Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342298

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2298 lượt.

với em là bởi vì anh yêu em.”
“Xin hỏi, anh có yêu em giống với yêu Hạ Tĩnh Nghi lúc trước không?” Cam Lộ lạnh lùng hỏi.
“Đừng so sánh tình yêu anh dành cho em với tình cảm trong quá khứ như thế, nó không hề giống nhau.”
“Dĩ nhiên, nó không hề giống nhau.” Cam Lộ lặp lại câu nói của Thượng Tu Văn, vẻ mặt thản nhiên, “Chí ít sau khi kết thúc, em không thể có những hồi ức về một mối tình mãnh liệt như lửa cháy ấy. Nhưng mà Tu Văn à, anh có nghĩ rằng em nên nghe theo số phận, an phận chấp nhận tình yêu không giống đó của anh?”
“Em nhất định phải bẻ cong ý anh như thế, chúng ta làm sao nói chuyện với nhau đây.”
“Anh chưa từng đối xử chân thành với em thì không cần phải nói chuyện gì nữa. E rằng em không thể trở về trạng thái lơ mơ không biết gì, đợi anh phô bày chân tướng như trước đây nữa.”
“Lộ Lộ, từ lúc quen em, anh đã biết sự nhạy bén và thông minh của em. Cứ cho là anh có điều giấu em, cũng chỉ là vì anh nghĩ những chuyện đó không liên quan gì đến cuộc sống của chúng ta. Nếu anh chỉ nghĩ kết hôn là việc người trưởng thành nhất định phải làm trong đời, lấy một người vợ không phiền phức sinh con cho anh, vậy thì rất rõ ràng, có rất nhiều người thích hợp hơn em.”
“Thượng Tu Văn...” Giọng Cam Lộ lạc đi, dừng một lát, cô nhẹ nhàng nói, “Chúng ta không thể hiểu được nhau, em và anh trước sau đều không cùng nói về một sự việc.”
“Chúng ta ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng được không, em muốn nói gì, anh cũng sẽ nghiêm túc lắng nghe.”
“Không cần đâu. Cứ cho là trước đây, anh tỏ vẻ lơ đễnh, lạnh lùng không có công danh, nhưng lại là một người đàn ông rất thu hút, nếu không em sẽ không đồng ý kết hôn với anh khi em chưa chắc chắn 100% về tình yêu anh dành cho em. Với điều kiện hiện giờ của anh không chỉ một mà rất nhiều cô gái sẽ giành giật nhau để lấy anh, sinh con cho anh. Em sẽ không chiếm vị trí đó, làm lỡ ý định lớn về gia đình của anh, chúng ta...”
Tay Thượng Tu Văn đột ngột co lại, cô bị ghì sát vào ngực anh, cơ thể cô bất ngờ áp chặt vào anh, anh dùng sức mạnh đến nỗi cô hít thở cũng thấy khó khăn, cô bị động ngẩng đầu lên, mặt anh rất gần cô, dưới ánh hoàng hôn, ánh mắt sắc sảo của anh trừng trừng nhìn cô, sau đó giọng nói anh vang lên, rõ ràng và rành rọt: “Lộ Lộ, đừng bao giờ nói với anh hai chữ ấy, anh không đồng ý.” Anh lại ghì chặt cô, từng chữ từng lời khắc sâu vào nhận thức của cô: “Mong em dù gì cũng có chút tôn trọng cuộc hôn nhân của chúng ta, đừng tỏ thái độ buông xuôi dễ dàng như vậy.”
Cam Lộ cố gắng dùng tay đẩy anh ra, mong có một khoảng cách đủ để cô hít thở bình thường nhưng đều hoài công, anh không hề nhúc nhích dù chỉ là một ly, cô chỉ cảm thấy sau làn áo sơ mi mỏng, trái tim anh đang đập thình thịch trong lồng ngực, loạn xạ giống hệt như mạch đập của cô hiện giờ. Cô vì hít thở khó khăn nên cảm thấy hơi chóng mặt, nhưng lại không thể đáp lại sự trách móc này của anh.
Sau cùng lúc anh buông cô ra, cô hít thở thật sâu, thật lâu cũng không nói nên lời. “Anh đưa em về nhà.”






Đừng để hồi ức trở thành bí mật
Giang Tiểu Lâm chẳng nói chẳng rằng đi lấy giấy đăng ký kết hôn, dù không tổ chức đám cưới cũng chẳng đi tuần trăng mật, thậm chí chẳng cho mọi người ăn kẹo mừng gọi là, nhưng tin kết hôn của cô vẫn lan truyền khắp trường.
Lúc Cam Lộ hết tiết dạy về văn phòng, thì nghe đồng nghiệp đang bàn tán xôn xao.
“Sao cô biết được thế?”
“Cô ấy đã dọn ra khỏi ký túc xá trường rồi. Nghe nói đối phương là công chức, cán bộ ngoại giao, góa vợ, có đứa con gái hơn 5 tuổi.”
Hết giờ làm, Cam Lộ lái xe đến bệnh viện thì thấy Phùng Dĩ An đang ngồi trò chuyện cười đùa rất vui vẻ với cha mình. Cô không khỏi ngạc nhiên: “Dĩ An, sao anh lại rảnh rỗi ghé đây?”
“Hôm qua tôi đến thành phố J dự cuộc họp, mới nghe Tu Văn nói cha chị nằm viện, dĩ nhiên phải đến thăm rồi.”
Sau hôm nói chuyện gần như trở mặt với nhau ở bãi đậu xe, Thượng Tu Văn đưa cô về nhà, rồi lập tức ra về. Mấy hôm nay anh đều ở thành phố J, Cam Lộ ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm, bây giờ đối diện với anh cô cảm thấy tinh thần căng thẳng mệt mỏi, nghĩ anh chắc cũng có cảm giác như thế.
“Cám ơn anh, phiền anh quá.”
Phùng Dĩ An lấy một phong thư từ trong túi ra đưa cho cô: “Tôi đã đổi thẻ vào chung cư của căn hộ đó rồi, cũng đã nói với ban quản lý rồi, chị cứ yên tâm ở đó.”
Cam Lộ hôm trước về nhà, vừa lúc ban quản lý đến thông báo, nói phải đăng ký thông tin người thuê nhà, đồng thời phải do chủ nhà đến nhận thẻ vào chung cư mới vừa được nâng cấp, cô không biết làm sao, đành gọi điện thông báo cho Phùng Dĩ An đến xử lý.
Cô vừa nhận phong thư, ông Cam mặt đầy vẻ hoài nghi nói: “Lộ Lộ, con hiện giờ đang ở đâu thế?”
Cam Lộ nhất thời không biết trả lời ra sao, thì nghe Phùng Dĩ An cười nói: “Lộ Lộ đang tạm thời mượn căn hộ trống của cháu để ở.” Cô đưa mắt ra hiệu, Phùng Dĩ An giật mình, vội vàng bổ sung, “Chị ấy là vì muốn ở gần để tiện chăm sóc bác.”
Ông Cam bán tín bán nghi: “Lộ Lộ, có cần phải dọn ra ngoài ở thế