Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342256
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2256 lượt.
r>“Mọi người dùng cơm tối ở đâu thế, tôi sẽ tới.”
Thái độ quay ngoắt 180 độ của cô tuy khiến Tần Trạm kinh ngạc nhưng anh ta lập tức nói cho cô biết địa chỉ nhà hàng.
Cam Lộ đôi lúc tự ngắm mình trong gương, không thể không hối tiếc thừa nhận rằng, mắt và đường nét khuôn mặt mình có một phần giống mẹ nhưng lại không thừa hưởng vẻ đẹp sang trọng của bà mà chỉ có nét thanh tú ưa nhìn. Mẹ cô năm nay đã 47 tuổi, nhưng dù là dáng vóc hay gương mặt đều giữ được nét xuân sắc, căng tràn, chẳng hề thấy dấu hiệu của tuổi già. Hai mẹ con cô nếu xuất hiện cùng nhau, có người sẽ kinh ngạc nói hai người giống như hai chị em, điều này đối với Lục Huệ Ninh mà nói là lời khen tặng không hề quá sự thật.
Lục Huệ Ninh giống như những phụ nữ có vẻ đẹp xuất chúng khác đều không an phận với cuộc sống bình thường mà số phận sắp đặt.
Năm 18 tuổi, Lục Huệ Ninh thi rớt tốt nghiệp, từ nông thôn lên thành phố, được giới thiệu vào làm nhân viên thời vụ ở một công ty dệt quốc doanh, luân phiên làm những việc khô khan theo ca; còn ông Cam hơn bà gần mười tuổi, tốt nghiệp khoa cơ khí một trường đại học danh tiếng, được phân thẳng về đây làm công tác kỹ thuật, từ kỹ thuật viên từng bước một được thăng chức thành kỹ sư. Lúc đó, điều kiện của ông rất tốt, có điều tính tình ít nói, hướng nội, dù trong xưởng dệt âm dương mất cân bằng nữ nhiều hơn nam nhưng ông vẫn chưa từng yêu bao giờ.
Khi Lục Huệ Ninh để mắt đến ông, ông bị mê hoặc bởi nét thanh xuân và kiều diễm ở bà, còn bà thì ít nhiều đem lòng ngưỡng mộ học vị cao của ông, đến khi công xưởng phân nhà ở tập thế, hai người đi lấy giấy chứng nhận kết hôn, đuổi kịp chuyến xe cuối trong ngày về tổ ấm mới của mình.
Đây chỉ là bước đầu tiên Lục Huệ Ninh lưu lại ở thành phố này, rất nhanh sau đó bà thất vọng về ông Cam. Ông ù lì ít nói, yêu vợ nhưng lại không biết cách thể hiện. Quan trọng hơn là, tính tình ông yếu đuối nhưng lại sĩ diện và đầy lòng tự trọng, đã không có năng lực giao tiếp tạo quan hệ với người khác để phát triển tiền đồ của mình lại chẳng có hùng tâm tráng chí, gặp chút thất bại là suốt ngày buồn bực mượn rượu giải sầu, sau này lại bị vợ xem thường ra mặt, ông càng sa sút, chán nản hơn.
Năm thứ hai sau khi Cam Lộ ra đời, doanh nghiệp dệt quốc doanh làm ăn càng ngày càng đi xuống, Lục Huệ Ninh bắt đầu bỏ ra ngoài làm, ông Cam kinh ngạc và đau khổ phát hiện ra, vợ mình không chỉ làm việc ngày càng nhiều mà thu nhập cũng vượt xa ông, suốt ngày diện quần là áo lượt đi ra ngoài. Ông thường phải nghe những lời bàn ra tán vào không mấy tốt đẹp của hàng xóm.
Sau này khi Cam Lộ dần dần hiểu chuyện, cha mẹ cô cuối cùng đã đến giai đoạn cãi vã kịch liệt dẫn đến động chân động tay, Lục Huệ Ninh dứt khoát dọn ra ngoài ở, chỉ thỉnh thoảng mới về nhà, còn ông Cam với đồng lương còm cõi, càng lún sâu vào ma men. Khi cô 10 tuổi, cha mẹ cuối cùng cũng ly hôn, cô lại thấy nhẹ nhõm.
Lục Huệ Ninh hoàn toàn không tranh quyền nuôi dưỡng cô, chỉ trịnh trọng nói với cô rằng: “Lộ Lộ, bây giờ mẹ không đủ lực, đợi mẹ có môi trường tốt hơn, mẹ sẽ cho con tất cả.”
Cam Lộ chẳng để ý đến lời của mẹ cô. Người mẹ này lúc nào cũng bận rộn, chẳng có nhiều thời gian bên cạnh cô, từ nhỏ đến lớn chỉ có cha là chăm sóc cô, ông đưa đón cô đi nhà trẻ, mẫu giáo, lúc nhỏ tắm rửa, chải đầu cho cô, kể chuyện cổ tích cho cô nghe, đưa cô đến bệnh viện truyền nước mỗi khi ốm, đưa cô đi chơi, dạy cô làm bài tập, dự họp phụ huynh trong lớp. Nếu so sánh thì mẹ chỉ là một người lạ thỉnh thoảng ghé qua nhà, dù mỗi lần về bà đều mua cho cô rất nhiều quần áo mới, cho cô tiền tiêu vặt, nhưng cũng không làm cho cô và mẹ trở nên thân thiết hơn.
Khi Cam Lộ 14 tuổi, Lục Huệ Ninh đi bước nữa, kết hôn với doanh nhân bất động sản Tần Vạn Phong, lúc đó, công ty bất động sản Vạn Phong cũng đã có chút tiếng tăm ở đây. Cuộc sống của bà bắt đầu ổn định là lập tức đến đón Cam lộ, nhưng Cam Lộ thẳng thừng từ chối: “Sao con lại phải qua đó làm kẻ ăn theo chứ?”
Lục Huệ Ninh chẳng chút tức giận: “Là do cha con dạy con đúng không? May mà ông ấy là phần tử trí thức đấy.”
“Cái này còn phải nhờ người khác dạy sao?” Cam Lộ không chút khách khí nói, “Con với cha đang sống rất tốt, con không muốn đi.”
Lục Huệ Ninh nhìn căn nhà chẳng có gì thay đổi kể từ lúc bà bỏ đi, lại nhìn cô con gái đeo chiếc tạp dề đã cũ đang xào nấu, cảm thấy vô cùng xót xa. Nhưng bà hiểu mình đã để lỡ cơ hội để thân mật, gần gũi với con gái, muốn cứu vãn thật sự không phải là chuyện một sớm một chiều.
Cam Lộ có sự nhẫn nhịn vô hạn đối với ông Cam, còn đối với mẹ thì lúc nào cô cũng như con nhím chực xù lông. Cô không hề hận mẹ, suy cho cùng bà cũng không phải là hoàn toàn bỏ mặc không chăm sóc cô, ly hôn rồi vẫn thỉnh thoảng lặng lẽ đến tìm cô, đưa cô đi ăn bữa cơm, mua bộ quần áo, hoặc cho cô tiền, tiền tuy không nhiều nhưng lúc nhà túng thiếu cũng rất hữu dụng.
Cô chỉ không thích lấp đầy cảm giác thiêu thiếu cái gì đó trong lòng mẹ cô sau khi bà đã hưởng cuộc sống giàu sang sung túc.
Đến khi Lục Huệ Ninh nhượng bộ, năn nỉ con gái đi