnh Thượng Tu Văn, để mình bình tĩnh trở lại. Mấy năm trở lại đây bà đều như thế, Thượng Tu Văn thúc giục mãi bà mới đi làm xét nghiệm cụ thể, loại trừ bệnh tim mạch, đành đổ cho yếu tố tâm lý.
Bà hiểu rõ nỗi đau của mình, cũng biết nỗi đau của con trai. Sau khi người thân thiết nhất của hai mẹ con mất đi, họ gần như dựa vào nhau để sống, quan tâm lẫn nhau, nhưng lại hầu như chẳng có cách nào đã gần gũi, có thể trút gánh nặng trong lòng mình - ít ra ở phương diện này, họ hoàn toàn thông hiểu sự kiêu ngạo của nhau, thà chọn cách giữ riêng cho mình, một mình mình chịu đựng chứ nhất quyết không nói ra.
Bà vẫn là lãnh đạo yêu cầu rất nghiêm khắc với mình với người, nhưng đã không còn tham vọng trong sự nghiệp nữa, chỉ hài lòng với công việc hiện tại, tận tâm tận lực hoàn thành trách nhiệm. Nhưng bà biết con trai mình còn phải đi quãng đường rất dài, bà không hy vọng anh tiếp tục chán nản buông thả như thế nữa, lại càng không hy vọng đời sống tình cảm của anh chỉ còn là một khối trống rỗng.
Nhưng, bà trước nay không có khiếu trong việc khuyên giải, Thượng Tu Văn có cố chấp của anh, có thể điềm nhiên từ chối tất cả mọi người.
Nghe Thượng Tu Văn đột nhiên muốn kết hôn, Ngô Lệ Quân kinh ngạc: “Con không thể kết hôn chớp nhoáng như thế được, hôn nhân là chuyện cả đời, phải thận trọng.”
Thượng Tu Văn lắc đầu buồn cười: “Con và cô ấy đã yêu nhau được gần hai năm rồi, sao có thể nói là kết hôn chớp nhoáng được.”
Anh giới thiệu ngắn gọn về bạn gái: 24 tuổi, giáo viên lịch sử một trường trung học, cha mẹ đã sớm ly hôn, ở với cha, cha là kỹ sư trong xưởng dệt, đã về hưu.
“Cô gái này tuổi còn nhỏ, sao lại muốn kết hôn sớm như vậy?
“Cô ấy không hề muốn kết hôn, nhưng con phải cầu hôn để trói chặt cô ấy, nếu không sớm muộn cô ấy cũng không cần con nữa.” Thượng Tu Văn nửa đùa nửa t