Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342291
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2291 lượt.
út, Húc Thăng chắc không thể tránh khỏi số phận sáp nhập với Tỷ Tân.”
Cam Lộ trầm ngâm không nói, Phùng Dĩ An cũng không muốn cô lo lắng, vội vàng an ủi cô: “Chị đừng sốt ruột, tôi vừa nãy nói chỉ là khả năng xấu nhất mà thôi. Hiện giờ chiến lược lộ trình sản phầm mà Tu Văn đang điều chỉnh vẫn đang có hiệu quả, kết cấu sản phẩm của Húc Thăng không đơn nhất như lúc trươc, mức độ dựa dẫm vào thị trường riêng biệt sẽ dần dần giảm xuống.”
“Dĩ An, anh trước đây đều làm đại lý cho sản phẩm của Húc Thăng, chắc hẳn cũng có giao tình với các công ty nhà đất ở đây, nếu lại đăng bài nói rõ tình hình…” Cam Lộ tự biết mình không hiểu phương cách kinh doanh của họ, lắc đầu cười, “Tóm lại là mời họ thử sử dụng sản phẩm của Húc Thăng, chỉ cần có một nơi bắt đầu sử dụng, các nơi khác sẽ làm theo đúng chứ?”
“Nói thì nói vậy, nhưng trong kinh doanh chỉ dựa vào giao tình cũng chẳng có ích gì. Sức ảnh hưởng của sự việc xảy ra ở Húc Thăng năm ngoái quá lớn, chẳng ai dám mạo hiểm ký hợp đồng, gần đây tôi cũng liên tục đi thăm một số công ty địa ốc lớn trong tỉnh, toàn bộ đều quay lưng với tôi, quá nửa cho bộ phận mua hàng ra tiếp tôi lấy lệ, muốn gặp ông chủ đều rất khó khăn.”
“Vậy phải làm sao?”
“Còn có thể làm sao, mọi người đều cố gắng hết sức thôi. Đi họp lần này, mọi người bàn bạc tình hình tiêu thụ khó khăn ở hai tỉnh là gần như nhau. Đành phải cố hết sức vậy, một mặt tiếp tục gõ cửa các công ty nhà đất lớn, một mặt đưa ra giá cạnh tranh, giành lấy hợp đồng từ các công ty nhà đất nhỏ trước, khai thông lại các cửa ngõ.”
“Vậy phải cần rất nhiều thời gian rồi.”
Phùng Dĩ An nhún vai: “Chẳng còn cách nào khác. Khai thác thị trường xây dựng vốn dĩ không phải ngày một ngày hai là có thể thấy ngay hiệu quả.”
“Vậy anh vất vả rồi.”
Phùng Dĩ An cười ha ha: “Vậy là coi như chị vào vai rồi đấy, cái khẩu khí ỷ lại cấp dưới này mới giống phu nhân chủ tịch hội đồng quản trị làm sao.”
Cam Lộ không khỏi ngượng ngùng nhưng chẳng thể làm gì Phùng Dĩ An: “Được rồi được rồi, hôm nay cám ơn anh đến thăm cha tôi, anh đi làm việc của anh đi. Tạm biệt.”
Phùng Dĩ An đi rồi, Cam Lộ quay về phòng bệnh, thấy ông Cam đang nhíu mày ngồi đó, cô cười nói: “Cha, đang nghĩ gì vậy?”
“Có phải vì con sảy thai nên mẹ chồng hay Tu Văn có suy nghĩ gì với con không?”
Cam Lọ biết ông Cam luôn nhạy cảm đến đáng sợ trong một số phương diện, vội vàng dỗ dành ông: “Đó là chuyện ngoài ý muốn thôi, có gì mà suy nghĩ với không suy nghĩ.”
“Tu Văn đã hơn 30 rồi, lại là con một, nhà bên đó chắc chắn rất trông đợi đứa bé này. Đều là vì chăm sóc cha mới hại con bị sảy thai.” Mắt ông Cam đỏ hoe, giọng nói lạc đi, “Lộ Lộ, cha thật vô dụng, đã liên lụy đến con.”
“Càng nói càng vô lý rồi, cha, chuyện này có liên quan gì đến cha đâu. Con đã nói rồi, mẹ chồng và Tu Văn đều rất chu đáo, chẳng hề trách con, càng không trách cha.”
“Vậy tại sao con lại dọn ra ngoài ở?” Ông Cam lại truy hỏi.
“Ở đó gần bệnh viện hơn mà, chỉ là tạm thời thôi, vừa nãy Dĩ An nói cha cũng nghe thấy rồi đó thôi.”
Dì Vương mang cơm đến, cũng xoa dịu: “Ông mau ăn cơm đi, đừng gặng hỏi Lộ Lộ nữa, Tu Văn đối với con bé tốt như thế mà, ông đâu phải là không nhìn thấy. Con nó đi làm cả ngày đã mệt rồi, cũng nên để nó về sớm nghỉ ngơi.”
Ông Cam gật đầu, rồi lại dặn dò: “Lộ Lộ, con mau dọn về nhà mẹ chồng đi. Dù gì con cũng là con dâu nhà người ta, bây giờ Tu Văn lại thường xuyên đi công tác ở ngoài, trong nhà chỉ có một người già, con không thể vì chăm sóc cha, đến nhà cửa con cũng không lo, như thế thì mẹ chồng không vui đâu.”
“Hiếm khi thấy ông nói chuyện thấu tình đạt lý như thế,” Dì Vương lấy làm lạ đánh giá, bà không để ý đến ông Cam đang trừng mắt nhìn bà, quay sang nói với Cam Lộ, “Lộ Lộ, cha con nói đúng đấy, là con dâu nhà người ta, có suy nghĩ cho nhà mình thế nào cũng phải có mức độ thôi con ạ.”
Cam Lộ đành gật đầu đồng ý: “Được rồi được rồi, con sẽ dọn về sớm nhất có thể là được rồi chứ gì.”
Cam Lộ về nhà, Lục Huệ Ninh đã đợi cô ở dưới lầu, mấy hôm nay cho dù Cam Lộ phản đối, bà vẫn cách ngày đưa canh bồi bổ đến.
Cam Lộ đành đón nhận ý tốt của mẹ, nhưng vừa húp canh vừa cảm thấy không yên.
“Cha con có đỡ hơn chút nào chưa?” Lục Huệ Ninh hỏi cô.
“Bác sĩ nói dịch tràn ổ bụng đã được cải thiện, nếu tuần sau tình hình có chuyển biến tốt là có thể xuất viện rồi, về nhà tĩnh dưỡng từ từ, sau đó định kỳ đến tái khám.”
“Con phải quản nghiêm vào, bảo ông ấy không được uống rượu nữa, nếu không lần sau có thần tiên cũng không cứu nổi ông ấy.”
Cam Lộ gượng cười, cô tất nhiên đã nói chuyện nghiêm túc với cha rồi, cũng trịnh trọng dặn dò dì Vương một lần nữa, nhưng cô chẳng có chút lòng tin nào đối với khả năng tự kiềm chế mình của ông Cam, mỗi lần nghĩ đến chuyện này cô không khỏi đau đầu. Nhưng hiện giờ chuyện cô nghĩ đến không phải là chuyện này.
Lục Huệ Ninh nhìn cô từ trên xuống dưới, chau mày nói: “Con xem thần sắc của con kìa, chắc chắn là… sức khỏe chưa hồi phục, phải bồi bổ nhiều vào. Với lại con dạo này thành bộ dạng gì thế kia,