Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342260
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2260 lượt.
a ốc nổi tiếng ở tỉnh khác về làm tổng giám đốc.”
Cam Lộ chợt nhớ đến Nhiếp Khiêm, nhớ đến cảnh báo bí mật mà anh nói vài ngày trước, bất giác lửa giận bốc lên ngùn ngụt, khó khăn lắm mới dằn xuống được.
Lục Huệ Ninh nghe mà hoàn toàn chẳng hiểu gì, nhưng nhìn bộ dạng sững sờ, đờ đẫn của Cam Lộ, không khỏi xót xa cho con gái: “Vạn Phong, anh xem có cách nào giúp Tu Văn không.”
Cam Lộ vội vã nói: “Con chỉ muốn tìm chú Tần để nắm tình hình, cụ thể xử lý thế nào, cũng phải đợi Tu Văn bàn bạc với người cùng hợp tác.”
Tần Vạn Phong gật gù: “Ta sẽ lưu ý đến chuyện này, nhưng Lộ Lộ ta thấy con cũng đừng nên quá lo lắng, Tu Văn và Húc Thăng đã có mối quan hệ như vậy, ta tin chuyện này tiến triển không quá gây bất lợi cho An Đạt.”
Lục Huệ Ninh rất tin tưởng vào năng lực của Tần Vạn Phong, nghe vậy liền yên tâm: “Ừ đúng đó, đừng chau mày khổ sở như thế, con cũng cứng đầu lắm cơ, nếu sớm để Tu Văn hợp tác với Vạn Phong thì đâu có xảy ra rắc rối này.”
Tần Vạn Phong mỉm cười: “Thanh niên trẻ độc lập phát triển là việc tốt, thật ra công ty ta cũng dùng một phần sản phẩm của Húc Thăng, nhưng trực tiếp nhập hàng, công ty địa ốc nhỏ mới phải thông qua đại lý lấy hàng, chất lượng của Húc Thăng trước nay có thể nói là được. Chờ ngày mai cơ quan chức năng đưa ra biện pháp xứ lý đã, cần gì cứ gọi cho ta nhé, đừng ngại.”
Lộ Lộ từ chối Tần Vạn Phong cho tài xế đưa cô về nhà, cô muốn dạo bộ một lát. Ra khỏi hội sở hoa viên Tân Giang, cô gọi điện cho Thượng Tu Văn nhưng di động anh đã tắt máy, cô nghĩ chắc là anh đang ở trên máy bay nên gọi cho Phùng Dĩ An, chuông reo rất lâu Phùng Dĩ An mới bắt máy, nhưng lại vội vã nói: “Lộ Lộ, tôi đang bàn công việc, chút nữa sẽ gọi cho chị sau.”
Cam Lộ đứng lặng ở bên đường Tân Giang, nhất thời không biết phải làm gì.
Đường ở đây hai bên trồng liễu Ý và ngô đồng Pháp cao lớn, bây giờ đã gần cuối mùa thu, từng đợt gió mang hơi lạnh thổi bay những chiếc lá vàng khô quay vài vòng trên không trung rồi rơi đầy trên đất, trước mắt là khung cảnh vắng lặng, đìu hiu, có lẽ chí đợi một cơn mưa lạnh đột ngột đến là chính thức đổi mùa, nhường chỗ cho mùa đông lạnh lẽo ẩm ướt dài lê thê. Xe cộ chạy vun vút trên đường, người đi bộ tất bật, vội vã. Mỗi người có đích đến khác nhau, họ đi lướt qua nhau, ai cũng chỉ quan tâm đến hướng đi của mình, không rảnh để quan tâm đến đích đến của kẻ khác.
Lòng cô rối bời, không muốn về nhà nhưng lại chẳng biết đi đâu. Cô trước nay đều nghĩ mình là cô giáo nên không dám để chuyện riêng ảnh hưởng đến công việc, hôm nay còn phải soạn giáo án, chuẩn bị bài, làm dụng cụ dạy học phục vụ cho cuộc thi giáo viên giỏi, dù lòng có tê dại thế nào đứng tần ngần ở đây cũng chẳng giải quyết được chuyện gì. Cô đứng một lúc nữa đang định vẫy tay gọi taxi thì chuông điện thoại reo lên, vốn cho rằng là Phùng Dĩ An gọi lại, lấy ra xem thì lại là số của Nhiếp Khiêm.
Nhìn cái tên hiện lên trên màn hình nhỏ của di động, Cam Lộ nhất thời do dự không muốn nghe. Lúc ở phòng trà, lúc nghĩ tới Nhiếp Khiêm cô rất tức giận nhưng bước ra ngoài bình tĩnh lại, cô lập tức từ bỏ suy nghĩ gọi điện hỏi tội anh. Người yêu cũ, chẳng qua chỉ là một người qua đường mà mình biết tên, chẳng cần phải có bất cứ nghĩa vụ gì đối với cô, dù cho trong chuyện này anh có vào vai gì đi chăng nữa, cô thấy mình không có tư cách căn vặn anh.
Chuông đỉện thoại vẫn reo không ngừng, cuối cùng cô cũng ấn nút nghe “Chào anh.”
Nhiếp Khiêm không để tâm đến ngữ điệu xa lạ trong giọng nói của cô “Em đang ở đâu, có tiện ra ngoài một chút không? Anh có chuyện muốn nói với em.”
Cô cười nhẹ “Nói vậy là anh đang giữ đúng lời hứa thông báo cho em tin xấu sao?”
Nhiếp Khiêm sững lại: “Em biết rồi à?”
“Ừ, tin xấu lúc nào cũng lan nhanh mà.”
“Chuyện này mãi chiều nay anh mới biết.”
“Ồ” Cô lạnh lùng đáp lại rồi không nói thêm gì nữa.
Tiếng cười của Nhiếp Khiêm từ đầu dây bên kia vọng lại: “Lộ Lộ, em không nghĩ anh đang đối chọi với chồng em đấy chứ.”
“Không hề, em đâu phải người nông cạn đến vậy, anh mới gặp Tu Văn một hai lần, chỉ gật đầu chào nhau, chẳng thù chẳng oán, hơn nữa công việc của giám đốc chuyên môn không thể cầm tiền của ông chủ rồi bày ra chiến trận như vậy để đối phó với anh ấy.”
“Em nhìn vấn đề lý trí hệt như trước đây” Nhiếp Khiêm lạnh lùng nói, “Nhưng rất rõ ràng, em đang giận anh.”
Cam Lộ thẳng thắn thừa nhận: “Mới đầu thì có một chút, nhưng nghĩ thông suốt rồi thì sao có thể giận được, chỉ là bây giờ em chẳng có tâm trạng trò chuyện với ai.”
“Dành chút thời gian nói chuyện với anh đi, chúng ta phải gặp nhau chứ, anh nghĩ có một số chuyện em biết thì tốt hơn.”
Sinh cho anh một đứa con nhé!
Nhiếp Khiêm dừng xe ở vạch cho phép đỗ xe trên đường Tân Giang, rồi đi đến bờ sông. Sau khi tốt nghiệp anh liền đến Thâm Quyến làm việc, mỗi năm chỉ có Tết mới về nhà. Mãi đến lần này trở về làm việc hẳn, anh mới có thời gian rảnh rỗi đến công viên bên bờ sông vừa mới được tu sửa này, một mình